Hãy nhìn vào thực tế của mối nguy lớn của Việt Nam hôm nay.

Hãy nhìn vào thực tế của mối nguy lớn của Việt Nam hôm nay.

Sau 40 năm csBV “giải phóng” Miền Nam, “THÀNH TÍCH QUANG VINH” của ĐCSVN + QĐND + CAND đã biến địa lý VN còn lại như thế này đây:

“Thời gian gần đây, sau khi Mỹ thành công trong việc điều tiết dầu khí, giảm lượng dầu nhập khẩu hằng năm theo tiêu chuẩn năm sau thấp hơn năm trước và có thể không cần nhập khẩu dầu nữa nhờ vào kĩ thuật fracking, khai thác dầu từ đá phiến của họ. Sau khi Mỹ thành công, Trung Quốc cũng lao đầu vào nghiên cứu công nghệ này nhưng chưa thành công, có vẻ như còn lâu lắm mới thành công.

Tuy việc nghiên cứu để chế tác công nghệ chưa thành công nhưng về mặt chiến lược, người Trung Quốc đã tiến một bước dài, họ đã thôn tính các vùng giàu tài nguyên đá phiến của các nước trong khu vực. Đặc biệt tại Việt Nam, dãy Trường Sơn là một khu đá phiến vô tận mà muốn có nó, chỉ cần khui sâu dưới lòng đất vài trăm mét thì mọi chuyện đã khác. Người Trung Quốc đã tính đến chuyện này từ lâu.

Và để đạt được điều này, một mặt Trung Quốc tấn công Việt Nam trên biển, mặt khác tấn công trên bộ, đặc biệt là mặt trận kinh tế, họ thả sức tấn công trên nhiều hướng để đạt mục tiêu kinh tế Việt Nam phải phụ thuộc vào Trung Quốc, và đầu tư, thuê đất là bước khởi đầu của mục tiêu fracking lâu dài sau này. Vì nhiều lắm cũng 10 năm nữa, công nghệ fracking của họ sẽ thành công, trong khi đó, chiều dài thời gian họ thuê đất là 49 năm. Và trong 39 năm đó, họ sẽ làm gì trên các mảnh đất đã thuê khắp các sườn đồi Trường Sơn, chỉ có trời mới biết.

Đó là chưa muốn nói đến kế hoạch lâu dài để thôn tính Việt Nam, biến Việt Nam thành một đặc khu kinh tế hoặc một tỉnh lẻ của Trung Quốc. Chuyện này là nằm trong khả năng của Trung Quốc, cho dù có hay không có những thỏa ước ở hội nghị Thành Đô 1990, với thái độ hết sức nhún nhường và lép vế của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, với mọi ưu thế chiếm được, người Trung Quốc có thừa cơ sở để đẩy Việt Nam đến chỗ nô lệ của họ. Và điều này là hoán toàn khả thể, bởi tất cả những người lên tiếng chống Trung Quốc bành trướng đều bị nhà cầm quyền Việt Nam bỏ vào tù hoặc khủng bố bằng nhiều cách.

Một khi có được những thuận lợi do nhà nước Cộng sản Việt Nam mang lại, nhà nước Cộng sản Trung Quốc chẳng dại gì mà bỏ qua cơ hội mà ở đó, một mũi tên có thể bắn trúng cả chục con chim, từ biển đảo cho đến lãnh hải, biên giới trên bộ, rừng núi, đồng bằng, tài nguyên… và đặc biệt là chế độ chính trị, vùng thống trị.

Thuê đất khắp các vùng núi Việt Nam là một chiến lược lâu dài, gồm nhiều bước, bước đầu tiên xậy dựng cơ sở quân sự, tạo những “tam giác” quân sự phối kết giữa đồng bằng, vùng núi và vùng biển. Hầu như tỉnh nào ở Việt Nam cũng có những “tam giác” quân sự như thế này. Chính vì nó là một đơn vị trực thuộc tam giác quân sự của họ nên các “ông chủ công trình” người Trung Quốc bằng mọi giá đưa công nhân (?) của họ sang xây dựng và tuyệt đối không để người Việt Nam lọt vào bên trong. Đây là đặc điểm dễ nhận biết nhất về mưu đồ của họ nhưng không hiểu sao cho đến bây giờ, người Trung Quốc vẫn ngang nhiên làm được nhiều thứ ngay trên đất nước Việt Nam?!

Trong khi đó, nền kinh tế Việt Nam hiện nay đã hoàn toàn phụ thuộc vào Trung Quốc, ngay từ cây kim cho đến đôi dép, chiếc tivi, con dao gọt trái cây, hộp quẹt gas, chiếc xe gắn máy… Cho đến những thứ có giá thành hàng chục triệu, trăm triệu đồng, Việt Nam chỉ ưu tiên cho hàng Trung Quốc nhập khẩu. Vì chỉ có hàng Trung Quốc nhập khẩu thì giới quan lại Việt Nam mới có cơ hội chấm mút và sâu xa hơn là chế độ Cộng sản Việt Nam mới có cơ sở tồn tại.”

HÃY NHÌN NHỮNG SỰ VIỆC THỰC TẾ CỦA VN HÔM NAY ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ ĐẢNG RU NGŨ NỮA : ĐẢNG CSVN ĐÃ ĐI ĐÚNG HƯỚNG BẮC KINH ĐƯA RA… “VỪA HỢP TÁC VÀ VỪA ĐẤU TRANH”…??? (lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng)

NÊN HÔM NAY NHỮNG VÙNG MÀ TRUNG CỘNG ĐÃ THỐNG TRỊ TRÊN ĐẤT VIỆT NAM và 2 QUẦN ĐẢO HOÀNG TRƯỜNG SA.
Sau 40 năm csBV “giải phóng” Miền Nam, “THÀNH TÍCH QUANG VINH” của ĐCSVN đã biến địa lý VN còn lại như thế này đây:

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

NGUYỄN VĨNH LONG HỒ – BÁO ĐỘNG ĐỎ: NHỮNG VỊ TRÍ CHIẾN LƯỢC CỦA VIỆT NAM ĐÃ BỊ TRUNG CỘNG KHỐNG CHẾ

NGUYỄN VĨNH LONG HỒ – BÁO ĐỘNG ĐỎ: NHỮNG VỊ TRÍ CHIẾN LƯỢC CỦA VIỆT NAM ĐÃ BỊ TRUNG CỘNG KHỐNG CHẾ

http://baotoquoc.com/2014/12/20/nguyen-vinh-long-ho-bao-dong-do-nhung-vi-tri-chien-luoc-cua-viet-nam-da-bi-trung-cong-khong-che/

nhóm Văn Tuyển

1I.TRÊN BIỂN:

[1] ĐẢO GẠC MA:

Bắc Kinh xây dựng nhiều cơ sở quân sự, đường băng trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam sẽ đẩy sự ổn định của các nước Đông Nam Á rơi vào tình thế nguy hiểm, đặc biệt cho Việt Nam. Những căn cứ dự trù xây dựng bao gồm cả bến tàu để có thể tiếp tế và hổ trợ cho tàu hải quân khu trục. Ngoài ra, chúng ta còn thấy đường băng với chiều dài 1,6 km làm căn cứ cho phi cơ chiến đấu J-11 của TC.

Rõ ràng, Bắc Kinh muốn thay đổi thế cân bằng quyền lực địa chính trị tại Đông Nam Á qua kế hoạch xây dựng các cơ sở quân sự bất hợp pháp nầy. Bắc Kinh muốn củng cố quyền lực trên Biển Đông và biến nơi nầy thành ao nhà và khẳng định chủ quyền trong đường “LƯỠI BÒ” do họ tự vẽ ra. Bắc Kinh đang thách thức vị trí nầy với thế giới.

Theo ông Richard Heydarian – Đại học Ateneo, Philippines – cho rằng, TC muốn tạo sự đã rồi bằng cách khai hoang, cải tạo và chiếm các vùng biển tranh chấp. Bắc Kinh tận dụng biện pháp nầy để chứng minh khi phải đối mặt với phán quyết quốc tế về tranh chấp lãnh thổ và hàng hải với VN và các nước láng giềng trong khu vực. Nếu TC có thể xây dựng các cơ sở tại đây, biến nó thành các hòn đảo nhân tạo và nằm trong vùng kinh tế 200 hải lý thì Bắc Kinh có thể dựa vào đó để biện hộ khi phải đối mặt với phán quyết quốc tế.

Tờ South China Morning Post số ra ngày 8/6 dẫn lời của Li Jie – Viện Nghiên cứu Hải quân TC – cho rằng, Bắc Kinh đang tìm cách biến các căn cứ tại bãi đá ngầm Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa thành một đảo nhân tạo toàn diện, bao gồm đường băng và cảng biển với ý đồ triển khai hiệu quả hơn sức mạnh quân sự ở Biển Đông. Đảo nhân tạo này có diện tích gắp đôi căn cứ quân sự Mỹ ở Diego Garcia ở giữa Ấn Độ Dương.

[2] HOÀNG SA:

Tờ Tân Hoa Xã (TC) đưa tin ngày 7/10/2014, Bắc Kinh đã hoàn tất việc xây dựng sân bay băng qua đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa của VN. Chính quyền Bắc Kinh đang đẩy mạnh việc khẳng định “chủ quyền” bất hợp pháp của mình trên Biển Đông, khẳng định quyền kiểm soát mới nhất của Bắc Kinh đối với một vùng lãnh hải rộng lớn ở Biển Đông, sau hai năm tuyên bố thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa trên đảo Phú Lâm của VN, còn TC gọi là đảo Vĩnh Hưng bất chấp sự phản ứng của VN và cộng đồng quốc tế.

Quần đảo Hoàng Sa có ảnh hưởng rất to lớn đến tuyến đường vận chuyển quan trọng chạy xuyên Biển Đông, những mỏ dầu, khí đốt lớn của khu vực. Tân Hoa Xã cho biết sân bay dài 2 km sẽ phục vụ cho mục đích quân sự. Sân bay trên đảo Phú Lâm được hoàn chỉnh không ngừng, chiến đấu cơ TC có thể hạ cánh ở khu vực Hoàng Sa để tăng cường khả năng phòng thủ ở Hoàng Sa (Tây Sa) và Trường Sa (Nam Sa) của Việt Nam. Bắc Kinh còn đơn phương và đặt trái phép giàn khoan ở khu vực tranh chấp thuộc quần đảo Hoàng Sa vào tháng 5 làm gia tăng căng thẳng giữa Việt – Trung. Tân Hoa Xã, cái gọi là thành phố Tam Sa còn có một đồn quân sự để góp phần “bảo vệ chủ quyền quốc gia” và đẩy mạnh việc đầu tư hạ tầng cơ sở để mở rộng cơ sở du lịch. Việt Nam đã nhiều lần khẳng định bằng mồm chủ quyền không tranh cãi đối với quần đảo Hoàng Sa. Nhưng VN chỉ phản đối bằng mồm đối với Bắc Kinh vô hiệu.

Nếu chiến tranh Việt – Trung nổ ra, chắc chắn Bắc Kinh sẽ dùng quần đảo Hoàng Sa làm bàn đạp tấn công Việt Nam ở vị trí hẹp nhất của đất nước là Hà Tĩnh – Quảng Trị – Đà Nẵng để chia cắt Việt Nam ra làm đôi.

Đa số cho rằng, TC công khai lấn chiếm Biển Đông do tham vọng tài nguyên dầu khí mà Bắc Kinh so sánh Biển Đông là một vịnh Ba Tư, Ả Rập Trung Đông! Các bản nghiên cứu phúc trình của Đại học Harvard 1994 cho biết, dầu khí và hơi đốt thềm lục địa Việt Nam tập trung ở vùng biển đảo Côn Sơn, nhiều nhất từ Nam Côn Sơn đến biển Rạc Giá với khối lượng vĩ đại. Nếu Việt Nam không phản kháng quyết liệt như Philippines, thì chắc chắn một ngày không xa, Bắc Kinh sẽ nhắm tới vùng biển đảo nầy của Việt Nam. Bản nghiên cứu của Harvard còn cho biết: “Tại VN có những vỉa than anthracid lớn nhất thế giới, nằm ngay sát bờ biển.” (chương X, trang 25).

Trong một động thái sẽ làm Bắc Kinh phẫn nộ khi VN đưa ra ngày 1/12/2014 cho biết là đã chính thức lên tiếng về vụ kiện TC về Biển Đông do Philippines khởi xướng trước Tòa Án Trọng Tài LHQ về Luật Biển (UNCLOS), phản bác tất cả luận điểm phi lý và phi pháp của Bắc Kinh về vụ kiện nầy và phản bác toàn bộ “Đường 9 đoạn”, cơ sở yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh tại Biển Đông, cho đấy là một điều không có cơ sở pháp lý. Nhưng, GS Thayer đánh giá: “Việt Nam đã lách vụ kiện TC bằng “cửa sau”.

MỸ BÁC YÊU SÁCH “ĐƯỜNG 9 ĐOẠN” CỦA TC:

Bộ Ngoại Giao của Mỹ công bố báo cáo khẳng định yêu sách “Đường 9 đoạn” mà Bắc Kinh đơn phương đưa ra tại Biển Đông là không phù hợp với luật pháp quốc tế về biển, theo tài liệu chính thức từ trang web BNG Mỹ. Báo cáo dài 26 trang được công bố ngày 5/12/2014 do Cục Đại Dương và các vấn đề môi trường và khoa học quốc tế thuộc BNG Mỹ tiến hành đã ra chỉ ra sự phi lý trong yêu sách “Đường 9 đoạn” của Bắc Kinh. Báo cáo này được đưa ra ngay trước thời hạn 15/12/2014 mà Tòa trọng tài Quốc Tế yêu cầu Bắc Kinh đau ra tài liệu pháp lý về vụ kiện của Philippines đối với những tuyên bố chủ quyền phi lý và phi pháp của Bắc Kinh tại Biển Đông.

Báo cáo của BNG Mỹ cho thấy “Đường 9 đoạn” mà Bắc Kinh đưa ra nằm gần với đường bờ biển của các quốc gia tiếp giáp Biển Đông, trong đó đoạn số 1, chỉ cách bờ biển Việt Nam 50 hải lý và cách đảo Lý Sơn của VN chỉ có 36 hải lý. Các đoạn 3,4,5 lần lượt cách Indonesia, Malaysia, Philippines 75,24 và 35 hải lý. Cũng theo báo cáo nầy, nếu “Đường 9 đoạn” thể hiện khu vực mà TC đòi hỏi cái gọi là “Vùng nước lịch sử” hay “Quyền lịch sử” thì những yêu sách này cũng không nằm trong mục đích “Đòi hỏi lịch sử” được quy định trong điều 10 và 15 của UNCLOS. BNG Mỹ kết luận rằng yêu sách hiện nay của TC về đường 9 đoạn là phi pháp không phù hợp với Luật Quốc Tế về biển. Nhưng, những gì sẽ xảy ra vì Bắc Kinh nói rằng, vụ kiện mà Phippines khởi xướng lên tòa Trọng tài LHQ và được VN ủng hộ là “KHÔNG CÓ TÍNH PHÁP LÝ”? Hãy chờ xem…

II.TRÊN ĐẤT LIỀN:

[1] TÂY NGUYÊN:

Khi nghiên cứu về Việt Nam, các chiến lược gia Pháp, Mỹ và VNCH trước đây thường đánh giá Tây Nguyên là địa bàn chiến lược tối quan trọng, có giá trị rất lớn về mặt quân sự, kinh tế, chiến lược. Vùng Tây Nguyên quan trọng tới mức độ, nếu nước nào chiếm được Tây Nguyên thì coi như đã làm chủ được VN & ĐÔNG DƯƠNG. Trước đó, người Pháp và Hoa Kỳ và thế giới cũng đánh giá được vị trí chiến lược yết hầu của khu vực nầy: “Đây là nóc nhà của Đông Dương” nằm liền kề ngã 3 Đông Dương, vì vậy, khi chiếm lĩnh được Tây Nguyên thì cũng sẽ dễ dàng chiếm lĩnh được toàn bộ Đông Dương.

Riêng đối với chiến trường VN thì Tây Nguyên có tầm quan trọng chiến lược, bởi vì từ Tây Nguyên tiến quân xuống Nha Trang sẽ chia cắt lãnh thổ Việt Nam ra “LÀM HAI”, miền Bắc và miền Nam không tiếp ứng được nhau. Nếu như Vịnh Hạ Long và sông Bạch Đằng là tuyến phòng thủ chiến lược đường biển của nước ta thì Tây Nguyên chính là tuyến phòng thủ chiến lược trên bộ.

Ngay từ thời xưa, tổ tiên chúng ta mỗi lần đánh đuổi kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc đều nhờ voi trận và ngựa trận cung cấp cho quân kháng chiến chống quân Tàu. Tới thời vua Quang Trung thì Tây Nguyên lại càng có vị trí quan trọng hơn, ông đã lấy đây làm hậu cứ chống quân nhà Thanh và tấn công đè bẹp quân Chiêm Thành bẻ gãy thế gọng kềm giúp quân Thanh tấn công nước ta. Có thể nói, Tây Nguyên là xương sống của Việt Nam và là cái thế phòng ngự vững chắc để tái xây dựng lực lượng và dưỡng quân. Nếu để Tây Nguyên lọt vào tay quân thù thì “VN SẼ MẤT NƯỚC”, nếu giữ vững được Tây Nguyên thì không kẻ thù nào có thể đánh bại chúng ta.

Nói theo phong thủy, thì Trường Sơn là con rồng chạy dài từ Bắc vào Nam, miệng của nó là Hàm Rồng, Thanh Hóa còn cái đuôi của nó duỗi thẳng tới vùng Bình Thuận, còn cái lưng rồng là vùng đất Tây Nguyên. Cho nên việc đào bới Tây Nguyên thì giống như dùng dao cắt lưng rồng là điều tối kỵ của thuật phong thủy. Xưa tổ tiên chúng ta đã phải xây chùa Trấn Quốc ở Hà Nội để bảo vệ thế Rồng chầu ở Thăng Long mà nhiều nhà địa lý Tàu sang VN đã không được phép đến viếng nơi nầy. Việc bảo vệ Tây Nguyên có ý nghĩa sống còn cho thế hệ hôm nay và những thế hệ con cháu mai sau của chúng ta…

NGUYỄN TẤN DŨNG DÂNG TÂY NGUYÊN LÀM QUÀ CHO BẮC KINH:

Sau hàng loạt bài trên các báo chí quốc tế về vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên gây nhiều tai tiếng ở Việt Nam. Tờ Financial Times của Anh nói huỵch tẹt rằng, đây chính là “MÓN QUÀ CỦA THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG TẶNG CHO BẮC KINH”. Bài báo của David Pilling ngày 06/5/2009, tác giả nói vụ khai thác bauxite là vấn đề nổi bật, cho thấy thực chất mối quan hệ với Trung Cộng. Lần đầu tiên, một báo lớn ở phương Tây dùng chữ “QUỐC GIA PHỤ THUỘC” (client states) để nói về cách mối quan hệ của VN với TC. Nhưng, điểm quan trọng là theo bài báo thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã mang theo các món quà bauxite của Việt Nam, thứ tài nguyên tạo ra nhôm (He brought with him gifts of Vietnamese bauxite, the main raw material for alumium). Tác giả David Pilling gọi đây là cách “Triều kiến Trung Cộng” (pay tribute to China). Chính Y tá Nguyễn Tấn Dũng rước voi Tàu về giày xéo mả tổ ở Tây Nguyên, cao nguyên Trung Phần Việt Nam.

Lợi dụng sự ươn và khiếp nhược của Thủ tướng y tá Nguyễn Tấn Dũng và bọn lãnh đạo ĐảngCSVN, Bắc Kinh đưa ra những yêu sách thật phi lý như:

• Được quyền đưa công nhân vào Tây Nguyên bao nhiêu cũng được và tự quản lý người của họ theo quy chế ngoại giao. Có nghĩa là họ có thể đưa hàng vạn binh lính PLA, ngụy trang thành công nhân để xây dựng thành hình một chuỗi “CĂN CỨ QUÂN SỰ” được trang bị đủ loại vũ khí, đạn dược chờ cơ hội sẵn sàng đánh chiếm Việt Nam mà chánh quyền CSVN không được quyền kiểm soát.

• Công trường bauxite được khai thác theo cách làm của họ, được tự do phá hoại môi trường sinh thái, tàn phá rừng nguyên sinh vô tội vạ, thải các hóa chất xuống các dòng sông chảy qua Tây Nguyên diệt chủng các sắc dân Thượng tại Tây Nguyên và tận diệt môi trường sống của người dân Nam Bộ sống hai bên dòng sông Đồng Nai và hủy hoại các công trình thủy điện phía Nam…

• Ước tính quân số QĐNDTQ (PLA) đội lốt công nhân có tới từ 3 tới 4 Sư đoàn được trang bị với đầy đủ vũ khí.

[2 ] NGOẠI NHÂN THUÊ VÀ TÀN PHÁ RỪNG ĐẦU NGUỒN:

Mặc dù Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên và Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cảnh báo hiểm họa của việc lãnh đạo ĐCSVN cho người nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn trồng rừng nguyên liệu dài hạn. Nhưng, theo chỉ thị của Thủ tướng Y tá Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp & Phát triển nông thôn Cao Đức Phát đã cử đoàn cán bộ liên ngành trực tiếp kiểm tra hai tỉnh Lạng Sơn và Quảng Ninh, đồng thời tổng hợp báo cáo 7 tỉnh Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tỉnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương. Kết quả cho thấy 10 tỉnh đã cho 10 doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn 50 năm trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích 305.353 ha, trong đó Hồng Kông, Đài Loan và Trung Cộng chiếm với 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới.

Đây là hiểm họa cực lớn liên quan đến an ninh quốc gia nhiều mặt. Vì hám lợi nhất thời, ĐCSVN đã di họa cho các thế hệ về sau. Nếu mất của cải còn làm lại được, còn mất đất là mất hẳn. Cho Hồng Kông, Đài Loan và Trung Cộng khai thác rừng đầu nguồn là tiềm ẩn một hiểm họa không lường. Họ đã thuê được thì họ có quyền chặt phá vô tội vạ. Rừng đầu nguồn bị chặt phá thì hồ thủy lợi sẽ không còn nguồn nước, các nhà máy thủy điện sẽ thiếu nước không còn tác dụng, lũ lụt, lũ quét sẽ rất khủng khiếp. Những năm qua, nhiều tỉnh miền Trung đã hứng chịu nhiều trận lũ lụt kinh hoàng, chẳng phải là lời cảnh báo nghiêm khắc hay sao?

Các tỉnh bán rừng cho người nước ngoài là “TỰ SÁT” và làm hại đất nước. Còn các tỉnh thuê rừng của nước ta là cố tình phá hoại nước ta và gieo họa cho nhân dân ta một cách thâm độc và tàn bạo. Họ có thể đưa thân nhân của họ vào khai phá, trồng trọt, xây cất nhà cửa rồi sinh con đẻ cái, sẽ thành lập từng làng như: “làng Đài Loan”, “làng Hồng Kông”, “làng Trung Cộng”. Thế là vô tình chúng ta mất đi một phần lãnh thổ và nguy hiểm cho quốc phòng.

Hậu quả rừng đầu nguồn ở Thái Nguyên bị tàn phá vô cùng nghiêm trọng, khu vực rừng Ngàn Me thuộc xã Tân Lợi, huyện Đồng Hỷ , tỉnh Thái Nguyên đã bị tàn phá nghiêm trọng, không những mất tài nguyên mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường sinh thái, khả năng giữ nước phục vụ sản xuất nông nghiệp, kéo theo nhiều bất ổn về an ninh trật tự tại địa phương. Theo nhiều người dân địa phương, việc chặt phá rừng Ngàn Me diễn ra từ nhiều năm nay. Từ khoảng tháng 2/2013 tới nay, nhiều người nước ngoài tiến hành chặt phá rừng ồ ạt, công khai và triệt để với mục đích tàn phá môi trường sống, diện tích rừng bị tàn phá đã lên tới hàng trăm hécta.

[3] FORMOSA HÀ TỈNH ĐÒI THÀNH LẬP ĐẶC KHU VŨNG ÁNG:

Đây là đề xuất thành lập đặc khu kinh tế gang thép Vũng Áng và trong đặc khu thành lập Ban Quản Lý, trực thuộc Văn phòng Chính phủ, theo tin từ báo Hải Quan. Trong công văn số 1406022/CV-FHS ngày 10/6/2014 gởi Phó thủ tướng Tàu Khựa Hoàng Trung Hải, Formosa đưa ra đề xuất thành lập “ĐẶC KHU KINH TẾ GANG THÉP VŨNG ÁNG” nhằm xây dựng cảng nước sâu Sơn Dương và đầu tư các ngành công nghiệp liên quan như gang thép, điện…một mình Phó TT Tàu Khựa Hoàng Trung Hải đã toàn quyền giải quyết từ chủ trương đầu tư cho đến những ưu đãi “vô tiền khoáng hậu” dành cho dự án đầy mờ ám nầy như chính nguồn gốc Tàu Khựa của hắn. Phó TT Hoàng Trung Hải là hiện thân của tên Trọng Thủy tân thời.

Do công văn số 323/TTg-QHQT ngày 4/3/2013: Đồng ý chủ trương cho Tập đoàn Công nghiệp nặng Formosa-Đài Loan lập Dự án đầu tư nhà máy liên hợp luyện thép và cảng nước sâu Sơn Dương tại khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tỉnh.

Công văn số 869/TTg-QHQT ngày 6/6/2008 đã đồng ý việc Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa thực hiện dự án đầu tư xây dựng khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương tại khu Kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tỉnh đều do tên Phó TT Tàu Khựa nầy ký.

Sau khi Formosa đã tiến hành lễ khởi công xây dựng nhà máy gang thép Formosa Hà Tỉnh (tháng 12/2012) – một dự án thành phần quan trọng trong khu liên hợp có diện tích trên 3.300 ha, từ đó đến nay, khu vực nầy được cho là “NỘI BẤT XUẤT, NGOẠI BẤT NHẬP”. Người dân bình thường không thể vào trong khu vực dự án vì chủ đầu tư thuê bảo vệ canh gác tứ phía. Rõ ràng, Formosa Hà Tỉnh không chỉ là một đặc khu bất khả xâm phạm mà còn đang trên đường trở thành một “TIỂU QUỐC” của Đại Hán trên đất nước Việt Nam.

Cũng theo báo Hải Quan, một trong những đề xuất mang tính ưu đãi như thế là “Đề nghị được cắt đất để bán lâu dài cho nhân viên” mà Formosa dự kiến số lượng nhân viên cao nhất đạt 15.000 người, nếu tính cả thân nhân của họ là khoảng 60.000 người như một thị trấn gần như đặc khu. Formosa cũng đề nghị được xây căn hộ để cho thuê hoặc bán lại cho nhân viên và thành lập các cơ sở hậu cần như bệnh viện, trường học trong đặc khu với ý đồ bám trụ thời gian vô hạn định ở đây.

Giới chuyên gia cho rằng Việt Nam sẽ đối mặt với những nguy cơ tiềm ẩn nếu phê chuẩn dự thảo đặc khu kinh tế ở Vũng Áng của Tập đoàn Formosa vì nó liên quan đến an ninh quốc phòng quan trọng. Vì khu công nghiệp Vũng Aùng dù là nơi hoạt động của nhiều doanh nghiệp có vốn Đài Loan, nhưng lại sử dụng một số lượng lớn lao động Hoa Lục. Hiện nay, số công nhân làm việc là 19.000 người, nhưng các nhà thầu đang chờ cấp phép để đưa thêm 11.000 lao động Tàu Hoa Lục vào làm việc. Với đợt tăng cường này, số lượng công nhân Tàu ở Vũng Áng đủ để thành lập ít nhất 2 sư đoàn…

VŨNG ÁNG VỊ TRÍ CHIẾN LƯỢC “CẮT ĐÔI VIỆT NAM”:

Vũng Áng hay Quãng Trị là những vùng lãnh thổ hẹp nhất trên đất liền của Việt Nam. Từ Vũng Áng ngó qua đảo Hải Nam không bao xa. Nếu như Bắc Kinh điều động một hạm đội cùng với lực lương vũ trang PLA từ Hải Nam sang xâm lăng Việt Nam. Họ đã có sẵn bãi đáp lý tưởng cho việc đổ quân vì Bắc Kinh đã thuê được hàng chục cây số dọc bờ biển Hà Tỉnh và vùng cửa khẩu Vũng Áng.

Với 5 sư đoàn đã có sẵn làm thế “NỘI CÔNG NGOẠI KÍCH”: 2 sư đoàn tại Vũng Áng và 3 sư đoàn từ Tây Nguyên đánh tràn xuống, chiến đấu cơ của họ ở đảo Hoàng Sa và Gạc Ma bay trên bầu trời Quảng Trị để yểm trợ quân TC. Vạch một đường chim bay từ sân bay ở Hoàng Sa đến Quảng Trị, khoảng cách rất gần cho những phi vụ không yểm cho lính bộ binh Trung Cộng sẽ dễ dàng chia cắt nước Việt Nam ra làm đôi thì Vịnh Bắc Bộ sẽ không giao thông được với nước ngoài và không giao thông được với miền Nam Việt Nam cả đường biển và đường bộ.

ÂM MƯU CỦA BẮC KINH TẠI HÀ TỈNH – QUẢNG TRỊ – ĐÀ NẴNG:

(1) Tháng 10/2013, đài RFA có đăng bài “MỘT HÀ TỈNH ĐẦY ẤP NGƯỜI TRUNG QUỐC” với quy mô lớn như vậy, lũ Tàu Khựa có thể bám trụ khu vực nầy từ 25 tới 30 năm vừa để đầu tư xây dựng công trình, vừa để khai thác vận hành nhà máy với mức tổng đầu tư 15 tỷ USD, nằm trên diện tích 3.300ha, trong đó diện tích trên đất liền hơn 2.000ha và diện tích trên biển là 1.200ha. Với chừng ấy thời gian đủ để lũ Tàu Khựa nầy lấy vợ, lập thành phố người Tàu tại khu vực Kỳ Anh, Hà Tỉnh và sâu xa hơn, có thể là lực lượng địa phương sau nầy trong mưu đồ chia cắt Việt Nam thành 2 miền…

(2) Rõ ràng, Bắc Kinh đang thực hiện cuộc di dân rất âm thầm, nhưng quyết liệt và hiệu quả vào đất nước Việt Nam một cách hợp pháp với sự tiếp tay của bọn lãnh đạo ĐCSVN và bọn cán bộ cộng sản bán nước, thông qua chính sách đầu tư xây dựng. Vũng Áng quả là một vị trí lý tưởng không chỉ để khống chế Việt Nam về mọi mặt. Đây là một nguy cơ nghiêm trọng không thể không được báo động cho cả nước biết.

(3) Từ căn cứ Du Lâm của TC là căn cứ tàu ngầm nằm ở thành phố Tam Á cực Nam trên dảo Hải Nam, từ Du Lâm đến Vũng Áng và Cửa Việt của Việt Nam có chiều dài đường chim bay khoảng 300 tới 400 km tạo thành một “TAM GIÁC CHIẾN LƯỢC” và với lực lượng hải quân hùng mạnh gồm tàu ngầm và tàu chiến trên mặt nước, Hải quân TC rất dễ dàng khống chế và chia cắt hai miền Nam – Bắc VN cả đường bộ và đường biển. Vì vậy, Bắc Kinh đã thành công trong việc xây dựng hai vị trí chiến lược Vũng Áng và Cửûa Việt thành những căn cứ quân sự bí mật để phục vụ cho ý đồ của Bắc Kinh.

(4) Đất Quảng Trị tràn ngập người Tàu đến từ Hoa Lục ẩn chứa một mối hiểm họa khó lường cho dân tộc. Họ đóng vai nhà đầu tư với hành tung bí ẩn, khó hiểu và cực kỳ ngạo mạn đối với dân địa phương. Nhân dân ta rất bức xúc vì người Hoa tràn ngập ở cả vùng miền núi trọng yếu, vùng chiến lược quân sự của VN như Tây Nguyên Trung Phần, các nông trường dọc dãy Trường Sơn, các cửa khẩu phía Bắc và những tỉnh lỵ ở phía Nam như Bình Dương, Tây Ninh, Long An, An Giang…cho đến tận cùng tỉnh Cà Mau cũng có sự hiện diện của chúng. Hiện tại, mức độ xâm nhập của người Hoa trên đất Việt Nam không thể nào kiểm soát được nữa, khiến nhân dân cả nước càng cảm thấy bất ổn về sự có mặt của người Hoa đi ngang dọc khắp mọi miền đất nước, ngay cả miền duyên hải, các cửa khẩu đều có mặt của bọn người Hoa khốn kiếp nầy…

(5) Các dự án của Bắc Kinh ở Đà Nẵng tạo thành thế liên hoàn tại miền Trung VN: có dự án trấn ở tầm cao như Tây Nguyên, tầm xa…mưu đồ của Bắc Kinh là chẹt lấy yết hầu đất nước, khống chế luôn cả khu vực Đà Nẵng, đã trở thành thành phố của Bắc Kinh bên bờ Biển Đông. Nó thu hút sự chú ý của dư luận bởi sự vô tâm của Đảng và Nhà nước mà cả chính quyền địa phương đã để họ có mặt khắp nơi, kể cả các vị trí chiến lược cũng cho bọn TC thuê vì mục đích…kinh tế??? Một người dân Đà Nẵng chua chát nói: “Tối tối ra đường, tụi Tàu Khựa đi đầy đường. Tất cả các quán dọc đường phố đều có treo bảng hiệu bằng tiếng Tàu, thực đơn cũng dùng chữ Tàu hết mà! Mọi hoạt đông ở đây đều mang dáng dấp của một thành phố Tàu thu nhỏ.”

Những điểm trọng yếu dọc bờ biển Đà Nẵng nhanh chóng trở thành khu xây dựng bí mật của họ, có hẳn tên mới “China Beach”. Không một người địa phương nào được đến gần khu vực xây dựng của họ. “Phóng tài khóa, thu nhân tâm” vẫn là thủ đoạn của bọn Chệt Bắc Kinh, họ đã khôn khéo bỏ tiền mua chuộc các giới chức địa phương để chiếm trọn một khu vực đẹp nhất. Trọng yếu nhất của Đà Nẵng để biến thành biệt khu của họ.

[4] BẮC KINH MUỐN TRẤN ĐÈO HẢI VÂN:

Dư luận quần chúng phản ứng gay gắt về việc chính quyền Thừa Thiên – Huế cấp giấy chứng nhận đầu tư khu nghỉ dưỡng rộng 200 ha cho công ty Trung Cộng Thế Diệu ở đèo Hải Vân, đây là vị trí chiến lược tối quan trọng vì từ đó khống chế cả vùng trời vùng núi và vùng biển Đà Nẵng và có thể chia cắt Việt Nam ở vĩ tuyến 16.

Trong quá khứ, Việt Nam trong quá trình mở rộng lãnh thổ về phương Nam thì Đèo Hải Vân là một trong những chướng ngại thiên nhiên, chia cắt đất nước Việt Nam. Ở đỉnh cao chiến lược hiểm trở như vậy mà để cho Trung Cộng thuê để làm dự án khu nghỉ dưỡng thì đó là điều hết sức ngu xuẩn không thể chấp nhận được, đã khiến cho quần chúng sửng sốt về chuyện nầy.

Dự án khu du lịch nghỉ dưỡng Quốc tế World Shine-Huế do doanh nghiệp Trung Cộng làm chủ đầu tư với tổng số vốn 250 triệu USD. Bọn Bắc Kinh được phép sử dụng diện tích 200 ha tại khu vực mũi “CỬA KHẺM”, nơi núi Hải Vân đâm ra biển. Tại đây nhà đầu tư Trung Quốc sẽ xây dụng khu nghĩ mát tiêu chuẩn 5 sao với 450 phòng, một trung tâm Hội nghị Quốc tế 2.000 chỗ ngồi, khu nhà nghỉ dưỡng 5 tầng với 220 căn hộ cao cấp, 350 biệt thự và khu du lịch, nhà hàng bãi tắm. Dự án nầy được triển khai theo 3 giai đoạn từ 2013 đến 2023 trên thực tế đã bắt đầu xây dựng một số hạng mục và cơ sở hạ tầng.

Tuy vậy, Ủy ban Nhân Dân Thành phố Đà Nẵng vừa kiến nghị Chính phủ rút giấy phép đầu tư mà Tỉnh Thừa Thiên-Huế đã cấp cho Công ty Thế Diệu của Trung Cộng. Lý do Chính quyền Đà Nẵng đưa ra là dự án nằm ở vị trí trọng yếu về an ninh quốc phòng. Hơn nữa, trên nguyên tắc dự án nầy có một vùng chồng lấn trong khu vực chưa thống nhất về địa giới hành chánh giữa Thừa Thiên – Huế và Đà Nẵng.

VỊ TRÍ CHIẾN LƯỢC ĐÈO HẢI VÂN:

Đèo Hải Vân trong đó có núi Bạch Mã với độ cao hơn 1.000 thước là khu vực mang tính chất quân sự, một vị trí chiến lược hiểm yếu trong hệ thống phòng thủ đất nước. Vì vậy, xây dựng khu du lịch nghỉ dưỡng Lăng Cô nằm trong khu vực Cửa Khẽm không chỉ đơn giản chỉ là dự án về kinh tế, nó che dấu mục tiêu xa hơn là vấn đề quân sự của Bắc Kinh muốn thực hiện từng bước kế hoạch thôn tính nước ta đang có những tranh chấp về biển đảo.

Nếu Bắc Kinh khống chế được vị trí chiến lược đèo Hải Vân là khống chế được cả vùng trời, vùng núi, vùng biển khu vực Đà Nẵng, nó có tầm ảnh hưởng đến vấn đề bảo vệ lãnh thổ cả nước nói chung và đối với thành phố Đà Nẵng nói riêng. Một khi xảy ra chiến tranh giữa Việt – Trung thì lực lượng vũ trang QĐNDTQ sẽ dễ dàng chia cắt đất nước VN làm đôi.

Hơn nữa, vị trí tỉnh Thừa Thiên – Huế cấp phép cho phía Trung Cộng xây du lịch lại nằm ngay mũi Cửa Khẻm (nơi núi Hải Vân đâm ra biển) và coi như bao trùm cả hòn Sơn Trà cách đó không xa. Toàn cảnh khu vực nầy chính là yết hầu của Vịnh Đà Nẵng với đèo Hải Vân và bán đảo Sơn Trà tạo thành hình cánh cung trấn giữ phía Bắc và phía Đông Bắc mà Vịnh Đà Nẵng là một trong những khu vực cực kỳ trọng yếu trên dọc tuyến biển Việt Nam. Nếu Hải quân TC khống chế được vị trí nầy thì tất cả tàu chiến của Hải quân VN muốn vào ra khu vực cảng Vùng 3 Hải quân họ sẽ hay biết hết trong bối cảnh Hải quân VN đang tăng cường năng lực bảo vệ vùng biển để sẵn sàng đối phó với diễn biến ngày càng phức tạp trên biển Đông, sau “sự cố” Bắc Kinh đưa giàn khoan HD-981 vào hoạt động trong vùng Đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Nếu tỉnh Thừa Thiên – Huế chấp tuận cho TC đầu tư xây dựng khu du lịch trên địa bàn đó là không thể, vì ảnh hưởng vô cùng to lớn đến nền an ninh quốc phòng của Việt Nam. Ở vị trí chiến lược nầy mà sau lưng là đỉnh đèo Hải Vân, trước mặt hướng ra Biển Đông, chỉ cần thiết lập một giàn radar dã chiến ở khu nghỉ dưỡng thì coi như kiểm soát được cả vùng trời, vùng biển rộng lớn của miền Trung Việt Nam.

Việt Nam phải đề cao cảnh giác nhiều doanh nghiệp của TC bề ngoài là làm kinh tế để che đậy âm mưu gián điệp, điều nghiên địa hình, địa vật và những khu vực trọng điểm để nắm vững tình hình mọi sinh hoạt tại địa phương, để phục vụ cho chiến tranh xâm lược nước ta khi cần thiết. Nếu không, bỗng dưng họ đi thả bè nuôi cá ngay trong khu vực cảng Cam Ranh và cả ở Đà Nẵng. Hiện có đông đảo người Tàu Hoa Lục nuôi cá bè ngoài bán đảo Sơn Trà và những nhóm người nầy đều là thành viên trực thuộc của tập đoàn công ty CP Thế Diệu chứ không phải ngoài ai khác.

Bán đảo Sơn Trà với khu du lịch trên đèo Hải Vân đều nằm ở vị trí “YẾT HẦU” của Vịnh Đà Nẵng. Nếu bọn chúng không có mưu đồ đen tối thì làm gì chúng bỏ ra hàng trăm triệu Mỹ kim để kinh doanh một khu vực hẻo lánh trên đèo Hải Vân? Có phải vì đèo Hải Vân là một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng bao trùm cả vịnh Đà Nẵng, chiếm được vị trí nầy sẽ khống chế được bao trùm cả vịnh Đà Nẵng?

Một người công dân bình thường cũng nắm vững tình trạng nầy. Nhưng, trao đổi với VnExpress chiều ngày 18/11, ông Nguyễn Văn Cao, Chủ tịch tỉnh Thừa Thiên khẳng định tỉnh nầy không tranh chấp địa giới với Đà Nẵng ở khu vực đèo Hải Vân. Cửa Khẻm, nằm trong khu vực Hải Vân, đang được các đơn vị của tỉnh quản lý, bảo vệ và có đầy đủ CƠ SỞ PHÁP LÝ cho Công ty cổ phần THẾ DIỆU (thuộc Công ty TNHH World Shine Hong Kong) đầu tư.

Theo tên chủ tịch “ĐẦU TÔM” ngu dốt Nguyễn Văn Cao, hắn cũng giống như Thủ tướng Y tá Nguyễn Tấn Dũng có biết đếch vì vị trí chiến lược của đèo Hải Vân và Tây Nguyên đâu? Chỉ vì tiền thôi nên hắn mong muốn Công ty Thế Diệu xây dựng khu nghỉ dưỡng độc đáo nhìn xuống biển. Tên Cao nầy còn khẳng định rằng: “Khi làm họ đã xin ý kiến các ngành quân đội (gồm cả bộ đội biên phòng) và công an. Các ngành nầy đều khẳng định thực hiện được dự án”. Đúng là đồ bố láo!

NGUYỄN VĨNH LONG HỒ

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Trung Quốc nói luật chi tiêu Mỹ ‘phân biệt với Bắc Kinh’

Trung Quốc nói luật chi tiêu Mỹ ‘phân biệt với Bắc Kinh’

http://www.thanhnien.com.vn/the-gioi/trung-quoc-noi-luat-chi-tieu-my-phan-biet-voi-bac-kinh-517209.html

(TNO) Trung Quốc bày tỏ thái độ không hài lòng, đồng thời kịch liệt phản đối luật chi tiêu liên bang vừa được hạ viện Mỹ thông qua ngày 11.12 khi cho rằng Washington đang cố tình phân biệt đối xử với Bắc Kinh, theo Reuters.

Trung Quốc mạnh mẽ chỉ trích luật chi tiêu ngân sách mới của Mỹ là “phân biệt đối xử các với các công ty Trung Quốc, vi phạm luật công bằng thương mại và gửi đi những tín hiệu tiêu cực”, Tân Hoa xã dẫn lời người phát ngôn viên Bộ Thương mại Trung Quốc.
Luật chi tiêu liên bang trị giá 1,1 nghìn tỉ vừa được Thượng và Hạ viện Mỹ thông qua có những điều khoản hạn chế hoặc cấm sử dụng nguồn ngân sách này trong nhiều hoạt động thương mại và hợp tác liên quan đến Bắc Kinh, cũng như các công ty Trung Quốc, theo Reuters.
Cụ thể, các sản phẩm gia cầm đã chế biến có nguồn gốc từ Trung Quốc, sử dụng trong các trường học ở Mỹ sẽ không được nhập khẩu bằng nguồn kinh phí nêu trên. Bên cạnh đó, Washington cũng cấm một vài cơ quan chính phủ dùng ngân sách liên bang để mua hệ thống công nghệ thông tin từ các công ty Trung Quốc, hoặc phát hành giấy phép sử dụng vệ tinh thương mại Trung Quốc, theo Tân Hoa xã.

“Những điều khoản này không chỉ ảnh hưởng đến quá trình hợp tác thương mại giữa các công ty 2 nước, mà còn trực tiếp nguy hại đến quyền lợi của Mỹ”, Reuters dẫn lời người phát ngôn, “Trung Quốc kêu gọi Mỹ nhanh chóng xem xét những biện pháp thực tế nhằm thay đổi chính sách sai lầm, tạo môi trường thuận lợi cho quan hệ kinh tế và ngoại thương Trung – Mỹ”.
Đây không phải lần đầu tiên Trung Quốc tỏ thái độ khó chịu với chính sách chi tiêu của Mỹ. Trước đó, vào tháng 1 năm nay, Bắc Kinh từng phàn nàn khi Washington yêu cầu kiểm tra kỹ càng an toàn tình báo mạng trước khi chi ngân sách liên bang để mua công nghệ từ Bắc Kinh.

Hữu Đạt

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Trung Quốc buộc Hoa Kỳ tăng cường sự hiện diện quân sự trong Biển Đông?

Trung Quốc buộc Hoa Kỳ tăng cường sự hiện diện quân sự trong Biển Đông?

http://www.voatiengviet.com/content/trung-quoc-buoc-hoa-ky-tang-cuong-su-hien-dien-trong-bien-dong/2559309.html

Lập trường có tính cách gây hấn của Bắc Kinh trên Biển Đông có thể buộc Hoa Kỳ phải tăng cường sự hiện diện trong khu vực để ngăn chận những hành vi khó lường của Trung Quốc, theo một bài báo đăng trên ấn bản Hoa ngữ của tờ Want China Times Daily của Đài Loan hôm nay .

Bài báo dẫn lời bà Linda Jakobson, một nhà nghiên cứu độc lập thuộc Viện nghiên cứu Lowy ở Sydney, nói rằng những động thái của Trung Quốc trên Biển Đông gần đây đã chuyển “từ kiềm chế thành kiên quyết ”. Theo nhà nghiên cứu Jakobson, Bắc Kinh có thể điều một số lớn tàu hải giám ra để đối đầu với các lực lượng Việt Nam trong Biển Đông.

Hành động leo thang này có thể buộc Hoa Kỳ phải can thiệp quân sự. Bà Jakobson nói có nhiều phần chắc Hoa Kỳ sẽ không có lựa chọn nào khác hơn là thiết lập thêm nhiều căn cứ quân sự trên lãnh thổ các nước đồng minh tại khu vực Á Châu-Thái Bình Dương. Từ các căn cứ này, Mỹ sẽ có thể triển khai các phi đạn có khả năng chống các tàu hoạt động trong các vùng biển lân cận.

Theo nhà nghiên cứu này thì chính sách về Biển Đông của Bắc Kinh ngày càng “khó lường hơn” bởi vì các chính quyền địa phương, các cơ quan thi hành luật pháp, quân đội Trung Quốc và các công ty khai thác tài nguyên cũng như ngư dân Trung Quốc đã lợi dụng chính sách đó để xin tài trợ và cấp giấy phép để phát triển các hoạt động đánh cá, khai thác tài nguyên, và các đỉa điểm du lịch.

Tờ Want China Times nhận định rằng Chủ tịch nước Tập Cận Bình khó có thể lên án các hành động đó, bởi vì chúng được thực hiện nhân danh các quyền lợi của Trung Quốc.

Nhà nghiên cứu Jakobson nói trong vấn đề Biển Đông, Bộ Ngoại giao Trung Quốc không phải là cơ quan duy nhất làm ra chính sách đối ngoại.

Tờ báo của Đài Loan hôm thứ Bảy tường trình rằng một hộ tống hạm trang bị tên lửa hành trình của Trung Quốc đã đối đầu với một tàu hộ tống tàng hình lớp Gepard và một tàu khác của Việt Nam gần bãi Gạc Ma, tiếng Anh là Johnson South Reef, thuộc quần đảo Trường Sa, nơi Trung Quốc đang xây một phi đạo dài 2000 m.

Hôm qua Bộ Ngoại giao Philippines nói trong một thông báo rằng việc Việt Nam tuyên bố lập trường trước toà án trọng tài Liên Hiệp Quốc có lợi cho hồ sơ chống Trung Quốc của Philippines, vì sự tham gia của Việt Nam “cổ vũ cho quyền pháp trị, và tìm các giải pháp hoà bình, không bạo động để giải quyết các tranh chấp chủ quyền Biển Đông, dựa trên luật quốc tế.”

Hôm 11 tháng 12, người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình tái khẳng định: “Lập trường nhất quán của Việt Nam là kiên quyết bác bỏ yêu sách của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và vùng nước phụ cận, cũng như cái gọi là “các quyền lịch sử” của Trung Quốc đối với các vùng biển bên trong “đường đứt đoạn” do Trung Quốc đơn phương đưa ra”.

Trung Quốc vẫn một mực bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Việt Nam tại Biển Đông là “bất hợp pháp và không có hiệu lực”, đồng thời mạnh mẽ đả kích Philippines là đã hành động “như trẻ con ”khi kiện Trung Quốc ra toà án trọng tài quốc tế. Bắc Kinh nói rằng Philippines lẽ ra phải có hành động hợp lý hơn, xét các quan hệ kinh tế giữa Trung Quốc và các nước ven Biển Đông, kể cả Philippines, ngày càng gắn kết chặt chẽ với nhau hơn.

Toà án Trọng tài thường trực ở La Haye đã cho Trung Quốc tới ngày 15 tháng 12 – tức hôm nay để trả lời hồ sơ Biển Đông của Philippines. Tin do báo Hoa nam Buổi sáng loan đi hôm nay trích lời ông Tần Cương nói Trung Quốc sẽ không tham gia vụ án do Philippines khởi kiện. Trung Quốc duy trì lập trường là không chấp nhận phán quyết của toà án quốc tế. Trong cuộc họp báo thường lệ hôm nay, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương tuyên bố, toà án quốc tế không có quyền tài phán đối với với cuộc tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Theo lịch trình, toà án trọng tài của Liên Hiệp Quốc sẽ ra phán quyết vào cuối năm tới hoặc đầu năm 2016.

Nguồn: Want China Times, Singaporelawwatch, abs-cbnnews

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Ủy ban Quân sự Hạ viện Mỹ yêu cầu Lầu năm góc xét lại chính sách “giao lưu” với quân đội Trung Quốc – (Wikimedia)

Ủy ban Quân sự Hạ viện Mỹ yêu cầu Lầu năm góc xét lại chính sách “giao lưu” với quân đội Trung Quốc – (Wikimedia)

http://ben-thang-cuoc.blogspot.com/2014/12/uy-ban-quan-su-ha-vien-my-yeu-cau-lau.html

Chiều hướng cứng rắn của Mỹ đối với các hành vi quyết đoán của Bắc Kinh tại các vùng biển châu Á-Thái Bình Dương càng lúc càng rõ nét. Dấu hiệu mới nhất là yêu cầu hôm 10/12/2014 của một dân biểu đầy thế lực, đòi Lầu Năm Góc xét lại chính sách đối thoại quân sự với Trung Quốc.

Theo dân biểu này, lý do là vì chính sách của Washington mang lại cho Bắc Kinh quá nhiều lợi ích, nhưng không thuyết phục được quân đội Trung Quốc chấm dứt các hành động hiếu chiến ở châu Á-Thái Bình Dương.

Trong một bức thư dài ba trang gởi đến Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel và Thứ trưởng Quốc phòng Robert Work, Dân biểu Đảng Cộng hòa Randy Forbes, Chủ tịch Tiểu ban Hải lực thuộc Ủy ban Quân sự Hạ viện Mỹ đã yêu cầu « xem xét lại chính sách “giao lưu” hiện hành với quân đội Trung Quốc… trong khuôn khổ một chủ trương rộng lớn hơn (của Lầu Năm Góc) nhằm rà soát lại các mục tiêu an ninh của Mỹ trong khu vực. »

Đối với ông Randy Forbes, chủ trương giao lưu để khuyến khích quân đội Trung Quốc hòa hoãn hơn đã mang lại kết quả ngược lại với mong đợi của Mỹ. Ông viết : « Vào lúc chúng ta tăng cường việc phát triển quan hệ giữa hai quân đội trong hai năm qua, các hành động của quân đội Trung Quốc lại chỉ trở nên hung hãn hơn. (…) Các sự cố liều lĩnh trên biển và trên không đã liên tục xẩy ra và Trung Quốc đã sử dụng nhiều hình thức cưỡng bức mới nhắm vào các láng giềng của họ ở Biển Hoa Đông và Biển Đông ».

Trang mạng tờ báo Mỹ Washington Free Beacon vào hôm qua đã nêu bật nhiều sự cố đã khiến cho vị chủ tịch Tiểu ban Hải lực của Hạ viện Mỹ phải lên tiếng. Tờ báo đã nhắc lại các hành vi ngày càng hung hăng của Trung Quốc trong việc đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, xây dựng cơ sở trên các đảo đá đang tranh chấp, cho máy bay và tàu quân sự cản mũi phi cơ hay chiến hạm Mỹ trong vùng, những hành vi đã từng bị Lầu Năm Góc mô tả là « nguy hiểm » và « khiêu khích ».

Một cách kín đáo hơn, Bắc Kinh cũng lợi dụng giao lưu quân sự để « học lóm » công nghệ hay kỹ thuật của Mỹ. Tờ Washington Free Beacon đã nêu lên vụ Tướng Trung Quốc Phòng Phong Huy (Fang Fenghui) được mời lên tham quan tàu sân bay USS Ronald Reagan ở San Diego vào tháng năm vừa qua. Ít lâu sau, một đô đốc hải quân Trung Quốc đã về hưu đã xác nhận với thông tấn nhà nước Trung Quốc là Tướng Phòng Phong Huy đã thu thập được các thông tin có giá trị về năng lực của chiếc USS Reagan.

Ngoài ra, vào tháng 11 vừa qua, Trung Quốc đã cho chiến đấu cơ tàng hình đời mới nhất của họ bay thử. Chiếc J-31 của Trung Quốc tuy nhiên đã được cho là sử dụng công nghệ của loại phi cơ Mỹ F-35 mà Quân đội Trung Quốc bị tình nghi là đã đánh cắp được thông qua các cuộc tấn công tin học nhắm vào một nhà thầu phụ của tập đoàn chế tạo máy bay Lockheed Martin của Mỹ.

Theo giới quan sát, thái độ nghi ngại Trung Quốc của Dân Biểu Mỹ Randy Forbes không phải là cá biệt, mà phản ánh một phản ứng chung của dư luận Mỹ trước những hành vi thái quá của Trung Quốc, không chỉ đối với Hoa Kỳ, mà cả đối với các láng giềng của Trung Quốc.

Mới đây, trong một động thái hiếm hoi, Hạ viện Mỹ ngày 03/12 vừa qua, đã thông qua Nghị quyết H. Res-714 lên án các hành vi cưỡng chế hoặc sử dụng vũ lực để ngăn cản việc thực thi quyền tự do sử dụng vùng biển hay không phận quốc tế trên các vùng Biển Đông và Biển Hoa Đông, mà tác giả là Trung Quốc.
Ủy ban Quân sự Hạ viện Mỹ yêu cầu Ngũ Giác Đài xét lại chính sách “giao lưu” với quân đội Trung Quốc – (Wikimedia)

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Nhân dịp Lễ tưởng niệm 1 năm ngày mất của cố Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng Và Làm Thế Nào Để Giật Sập Chế Độ CS

Nhân dịp Lễ tưởng niệm 1 năm ngày mất của cố Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng Và Làm Thế Nào Để Giật Sập Chế Độ CS

http://cachmanghoalai2012.blogspot.com/2013/12/viet-dung-va-lam-nao-e-giat-sap-che-o-cs.html

Sự tàn ác của chế độ CS sau 1975, với những chính sách vô cùng dã man như Trại Tù Cải Tạo, Hộ Khẩu, Kinh Tế Mới, Đánh Tư Sản Mại Bản… đã dồn dân VNCH vào đường cùng. Hàng triệu người, đau lòng từ giã quê hương thân yêu, vượt biển tìm tự do, tỵ nạn CS, để làm một cuộc sống mới cho bản thân và gia đình. Họ là những người can đảm, xem thường mạng sống, dẫu biết trước mặt họ là tử thần, sóng to, đói khát, cướp biển, dẫu biết hàng trăm ngàn người đã vùi thây dưới lòng biển, dẫu biết làm lại cuộc đời bằng 2 bàn tay trắng, không nhà cửa, phải học ngôn ngữ xứ người, tương lai vô định …, họ vẫn ra đi. Họ trở thành những người Việt lưu vong, mất nước, tuy rằng quê hương vẫn còn đó. Trong số những người sống lưu vong đó, có một chàng thanh niên trẻ, chưa đầy 17 tuổi, vẫn canh cánh ước mơ một ngày về xây dựng một quê hương không CS. Tôi muốn nói đến một người bạn, một người anh cả, dẫu người anh này nhỏ tuổi hơn tôi, Việt Dũng.

Tôi gọi VD là anh vì tôi đã học được nhiều điều từ anh. Tôi biết đến anh vào đầu thập niên 1980 với băng nhạc đầu tiên “Kinh Tỵ Nạn”, đã gây chấn động trong cộng đồng Việt, sau “Em Nhớ Màu Cờ” của chị Nguyệt Ánh, rồi đến “Tủi Nhục Ca” của Hà Thúc Sinh, rồi đến những băng nhạc của nghệ sĩ Hùng Cường, nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh, nhạc sĩ Trường Hải… Mãi đến năm 1983-1984, tôi mới có dịp gặp anh và chị Nguyệt Ánh tại San Jose. Anh là một đứa bé bị tật nguyền từ nhỏ, đi đâu cũng chống theo cặp nạn, nhưng chưa bao giờ thấy anh mặc cảm với sự khuyết tật này. Ở anh, chỉ thấy sự vươn lên, với những nụ cười luôn trên môi. Ở anh, một sự bình dị, hài hòa, dí dỏm, sâu sắc, luôn chinh phục những người đối diện. Ở anh, là tình người, là sự bao dung, là sự che chở. Nhưng cũng ở anh, thường thấy một sự bật dậy dũng mãnh như trận cuồn phong, như ngọn sóng thần đập vào chế độ CS man rợ, khi nghe anh hát. Khi cất lên những bài hát đấu tranh, tiếng hát của anh gần như lúc nào cũng rất to, cũng rất uy dũng, thể hiện nỗi tột cùng căm phẫn làm cuốn hút người nghe, như đang lâm vào trận hành quân diệt cộng, cứu nguy tổ quốc.

Khi nhận tin anh ra đi, tôi im lặng nhiều phút để tưởng nhớ đến anh. Từ nay, tôi đã mất đi một bạn thân, một người anh cả đáng kính. Tuy anh không nói ra, nhưng tôi nghĩ anh cũng có một ước mơ giống tôi: “Ngày nào tôi chết trước chế độ CS này, có lẽ tôi không nhắm mắt được.” Làm con người, ai cũng có những ước mơ, nhưng ước mơ thành sự thật không dễ, trời kêu ai nấy dạ, chịu thôi. Nhưng anh VD ơi, anh cứ an lòng nhắm mắt đi, tôi cam đoan ước mơ của anh sẽ thành sự thật.

Tổng thống Reagan đã từng nói: “Chấm dứt chiến tranh Việt Nam không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả cho loại hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối cho thế hệ sinh ra tại Việt Nam về sau.” Nhưng tôi không bao giờ tin đó là sự thật, đối với dân tộc Việt Nam. Dựa vào lịch sử, dòng máu Việt chảy suốt ngàn năm đô hộ giặc Tàu, vẫn giữ vững bờ cõi. Người Việt Nam đã từng làm kinh ngạc cả thế giới qua những cuộc vượt biển trên 2 triệu người. Chế độ CS man rợ, đã dìm dân tộc Việt Nam xuống tận cùng của sự nghèo đói và đổ vở. Cả một dân tộc thông minh, cần mẫn, giàu tài nguyên nhất lại phải ăn khoai độn, mì độn, bo bo (loại dành cho súc vật ăn)…, vào thời điểm 1975-88. Gần như gia đình nào cũng chịu cảnh ly tan, mẹ xa con, vợ xa chồng, con cái bơ vơ không ai chăm sóc… Và cuộc vượt biển vĩ đại này đã làm rúng động cả thế giới. Những chiếc ghe nhỏ xíu, chạy bằng máy đuôi tôm như tôi, cũng vượt biển. Một chiếc xuồng chèo 3 lá cũng đến được Songkhla, Thái Lan. Những câu chuyện kể kinh hoàng về cướp biển, về hòn đảo tử thần Ko Kra, tại Thái Lan.

Đây là hành trình của một chiếc ghe mang biển số SS0646-IA, khởi hành từ Rạch Gía với 107 thuyền nhân, rốt cuộc 87 người bị giết bởi hải tặc, còn lại 20 thuyền nhân Việt Nam bị đem giam vào đảo Ko Kra, sống như đời sống của người thượng cổ. Những phụ nữ Việt Nam trong số 20 người này, đã trở thành mồi săn cho bọn hải tặc Thái Lan thay nhau hãm hiếp. Cứ vài ngày, có tàu Thái tới đảo, rồi vây bắt phụ nữ Việt Nam; có người phải trét phân người vào khắp mình để khỏi bị hãm hiếp; có người phải trốn trong những bụi cỏ khô, bọn hải tặc không tìm ra được, chúng bèn đốt cỏ và đã làm người phụ nữ bị phỏng nguyên một mảnh lưng rất lớn. Trong những nạn nhân trên đảo Kra này, có 2 vợ chồng ký gỉa rất nổi tiếng: Dương Phục và Vũ Thanh Thủy, đồng tác gỉa cuốn “Hồi Ký Tháng Tư Đen”. Nói đến nhà văn kiêm MC Nguyễn Ngọc Ngạn, ai cũng nhớ cuộc hành trình kinh hoàng của chiếc tàu định mệnh Mỹ Tho MT065, còn có tên gọi là Kim Hoàn, chở 300 thuyền nhân đã đến bến bờ còn bị cảnh sát Mã Lai bắn, không cho cập bến, tàu phải bỏ neo cách bờ chỉ 200 mét. Nửa đêm, bão dữ thổi đến, khoảng 5 giờ sáng thì tàu chìm, khiến cho 170 thuyền nhân bị thiệt mạng, trong đó có vợ và con của MC Nguyễn Ngọc Ngạn.

Chuyện hi hữu, xác của anh Ngạn nằm chồng chất với nhiều xác chết khác, nhưng có lẽ nhờ nằm sấp, và bị các xác khác nằm đè lên, nhờ thế, nước trong phổi trào ra, và từ từ anh Ngạn hồi tỉnh lại trong đống xác chết. Còn biết bao những thuyền nhân phải trải qua những giây phút kinh hoàng với cơn đói khát phải ăn cả xác người chết, đâp đầu cả người còn sống ngáp ngáp để ăn thịt, không dám kể ra ở đây. Hành trình trường chinh qua 5 quốc gia của Lý Tống (Long Trek To Freedom) được đăng trên Reader Digest… Cuộc hành trình vượt biển vĩ đại trên 2 triệu thuyền nhân này đã đánh động lương tâm, làm xúc động cả thế giới. Vì thế, nhiều tàu đã tình nguyện đến biển Đông để vớt người tỵ nạn, trong đó có tàu Đảo Ánh Sáng (Ile de Lumière), tàu Cap Anamur I, II, III,… Có lẽ trong lịch sử nhân loại, chưa có một dân tộc nào kiêu hãnh hơn dân tộc Việt Nam, sẵn sàng chấp nhận cái chết trên biển Đông để đổi lấy cuộc sống tự do. Từ đó, cả thế giới hiểu rõ cuộc sống vô cùng tàn độc dưới ách cộng sản, và đó cũng là lý do Tổng Thống Ronald Reagan đã thách thức Liên Xô: “Tear down The Wall”, có nghĩa là “hãy phá bỏ bức tường Bá Linh ngăn cách giữa Đông Đức và Tây Đức”, đã dẫn đến sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản bên Liên Xô, phân tán thành nhiều quốc gia nhỏ. Kế đến là kéo theo sự sụp đổ của cộng sản Ba Lan, Tiệp Khắc, Lỗ Ma Ni, Hungary… Nếu nói, thuyền nhân Việt Nam đã làm sụp đổ nhiều chế độ CS trên thế giới, có lẽ không sai.

Vững tin nhé anh VD, có lẽ chúng ta đang sắp chứng kiến sự sụp đổ toàn diện của chế độ CS tại chính quê hương VN của chúng ta, vì có quá nhiều chỉ dấu cho sự sụp đổ đó. Dân chán ghét chế độ CS đến tột cùng, ngày nào cũng xảy ra nhiều cuộc xuống đường biểu tình của dân. Đạo đức xã hội băng hoại trầm trọng qua hàng trăm video clips nóng như “Hôi bia Tiger ở Đồng Nai”, “Bảo Mẫu hành hạ trẻ em ở Thủ Đức”… được đưa lên Youtube.com. Tuy không nói ra, nhưng ai cũng hiểu thủ phạm gián tiếp là bọn cầm quyền Hà Nội trong suốt mấy chục năm qua. Đã là con người, chẳng ai thoát được lương tâm, kể cả những tên CS. Lương tâm con người có thể bị che mờ vì quá nghèo đói, vì thiếu giáo dục, vì quá sợ hãi…, nhưng một khi nó trỗi dậy, thì chế độ CS phải cáo chung.

Làm thế nào để giật sập chế độ CS này? Đây là một câu hỏi mà đa số dân đều mong đợi có câu trả lời trong giai đoạn hiện tại này. Chế độ CS còn tồn tại vì sự quá sợ hãi của dân. Dân sợ bị đánh đập, sợ bị tra tấn, sợ bị khủng bố, sợ gia đình bị liên lụy… thì những tên CS cũng có những nỗi lo sợ y chang như dân thôi, nếu: “hình ảnh, chức vụ, địa chỉ, điện thoại và hình ảnh vợ, con của chúng cũng bị đưa lên trên internet và các trang mạng khác copy về trang của mình.” Bảo đảm với quý vị, bọn này sẽ chùng tay ngay, chẳng dám độc ác như xưa nữa. Đơn giản thôi, vì khi ra đường, bọn chúng và gia đình chúng như ở ngoài ánh sáng, dân ở trong bóng tối, dân có điều kiện để rình rập, canh chừng mỗi bước đi của chúng và gia đình chúng. Thế là chúng ta đã huy động được sức mạnh của toàn dân. Dân là nước đưa thuyền đi, dân cũng là nước nổi sóng làm lật thuyền, khi chúng ta biết tận dụng được sức mạnh của toàn dân.

Anh chết đi để lại sự thương tiếc cho bao người, nhưng vẫn có một người mang nick canhsat_khuvuc_paothoc, post bài ký tên “Vietnam Interpol”, chụp cho anh cái mũ du đảng (gangster) đã làm tôi phì cười. Phì cười vì những lời lẽ vu khống vô căn cứ, cho rằng anh đang chống lại quê hương, và tôi cũng chẳng buồn phải trả lời, biện hộ cho anh. Mới đầu, khi đọc xong, tôi khinh bỉ bài viết đó, nhưng nghĩ lại, cảm thấy thương hại. Biết đâu anh ta cũng là một nạn nhân bị đầu độc bởi chế độ CS dã man này.

Thưa anh VD, anh chưa chết đâu anh (copy ý của nhạc sĩ Trần Thiện Anh), anh vẫn sống mãi trong lòng dân Việt. Anh chưa từng đi lính, nhưng khi nhìn hình ảnh anh bận đồ lính, tôi thấy trong anh, hình ảnh thật sự của một anh lính VNCH. Xin cho tôi nói lời cảm ơn anh, cảm ơn những anh lính VNCH, ít ra đã cho tôi hưởng được đôi chục tuổi xuân trọn vẹn, mà tôi xem đó là thiên đường.

22/12/2013
Mylinhng@aol.com

http://freevietnamnow.blogspot.com

http://freevietnamnow.blogspot.com/2013/12/viet-dung.html

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Về nguồn gốc tiếng Việt

Về nguồn gốc tiếng Việt.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận