Cộng Sản Việt Nam – Thanh Trừng Nội Bộ

CSVN THANH TRỪNG NỘI BỘ ! Diệt nhau tranh quyền lực… Cộng Sản là một chủ nghĩa khát máu với chủ trương bao lực cách mạng. Người CS cuồng tín quen thanh toán, giết người, chúng không chỉ tàn á…

Nguồn Cộng Sản Việt Nam – Thanh Trừng Nội Bộ

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Án mạng tại Yên Bái – Đâu là sự thật?

Án mạng tại Yên Bái – Đâu là sự thật?

Thạch Đạt Lang (Danlambao) – …Đỗ Cường Minh chưa chắc đã là thủ phạm bắn chết Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn bởi không ai có thể tự bắn vào đầu mình từ sau gáy ra phía trước. Phải có một nhân vật thứ tư thực hiện hành động sát thủ này. Người đó là ai? Chỉ có Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn và (may ra) Đỗ Cường Minh mới có thể trả lời…
*
Một vụ án mạng xảy ra ở tỉnh Yên Bái, ngay trụ sở ủy ban hành chánh tỉnh với 3 người chết gồm 2 nạn nhân và một hung thủ vào ngày 18.08.2016 đã khiến cho cộng đồng mạng nóng hẳn lên. Đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử đảng CSVN, một vụ sát nhân xảy ra ngay tại công đường, trụ sở Ủy ban nhân dân tỉnh giữa các người đồng chí, đồng thời cũng là lãnh đạo cao cấp nhất của tỉnh Yên Bái.

Theo các nguồn tin trên báo chí trong nước, chi cục trưởng chi cục kiểm lâm tỉnh Yên Bái, Đỗ Cường Minh là thủ phạm – đồng thời cũng là nạn nhân vì sau khi bắn Phạm Duy Cường, bí thư tỉnh ủy Yên Bái, Ngô Ngọc Tuấn, chủ tịch HĐND kiêm trưởng ban tổ chức tỉnh ủy – Minh tự sát bằng một phát đạn bắn vào đầu.

Hầu hết dư luận trên cộng đồng mạng lề trái tỏ ra thích thú, hào hứng với những bình luận (có vẻ) hả hê khi theo dõi tin tức nóng hổi, vừa thổi vừa xem này. Sự hả hê, vui thú khi thấy người khác gặp tai nạn, tiếng Đức có một chữ là Schadenfroh (đầy đủ nghĩa hơn chữ gleeful hay gloating của tiếng Anh – Schaden: thiệt hại, froh: vui mừng). Lý do tại sao cộng đồng mạng tỏ ra vui mừng, hớn hở khi có đảng viên cao cấp của đảng CS bị đồng chí thanh toán bằng vũ khí cũng như việc trên VTC News online có một bài viết của Khánh Nguyên lớn tiếng “dạy dỗ” cộng đồng mạng về lương tri, đạo đức… không phải là mục đích bài viết, nhưng trong khi ba điều bốn chuyện, có lạm bàn (chút đỉnh) thì xin độc giả niệm tình tha thứ cho.

Ông Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện đa khoa (thiếu khoa Khắc Phục nên chưa trở thành bệnh viện toàn khoa) Yên Bái cho biết, viên đạn trên đầu Minh đi từ phía sau gáy trổ ra phía trước. Đây là một điểm khác thường, khó hiểu, không thể giải thích khoa học vì nếu tự tử, không ai có thể vòng tay đưa khẩu súng K-59 ra phía sau gáy, bóp cò. Một người tự tử bằng súng ngắn như K 59, Colt 45, P 38, CZ 85…chỉ có thể kê súng vào thái dương, dưới cằm, vào miệng, đỉnh đầu để bóp cò. Một viên đạn trổ từ sau gáy ra phía trước chắc chắn phải do một người khác thực hiện. (1)

Diễn tiến vụ án mạng, nếu đúng như mô tả của Đặng Trần Chiêu, giám đốc công an Yên Bái thì Đỗ Cường Minh phải là kẻ có máu lạnh, vui buồn, giận dữ không lộ ra trên nét mặt, một sát thủ từng giết người, đã lên kế hoạch giết Duy Cường và Ngọc Tuấn một cách kỹ lưỡng, cẩn thận, có tính toán từng bước, chứ không thể là một hành động bộc phát trong lúc nóng giận của một người tính tình hiền lành, hòa đồng, vui vẻ với mọi người như lời bà Phạm Thị Thanh Trà, chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Yên Bái nhận định về cá tính của Đỗ Minh Cường.

Theo lời thiếu tướng Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái: Minh đương nhiên được sử dụng vũ khí, giấy phép của Minh vẫn còn giá trị nhưng mục đích phải tùy quy định. Minh đã quá quen rồi nên anh em không kiểm tra cụ thể có mang vũ khí không. Mỗi một phòng Minh bắn 4 viên đạn. Lúc 15h20 phút, Minh qua đời.

Phóng viên đặt câu hỏi, Minh bắn ông Cường xong rồi qua phòng bắn ông Tuấn thì có ai thấy tiếng súng không? Tại sao lại phát hiện ông Minh và ông Tuấn bị bắn trước khi phát hiện ông Cường?

Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái Đặng Trần Chiêu nói, quãng đường từ phòng nọ đến phòng kia dài 150m, cửa phòng lại đóng kín, loại súng K59 tiếng nổ nhỏ.

“Chúng tôi xác định Minh bắn ông Cường trước sau mới bắn ông Tuấn, có nhân chứng thấy Minh đi vào phòng ông Tuấn còn chào hỏi. Sau thấy tiếng nổ mới vào thì phát hiện cả 2 thiệt mạng” – ông Đặng Trần Chiêu nói. (2)

Tại sao thiếu tướng công an lại nói rằng, mỗi phòng Minh bắn 4 viên đạn thay vì nói nạn nhân bị bắn mấy viên vào người? Đúng là ngớ ngẩn (có chủ đích).

Xét về mặt tâm lý, một người “hiền lành” như Đỗ Cường Minh khó có thể là thủ phạm giết Ngô Ngọc Tuấn và Phạm Duy Cường, Một người bình thường hiền lành, khó lòng kềm chế được cảm xúc, giữ được bình tĩnh, không thay đổi nét mặt, cử chỉ sau khi bắn chết một người khác bằng 4 viên đạn, rồi đi bộ 150m một cách thản nhiên, chào hỏi những người tình cờ gặp mặt, tiếp tục thanh toán nạn nhân thứ hai và đưa súng ra sau gáy tự sát.

Lời khai của ông Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện đa khoa Yên Bái cũng khác biệt với lời tuyên bố của Đặng Trần Chiêu, giám đốc công an tỉnh Yên Bái. Theo ông Sàng, hai ông Tuấn và Cường mỗi người bị bắn 3 viên vào bụng, cộng một viên vào đầu ông Minh là 7, nhưng hiện trường lại có 8 vỏ đạn. Khẩu K 59 Đỗ Cường Minh sử dụng để hạ sát Phạm Duy Cường và Ngô Ngọc Tuấn thuộc loại súng nhỏ, nhẹ (730gr), đạn 9mm, băng đạn 8 viên hoặc 12 viên (Modell PMM). Tiếng nổ của K- 59 cũng lớn như P 38 hoặc Colt 45 của Mỹ. (3)

Sự việc xảy ra lúc 8 giờ sáng, khi được chở vào bệnh viện đa khoa Yên Bái, ông Sàng nói, hai ông Tuấn, Cường đã chết hẳn, riêng Đỗ Cường Minh tim cũng đã ngừng đập, khi bác sĩ tìm cách hồi sinh, tim Minh đập lại một ít phút nhưng rồi ngừng hẳn. Đặng Trần Chiêu nói Minh chết 15g:20´ là chỉ để bào chữa cho việc Nguyễn Xuân Phúc trình diễn sự quan tâm của mình tới nạn nhân. Cho là nạn nhân được đưa đến bệnh viện lúc 10 giờ thì khoảng cách giữa 2 lời nói là 5 tiếng 20 phút.

Một điểm khác cần lưu ý nữa, khoảng cách giữa 2 hiện trường là 150m, đi bộ nhanh phải mất ít nhất 1-2 phút, tại sao những tiếng súng đầu tiên không ai nghe, chỉ nghe những tiếng nổ sau? Không lẽ chỉ có phòng làm việc của bí thư mới được xây dựng cách âm (đề phòng phản động nghe lén) còn các phòng khác thì không? Hơn thế nữa, tất cả các nguồn tin trên báo chí đều không hề nói tới một điều: – Ai đã nghe tiếng súng nổ và ai là người đầu tiên phát hiện ra Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn, Đỗ Cường Minh bị bắn?

Án mạng xảy ra vào khoảng 8 giờ sáng ngày 18.08.2016, ngày 19.08.2016 hai nạn nhân Phạm Duy Cường, Ngô Nhật Tuấn đã được nhập quan. Hết Nguyễn Xuân Phúc đến Tô Lâm, bộ trưởng công an chỉ đạo quyết liệt điều tra nhưng hiện trường đã bị xóa sạch hết dấu vết, nạn nhân đã được liệm thì còn điều tra gì nữa?

Nguyên tắc đầu tiên khi có án mạng là phải gọi xe cứu thương, làm cấp cứu, hồi sinh nhưng không được tự ý di chuyển nạn nhân. Nếu nạn nhân chưa chết, bác sĩ, y tá phải làm cấp cứu ngay tại chỗ, sau đó mới đưa vào bệnh viện. Còn nạn nhân chết rồi thì phải giữ nguyên hiện trường cho đến khi pháp y, chuyên viên thu thập xong chứng cớ (forensic) đạn đạo (ballistic) mới đưa nạn nhân đi.

Báo chí, truyền thông trong nước được lệnh loan báo môt cách sơ sài, chỉ đưa tin phỏng vấn Đặng Trần Chiêu giám đốc công an, Phạm Thị Thanh Trà chủ tịch UBND Yên Bái. Hết. Không thấy nói đến các nhân chứng (những người gặp ông Minh sáng ngày 18.08.2016), nạn nhân cũng như thủ phạm không hề được giảo nghiệm y khoa (Autopsie). Công an Việt Nam làm việc thật tài tình, toàn bộ vụ án mạng được kết thúc một cách “cực kỳ” nhanh chóng.

Vụ án mạng ở Yên Bái là một vụ trọng án, nạn nhân là những lãnh đạo cao cấp, lẽ ra phải được điều tra đến nới đến chốn, nhưng chắc rồi cũng giống như các vụ Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, thủ phạm liên hệ đến trung ương và bộ chính trị nên cần phải được ém nhẹm, bịt kín. Chỉ khác một điều là 2 vụ trước diễn tiến xẩy ra âm thầm, đảng và chế độ CSVN dễ lèo lái, bưng bít, che dâu, định hướng dư luận. Lần này có thể vì tình thế gấp rút, Yên Bái lại ở xa nên đảng phải thay đổi chiến lược, hành động nhanh chóng nhưng vì không thể che mắt người dân nên đành phải công khai hóa sự việc.

Đỗ Cường Minh chưa chắc đã là thủ phạm bắn chết Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn bởi không ai có thể tự bắn vào đầu mình từ sau gáy ra phía trước. Phải có một nhân vật thứ tư thực hiện hành động sát thủ này. Người đó là ai? Chỉ có Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn và (may ra) Đỗ Cường Minh mới có thể trả lời.

21.08.2016 

Thạch Đạt Lang
danlambaovn.blogspot.com

http://danlambaovn.blogspot.com/2016/08/an-mang-tai-yen-bai-au-la-su-that.html#more

CHÚNG TA
Mỗi người là một chiến sỹ thông tin
Liên lạc / Contact: lienlacdanlambao@gmail.com

Posted in Uncategorized | 2 phản hồi

DANH SÁCH NHỮNG CÁI CHẾT VÌ ĐỘT TỬ CỦA QUAN CHỨC ĐẢNG CSVN

DANH SÁCH NHỮNG CÁI CHẾT VÌ ĐỘT TỬ CỦA QUAN CHỨC ĐẢNG CSVN
https://anhbasam.wordpress.com/2015/01/23/3318-danh-sach-nhung-cai-chet-vi-dot-tu-cua-quan-chuc-dang-csvn/

Đôi lời: Phần tổng kết này còn thiếu nhiều cái chết của các lãnh đạo đảng CSVN do đột tử, chẳng hạn như trường hợp tướng công an Phạm Quý Ngọ, đã đột ngột qua đời vì… bệnh ung thư gan hồi tháng 2 năm 2014. Hay như cái chết của Thượng Tướng Công An Thi Văn Tám, cũng đã “đột tử” hồi năm 2008 ở tuổi 60. Cái chết của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên hồi năm 2010 cũng gây nhiều tranh cãi. Xa hơn nữa là cái chết của Trung tướng Nguyễn Bình, bị Tây phục kích giết chết hay là do các “đồng chí” của ông ấy giết?

Còn rất nhiều cái chết của các lãnh đạo cao cấp trong hàng ngũ Đảng CSVN bị cho là thủ tiêu, tuy nhiên chưa có thống kê nào chính xác và đầy đủ về những cái chết đầy nghi ngờ này. Xin tạm nêu nghi vấn về những cái chết dưới đây, để mọi người hiểu thêm cái “tình đồng chí” của những người cộng sản.

Dương Hoài Linh

22-01-2015

Bên cạnh những cái chết về ung thư, Đảng CSVN cũng sáng tạo ra những cái chết vì đột tử. Nhân cái chết của Nguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Đường sắt VN được phát hiện chết tại phòng làm việc, thử điểm lại những cái chết mang nhãn hiệu này trong lịch sử Đảng CSVN.

1/ Đại Biểu QH Dương Bạch Mai (1904-1964), từng du học Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly bia giữa 2 phiên họp Quốc Hội trước khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Quốc.

2/ Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh (1914-1967), Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam, kiêm Chính Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam,gần sáng ngày 6/7/1967 bị ói ra máu chết, đúng vào ngày định trở lại miền Nam lần thứ 2.

3/ Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), nguyên là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đã chết bất đắc kỳ tử.

4/- Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái (1915-1986) khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột ngày 2/7/1986.

5/ Đại Tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1914-1986), Viện Trưởng Học Viện Quân Sự Cao Cấp, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân VN, Tổng tham mưu trưởng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam, chết thình lình ngày 5/12/1986.

6/- Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987), người hùng đường mòn Hồ Chí Minh, Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần, Phó Tư Lệnh Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, tên thật là Phan Đình Dinh, em ruột của Lê Đức Thọ, bị “lạc đạn” chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền nói là tai nạn giao thông.

7/- Trung Tướng Phan Bình (1934-1987), Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền, bị giết bằng cách bắn vào đầu ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền cho là tự sát.

8/- Thủ Tướng CSVN Phạm Hùng (1912-1988), tên thật là Phạm Văn Thiện, tại nhiệm 1987-1988. Chết đột ngột ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn, khi đang tại chức.

9/Chiều 22/1, ông Nguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Đường sắt VN được phát hiện chết tại phòng làm việc. Cơ quan công an đang khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Cuộc chiến chống quân Trung Quốc chỉ có 11 dòng trong sách giáo khoa ?!

Cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới 1979 không được nhiều người biết đến, ngay cả trong sách giáo khoa môn Lịch sử lớp 12 hiện chỉ ghi ngắn gọn 11 dòng.     Lịch sử đánh bại quân Trung Quốc…

Nguồn Cuộc chiến chống quân Trung Quốc chỉ có 11 dòng trong sách giáo khoa

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Lại một bài viết hay của Tuấn Khanh.

41 năm sau ngày chấm dứt cuộc chiến tranh có tên gọi thống nhất Bắc Nam, vào 30/4 năm nay, nhân dân Việt Nam lại có dịp nhìn thấy một cuộc chiến “thống nhất” khác đang phủ bóng lên quê hương mình: …

Nguồn Lại một bài viết hay của Tuấn Khanh.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Tại sao Trung Quốc rất sợ chế độ độc tài ở Việt Nam sụp đổ ?

Tại sao Trung Quốc rất sợ chế độ độc tài ở Việt Nam sụp đổ ? – Lê Hoàng

Như chúng ta đều biết, Trung Quốc rất sợ chế độ độc tài ở Việt Nam sụp đổ, bởi khi CSVN sụp đổ thì người dân sẽ thiết lập chế độ Dân chủ. Và TQ biết chắc rằng nhân dân Việt Nam khi ấy sẽ tẩy chay chúng mà liên minh quân sự với Hoa Kỳ, khi đó tham vọng bành trướng khu vực Đông Nam Á bị đổ bể và chúng sẽ bị bao vây bởi các nước Dân chủ xung quanh, dẫn đến chế độ Cộng sản ở TQ cũng sẽ sớm sụp đổ.

Chính vì vậy, chúng sẽ giữ chế độ độc tài CSVN mọi giá; bằng cách bơm tiền rất mạnh cho ngành CA, quân đội Việt Nam để bảo vệ chế độ; từ đó quan hệ giữa công an và dân dần dần trở thành kẻ thù. Chúng tiếp tục dùng chiêu người Việt giết người Việt như đã áp dụng trước đây mấy chục năm là lập ra cái đảng CS ở VN rồi đứng đằng sau kích động để nhân dân miền Bắc và miền Nam giết lẫn nhau, chết hàng triệu người vô tội.

Sau khi VN thống nhất thì Trung cộng mới bắt đầu nghĩ ra nhiều âm mưu thâm độc khác để triệt tiêu dân tộc Việt nhằm thôn tín mảnh đất màu mỡ – giàu tài nguyên còn lại ở phía Nam.

Bọn Hán tộc biết rõ 1 điều: Nếu đánh “tay đôi” với dân tộc Việt Nam thì rất khó thắng, do đó chúng rút kinh nghiệm tìm kẻ nội ứng, làm tay sai nhằm để chúng dễ dàng thôn tính hơn. Chúng phải dùng kế LY GIÁN (mua chuộc quan chức) để “dùng người Việt CAI TRỊ người Việt” cốt đầu độc nhằm làm suy yếu nòi giống VN ta.

Người Việt mình tuy dũng cảm – gan dạ nhưng tâm lý lại thần phục chính quyền rất mù quáng. Đây là hậu quả nặng nề của tàn dư phong kiến để lại và chế độ CSVN đang khai thác tốt về nhược điểm này, cũng như Tàu cộng đã nắm bắt tâm lý người VN rất rõ khi dùng kế ly gián để CHIA RẼ dân tộc.

Vì đồng tiền mà những thành phần phục vụ cho đảng CSVN đang mù quáng ra sức để bảo vệ cho chế độ độc tài tham nhũng – hút máu nhân dân. Đó chính là những CA chìm, an ninh mạng và đám dư luận viên (DLV). Họ cũng là những người Việt Nam “da vàng máu đỏ” nhưng vì miếng cơm manh áo nên đã cam tâm chấp nhận làm thân trâu ngựa và trở thành công cụ – tay sai đắc lực để tiếp tay cho Tàu cộng góp phần cho phe nhóm độc tài cai trị toàn cõi VN.

Thậm chí đám dân phòng và TNXP ít học – thiếu hiểu biết cũng phí sức để hùa nhau trấn áp, đáp đập những người biểu tình kêu gọi tẩy chay nhà máy Formosa đang đầu độc môi trường biển. Họ hết sức ngu muội và mù quáng khi tuân lệnh chính quyền để làm những việc trái với đạo lý – lương tâm…

Đồng lương mà họ đang xài là từ tiền thuế của nhân dân! Người ta đổ mồ hôi – công sức để đóng số tiền đó đúng ra nhằm xây dựng cơ sở hạ tầng, phát triển đất nước nhưng xui khiến thay nó lại được trả phí để cho lực lượng này hô hào CHỐNG LẠI NHÂN DÂN. Như vậy là họ có tội rất lớn với đất nước và công sức phục vụ chế độ sau này cũng chỉ là “vắt chanh bỏ vỏ”. Coi như những gì họ đang làm hôm nay đã vô tình góp phần hãm hại sự tồn vong của cả 1 dân tộc.

Ngay cả đám dân thường VÔ CẢM – HÈN NHÁT cũng vậy… Họ im lặng và cố lảng tránh thời cuộc mà trước sau gì, những người thân của họ cũng sẽ gánh hậu họa. Họ coi trọng đồng tiền và chỉ nghĩ đến bản thân mà không nghĩ đến LỢI ÍCH CHUNG của cả dân tộc. Và nếu nước Việt Nam bị lệ thuộc vào sự cai trị của Tàu cộng thì cả dòng họ các bạn và dân tộc VN chúng ta đều cùng chung số phận: Trở thành dân tộc thiểu số!

Người Việt chúng ta vẫn luôn tự hào có tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, “thương người như thể thương thân”, “lá lành đùm lá rách”. Tinh thần ấy đã được hun đúc, xây dựng qua biết bao thời kỳ lịch sử. Thế nhưng trong giai đoạn hiện nay, có vẻ như tinh thần ấy đang bị mai một, thậm chí một bộ phận người Việt chúng ta đang tự hãm hại lẫn nhau.

Muốn thoát khỏi hoạ xâm lăng của Hán cộng, ngay từ bây giờ hãy thoát hoạ cộng sản độc tài trước, trước tiên toàn dân Việt hãy cùng xiết chặt tay nhau một lòng BẤT TUÂN NHÂN SỰ (không đút lót, không chạy chọt hối lộ, cùng nhau mạnh dạn vạch trần những tham quan tham nhũng cửa quyền hách dịch cường hào ác bá…) Kiên quyết không nghe, không thi hành những điều phi lý (trái với hiến pháp hiện hành) do nhà cầm quyền nói nữa, đòi hỏi họ phải thực thi hay làm gương trước. (Lê Hoàng)

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

BÁO ĐỘNG: TRUNG TÂM NHIỆT ĐIỆN DUYÊN HẢI SẮP TRỞ THÀNH CĂN CỨ CỦA TRUNG QUỐC

BÁO ĐỘNG: TRUNG TÂM NHIỆT ĐIỆN DUYÊN HẢI SẮP TRỞ THÀNH CĂN CỨ CỦA TRUNG QUỐC

Mưu đồ thâm độc của Trung Nam Hải

Hàng ngàn năm nay, Trung Quốc chưa bao giờ nguôi dã tâm thôn tính Việt Nam. Đó là thực tế mà có lẽ người Việt Nam nào cũng nhận ra, qua những bài học lịch sử, qua những gì đã và đang diễn ra ở Biển Đông cũng như trên dải đất hình chữ S này.

Trong một bài viết gần đây, chúng tôi đã vạch rõ mưu đồ của Trung Quốc nhằm hiện thực hoá cuồng vọng thôn tính Việt Nam trong bối cảnh khu vực và thế giới đầu thế kỷ 21, khi một cuộc chiến giữa Việt Nam với Trung Quốc không chỉ trên Biển Đông mà cả trên đất liền là khó tránh khỏi: tạo ra nhiều gọng kìm hòng kiềm toả và bóp nghẹt Việt Nam từ mọi phía – biên giới phía bắc, biên giới Lào – Việt, biên giới Campuchia – Việt Nam, Biển Đông và vùng duyên hải Việt Nam.

Nếu chiến lược đó được triển khai thành công, một khi chiến sự xẩy ra, Việt Nam sẽ bị chia cắt thành nhiều phần tại những vị trí xung yếu ven biển mà Trung Quốc đã chiếm lĩnh được thông qua các dự án kinh tế trá hình. Phối hợp với những căn cứ duyên hải là những căn cứ tương ứng giáp biên giới Lào – Việt và Camphuchia – Việt Nam để tạo nên những gọng kìm hòng bóp nghẹt Việt Nam.

Trong thời chiến, chống lại một đội quân xâm lược hùng mạnh bậc nhất thế giới với âm mưu hiểm độc như thế, có thể nói, Việt Nam chưa đánh đã thua.
Trong thời bình, những căn cứ quân sự trá hình đó chẳng khác nào những mũi dao gí vào những tử huyệt trên khắp cơ thể, khiến Việt Nam rơi vào thế yếu trong các cuộc thương lượng, mặc cả với đối phương.

Hiện nay, Campuchia gần như đã trở thành đồng minh công khai của Trung Quốc, trong khi Lào thì dần hờ hững với Hà Nội và ngả về phía Bắc Kinh. Bản thân Lào cũng đang đứng trước nguy cơ bị “Hán hoá”, với nhan nhản người Tàu cùng các “dự án” của họ trên khắp đất nước, đặc biệt là dọc biên giới Lào – Việt. Trung Quốc đã mưu tính làm một con đường chạy suốt từ Vân Nam cho đến tận Tây Nguyên, nơi được coi là “nóc nhà Đông Dương”, một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng của cả bán đảo Đông Dương.

Nhờ khai thác triệt để các nhân tố Trung Quốc trong ban lãnh đạo Việt Nam, Trung Quốc đã chiếm lĩnh được hoặc đang tìm cách chiếm lĩnh nhiều vị trí xung yếu nằm ở các vùng duyên hải của Việt Nam như Vũng Áng (Hà Tĩnh),Cửa Việt (Quảng Trị), Lăng Cô (Thừa Thiên – Huế), Hải Vân, Đà Nẵng hay Vĩnh Tân (Bình Thuận), v.v., cùng hàng trăm ngàn ha rừng đầu nguồn biên giới khác.

Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải: những dấu hiệu đáng ngờ

Mới đây, chúng tôi lại phát hiện nhiều dấu hiệu cho thấy một căn cứ ven biển vô cùng nguy hiểm khác của Trung Quốc ở Việt Nam đang dần dần lộ diện. Đó là Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải ở xã Dân Thành, huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh.

Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải bao gồm 4 nhà máy nhiệt điện chạy than, nằm ngay bên bờ biển, có tổng diện tích lên tới 878,91ha, cách Tp Trà Vinh khoảng 45km về hướng Đông Nam và cách Tp Hồ Chí Minh khoảng 250km.

Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 1 gồm 2 tổ máy, với tổng công suất 1.245MW. Dự án do Tổng Cty Điện lực Việt Nam (EVN) làm chủ đầu tư và Tập đoàn Điện lực Đông Phương (Dongfang Electric Corporation Ltd. – DEC) của Trung Quốc làm tổng thầu EPC. Tổng mức đầu tư của dự án vào khoảng 1,6 tỷ USD, trong đó Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc cho vay 85%, còn lại 15% là vốn đối ứng của EVN. Nhà máy khởi công ngày 19/9/2010 và chính thức đưa vào vận hành thương mại đầu tháng Hai vừa qua.

Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 2 gồm 2 tổ máy, với công suất 600MW mỗi tổ. Tổng mức đầu tư của dự án là 2,4 tỷ USD, do công ty Janakuasa Sdn. Bhd của Malaysia làm chủ đầu tư theo hình thức BOT (Xây dựng – Kinh doanh – Chuyển giao). Hợp đồng thực hiện dự án giữa Bộ Công thương Việt Nam và nhà đầu tư Malaysia đã được ký kết tại Hà Nội ngày 29/12/2015.

Tờ The Star của Malaysia ngày 30/12/2015 đưa tin, công ty Huadian Engineering của Trung Quốc đã được chỉ định làm tổng thầu EPC của dự án. (Huadian Engineering là một doanh nghiệp nhà nước thuộc Tập đoàn Hoa Điện – Huadian Corporation – của Trung Quốc.)

Chuyên trang tài chính CAFEF.vn ngày 20/4/2011 lại cho biết: Theo tin từ Thông Tấn Xã Malaysia, Huadian Engineering đã bảo lãnh chi trả cho Janakuasa để thực hiện dự án này. Giá trị dự án ước tính vào thời điểm đó là 1,5 tỷ USD, trong khi mức bảo lãnh chi trả của Huadian Engineering là 1,59 tỷ USD, nghĩa là Janakuasa không phải bỏ ra một xu nào cả.

Theo trang China.org.cn của Trung Quốc, hợp đồng thực hiện tổng thầu dự án Nhiệt điện Duyên Hải 2 giữa Janakuasa và Huadian Engineering đã được ký kết tại Kuala Lumpur ngày 28/4/2011 dưới sự chứng kiến của Thủ tướng Malaysia Najib Razak và Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo.

Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 3 gồm 2 tổ máy, với tổng công suất 1.244MW. Tổng mức đầu tư của dự án là trên 1,5 tỷ USD, trong đó 85% là vốn vay của 3 ngân hàng Trung Quốc (Ngân hàng Trung Quốc – Bank of China, Ngân hàng Công thương Trung Quốc – ICBC, Ngân hàng Phát triển Trung Quốc – CDB), 15% còn lại là vốn đối ứng của EVN. Dự án do liên danh 4 nhà thầu của Trung Quốc là CHENGDA – DEC – SWEPDI – ZEPC làm tổng thầu EPC và được khởi công vào ngày 8/12/2012.

Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 3 mở rộng gồm 1 tổ máy 660MW. Dự án được khởi công ngày 13/12/2014, do EVN làm chủ đầu tư và tập đoàn Sumitomo Corporation của Nhật Bản làm tổng thầu EPC. Tổng mức đầu tư của dự án là 1,082 tỷ USD, trong đó 85% vốn vay thương mại nước ngoài và 15% vốn đối ứng của EVN.

Ngoài 4 nhà máy nhiệt điện, Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải còn một dự án quan trọng nữa là cảng biển. Ngày 21/4/2013, Dự án Cảng biển Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải đã được khởi công. Theo báo Hà Nội Mới, đây là một cảng biển nước sâu, với tổng diện tích mặt nước 427,1ha; giá trị gói thầu EPC là hơn 88,1 triệu USD và hơn 2.324 tỷ VND, bao gồm 15% giá trị vốn đối ứng do EVN thu xếp và 85% vốn dự kiến vay của Ngân hàng Công thương Trung Quốc (ICBC). Dự án do Tổng Cty
Xây dựng Giao thông Trung Quốc (China Communications Construction Company Ltd.) làm tổng thầu EPC.

Như vậy, trong 5 dự án chính của Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải thì có đến 4 dự án do Trung Quốc vừa cho vay vốn vừa làm tổng thầu EPC (ba nhà máy nhiệt điện 1+2+3 và hải cảng nước sâu).

Theo quy hoạch ban đầu, Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải chỉ có 3 nhà máy nhiệt điện. Dự án thứ tư, Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 3 mở rộng, là một dự án nhỏ, công suất chỉ bằng ½ một trong ba nhà máy trên, và mới được bổ sung sau này. Lý do xem ra là vì người ta tránh bị dư luận dị nghị khi cả 3 dự án nhiệt điện cùng dự án cảng nước sâu của một trung tâm nhiệt điện quan trọng tầm cỡ quốc gia lại đều do Trung Quốc cấp vốn và làm tổng thầu.

Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán. Việc Thủ tướng Trung Quốc đích thân cho phép một doanh nghiệp nhà nước cấp số vốn lên tới hàng tỷ USD cho một doanh nghiệp nước ngoài để thực hiện dự án ở một nước thứ ba rồi chính họ lại làm tổng thầu dự án đó rõ ràng là không bình thường. Nói theo ngôn ngữ dân gian thì trong vụ này công ty Janakuasa hoàn toàn “tay không bắt giặc”, hoàn toàn theo sự “đạo diễn” của người Trung Quốc, bởi ngay cả người giao dự án đó cho họ – PTT Hoàng Trung Hải – cũng là người Trung Quốc nốt.

Hiểm hoạ Trung Quốc mang tên Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải

Tại sao người Trung Quốc lại phải núp bóng một công ty Malaysia để vừa cung cấp vốn vừa làm tổng thầu một dự án nhiệt điện ở Việt Nam?

Vì chính phủ Việt Nam chuộng thiết bị của Pháp (hãng Alstom của Pháp sẽ là nhà cung cấp thiết bị chính) hơn của Trung Quốc ư? Nếu vậy thì phải giải thích thế nào khi hầu hết các nhà máy nhiệt điện và thuỷ điện của Việt Nam đều do Trung Quốc làm tổng thầu và cung cấp thiết bị? Hay là vì Huadian Engineering không cạnh tranh nổi với Janakuasa để được chính phủ Việt Nam giao thực hiện dự án? Lý do này lại càng khó thuyết phục, không chỉ bởi các công ty Trung Quốc là những “bậc thầy” trong việc đấu thầu “theo cách của Việt Nam” mà quan trọng hơn, như chúng tôi đã nhiều lần chỉ rõ, họ còn nhận được sự ưu ái đặc biệt của ông Hoàng Trung Hải, Phó Thủ tướng gốc Tàu phụ trách kinh tế ngành, trong đó có ngành điện lực.

Vậy lý do khả dĩ nhất nằm ở đâu?

Xin thưa, lý do nằm ở chỗ: 3 nhà máy nhiệt điện Duyên Hải 1, Duyên Hải 3 và Duyên Hải 3 mở rộng đều do EVN làm chủ đầu tư; các nhà thầu Trung Quốc sau khi hoàn thành hợp đồng tổng thầu sẽ bàn giao nhà máy để EVN vận hành. Trong khi đó, Duyên Hải 2 lại là dự án BOT (xây dựng – kinh doanh – chuyển giao); sau khi xây dựng xong nhà máy, nhà đầu tư sẽ tiến hành kinh doanh trong một khoảng thời gian trước khi chuyển giao nguyên trạng cho chính phủ Việt Nam. Nghĩa là, chủ đầu tư dự án
Duyên Hải 2 sẽ tiếp tục ở lại khu vực dự án trong hàng chục năm sau khi hoàn tất giai đoạn xây dựng nhà máy.

Với diện tích lên tới 878,91ha, nằm ngay bên bờ Biển Đông, cách không xa cửa sông Hậu và cửa sông Cổ Chiên, Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải rõ ràng là một vị trí hết sức xung yếu về an ninh quốc phòng. Đây là khu vực thuận lợi cho lực lượng xâm nhập từ biển vào, hoặc đổ bộ hoặc theo đường thuỷ tiến vào miền Tây Nam Bộ qua hai cửa sông chính nói trên. Nếu kiểm soát được khu vực này, Trung Quốc có thể phối hợp với lực lượng nằm vùng ở khu vực Campuchia tiếp giáp biên giới tây nam Việt Nam (hoặc thậm chí với quân đội của một Campuchia đang nuôi tham vọng đòi lại Nam Bộ) để tạo thành một gọng kìm nguy hiểm uy hiếp Việt Nam.

Không còn nghi ngờ gì, vị trí chiến lược của Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải khiến Trung Quốc hết sức thèm muốn. Tuy nhiên, với một khu vực nhạy cảm như thế thì việc một công ty Trung Quốc được giao thực hiện dự án BOT rồi “cắm chốt” ở đấy trong hàng chục năm sẽ khó tránh khỏi bị dư luận dị nghị rồi bóc mẽ. Vì thế, núp bóng một công ty Malaysia để đạt được mục đích của mình là một kế sách rất quỷ quyệt, thể hiện đúng ‘thương hiệu’ “thâm như Tàu” của các ông chủ Trung Nam Hải.

Điều này lại càng thuận lợi bởi ông Ti Chee Liang, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Janakuasa, đồng thời là người đại diện pháp luật của Cty TNHH Janakuasa Việt Nam, là một người Hoa.

Chúng tôi cũng đã từng vạch trần âm mưu xảo quyệt của Trung Quốc là lập các công ty ma ở Mỹ hay Singapore rồi lấy pháp nhân của chúng để đầu tư vào những dự án nằm ở những vị trí xung yếu tại Việt Nam như Silver Shores ở Đà Nẵng, Lăng Cô ở Thừa Thiên – Huế, hay Bãi Chuối ở đèo Hải Vân.

Rõ ràng, nếu không có gì thay đổi, Trung Quốc sẽ trở thành chủ đầu tư thực tế của dự án Duyên Hải 2 theo ít nhất 1 trong 3 cách thức hoàn toàn hợp pháp và rất khó kiểm soát sau đây: (i) Janakuasa thành lập một liên doanh với Huadian Engineering để thực hiện dự án rồi đến lúc “rút êm” khỏi liên doanh (trên thực tế họ chẳng phải bỏ ra một cắc nào bởi tổng thầu Huadian Engineering đã bảo đảm thanh toán toàn bộ chi phí); (ii) sau khi dự án Duyên Hải 2 hoàn thành và đi vào hoạt động, Janakuasa sẽ bán dự án cho tổng thầu kiêm chủ nợ Huadian Engineering để “cấn nợ”; và (iii) Huadian Engineering mua cổ phần của Janakuasa.

Giống như Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân, khi lựa chọn một khu vực ven biển thuộc xã Dân Thành để đặt một trung tâm nhiệt điện lớn, người ta đã bỏ qua hai tiêu chí quan trọng nhất khi đánh giá một dự án là kinh tế và môi trường. Địa điểm đặt các nhà máy cách các trung tâm tiêu thụ điện năng chính hàng trăm km sẽ khiến tỷ lệ hao hụt điện năng cao. Hiện tượng tro bụi phát tán do gió và nguy cơ các chất độc trong xỉ than ngấm vào mạch nước ngầm sẽ khiến vùng đất và vùng biển xung quanh các nhà máy khó tránh khỏi bị ô nhiễm nặng nề, ảnh hưởng đến cả môi sinh lẫn kinh tế, đặc biệt là ngư nghiệp và du lịch.

Với tư cách Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế, ông Hoàng Trung Hải là người có tiếng nói quyết định đối với các dự án điện nói riêng và các công trình trọng điểm quốc gia nói chung.

Không chỉ trao an ninh năng lượng của Việt Nam vào tay Trung Quốc thông qua hàng loạt dự án nhiệt điện và thuỷ điện do Trung Quốc làm tổng thầu, giúp hình thành nên những “phố Tàu” nhan nhản trên khắp Việt Nam[i], ông Hoàng Trung Hải còn lập được những chiến công hiển hách hơn cho quê hương là biến các trung tâm nhiệt điện quốc gia như Vĩnh Tân hay Duyên Hải thành những căn cứ vô cùng lợi hại của Trung Quốc.

Như để “tưởng thưởng” cho những “thành tích” vô tiền khoáng hậu đó, sau Đại hội XII, ngài Phó Thủ tướng gốc Tàu này đã chễm chệ trong ban lãnh đạo tối cao của Đảng CSVN, trở thành Bí thư Thành uỷ Hà Nội, và tràn đầy cơ hội tiếp quản chiếc ghế Thủ tướng hoặc Tổng Bí thư trong những năm tới.

Ghi chú:
[i] Mới đây, một loạt tờ báo chính thống đã phải lên tiếng về hiểm hoạ “phố Tàu” xung quanh Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải: VietNamNet ngày 12/3 đăng bài “‘Xóm Trung Quốc’ ở Trà Vinh”; VTC News ngày 13/3/2016 đăng bài “Lạc vào khu ‘phố Trung Quốc’ ở Trà Vinh”; tờ Đời sống & Pháp luật ngày 19/3 đăng bài “Cận cảnh ‘phố người Trung Quốc’ ở Trà Vinh và bài toán an ninh”, v.v.

*Bài liên quan: Thư ngỏ gửi ĐBQH Dương Trung Quốc về vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải.
(VOA)

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận