BẦU CỬ TỰ DO VÀ QUYỀN TỰ QUYẾT CHO DÂN TỘC VIỆT NAM

Ủng hộ BẦU CỬ TỰ DO VÀ QUYỀN TỰ QUYẾT CHO DÂN TỘC VIỆT NAM

Quyền căn bản của công dân là Quyền tự quyết – tự quyết định thể chế, tự chọn lựa chính phủ.

Thư Thỉnh Nguyện

BẦU CỬ TỰ DO VÀ QUYỀN TỰ QUYẾT CHO DÂN TỘC VIỆT NAM

Tất cả mọi thay đổi trên thế giới phát xuất từ ý muốn của con người.
Không ai có thể cầm tù ý muốn của cả hàng triệu con người, mà chỉ có thể tuân theo khi ý muốn đó thể hiện cùng một chỗ, cùng một lúc. Khi mọi người cùng có ý muốn, đó là nhân hòa, cùng thể hiện ở một chỗ đó là địa lợi, cùng thể hiện cùng một lúc đó là thiên thời. Nhân hòa thì tạo được thiên thời địa lợi.

Việt Nam đang đi ngược lại xu thế phát triển của thế giới. Tự do bị thắt chặt, tư duy khai phóng bị ngăn chặn và nhân quyền bị chà đạp. Nguyên nhân của mọi nguyên nhân chính là việc toàn dân không có quyền bầu cử tự do những nhà lãnh đạo quốc gia mà mình lựa chọn để gửi gắm tâm tư nguyện vọng. Do vậy, việc trao cho người dân quyền tự do bầu cử và quyền tự quyết sẽ mở ra khung trời mới cho dân tộc chúng ta.

Các đảng phái chính trị phải được công nhận và tạo điều kiện hoạt động bình đẳng trong khuôn khổ pháp luật. Người dân bằng lá phiếu thể hiện quyền tự do bầu cử và quyền tự quyết của mình sẽ giúp xây dựng một thể chế chính trị lành mạnh, góp phần phát triển kinh tế, chấn hưng văn hóa và bảo đảm quốc phòng.

Trong khi thế giới đang hiển hiện nhiều bất ổn, các nước tăng cường quốc phòng, Việt Nam cô độc trước cuộc đối đầu trên Biển Đông với Trung Quốc, tiếng nói của người dân là vũ khí mạnh nhất nhưng không được nhà nước sử dụng. Người dân Việt Nam không làm chủ vận mệnh của chính mình và đất nước mình.

Vì vậy, chúng tôi – Thức Followers, những người THEO THỨC; theo ý thức, sự thức tỉnh và tri thức có được của mình, bắt nhịp theo bước ông Trần Huỳnh Duy Thức – muốn yêu cầu Đảng CSVN cũng như Quốc hội Việt Nam tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam.

Tất cả những điều bi ai đã và đang xảy ra trên dải đất Cha Ông để lại, cần sự ý thức của cháu con thế hệ hiện tại cùng tương lai để bảo vệ và không có sự bảo vệ nào đạt thành công nếu không có sự đoàn kết của dân tộc.

Chúng tôi kêu gọi người dân Việt Nam đoàn kết lại thể hiện mong muốn yêu cầu Chính quyền Việt Nam mở cuộc trưng cầu dân ý nói trên.

Rất mong mọi người hãy ký vào thỉnh nguyện thư này. Điều đó sẽ giúp cho Việt Nam thay đổi tốt hơn theo hướng tôn trọng các quyền tự do dân chủ của toàn dân.

Chúng tôi sẽ lấy kết quả chữ ký thu thập được từ thỉnh nguyện thư này gửi đến Quốc Hội yêu cầu thực hiện.

Chúng tôi thiết nghĩ việc thu thập chữ ký:

Thứ nhất: Vì do mọi người còn sợ hãi, muốn bảo toàn cho bản thân nên vẫn chưa thể hiện mong muốn thay đổi thể chế hiện tại, vì hiểu như thế chúng tôi muốn tạo cơ sở để mọi người thấy có số đông để đánh tan nỗi sợ. Để chính phủ và chúng ta thấy có rất đông người muốn thay đổi một cách cụ thể.

Thứ hai: Nhiều người không hiểu bảo là nhà cầm quyền sẽ không mở cuộc trưng cầu dân ý đâu, ký cũng vô ích. Đó cũng không nằm ngoài dự tính của chúng tôi, cho nên việc thu thập chữ ký là để tạo cơ sở pháp lý kiến nghị Chính phủ và Quốc Hội. Nếu họ không thực hiện chúng ta có thể áp lực bằng cách tuần hành ôn hòa chẳng hạn.

Thứ ba: Đây là cách dễ và không có sự kiện nó vẫn “sống”. Còn ăn theo sự kiện, khi sự kiện trôi qua hoặc được giải quyết thì giá trị theo đuổi không có chỗ để bám vào thể hiện. Tức không tạo được thời thế mà đợi thời thế tạo ra mình. Chúng ta đi đường dài không theo sự kiện mà theo giá trị cốt lõi. Cần đòi quyền tự quyết, quyền công dân bầu cử tự do mới giải quyết được các bất cập đất nước đang đối mặt.

Thứ tư: Đây là cách an toàn, không thể liệt vào hạng chống phá nhà nước, nhà cầm quyền không thể dựa vào mong muốn qua kiến nghị ôn hòa để ghép tội. Đây là xây dựng một nhà nước dân chủ, chứ không phải chống phá nhà nước. Kiến nghị chứ không phải hô hào lật đổ.

Thứ năm: Bất cứ hành động ôn hòa tiếp theo nào liên quan vấn đề yêu cầu đã kiến nghị sau đó sẽ danh chính ngôn thuận.

Trân trọng cảm ơn.

Petition by,
Thức Followers
http://www.civilrightvn.org
~~~~
Petition Letter
http://www.civilrightvn.org/

Vietnam demands free election and self determination
What will the future hold for Vietnam, our country?

More than 41 years since the reunification day, the one-party regime has steered the country to degradation in all aspects : economy, culture, education, law, social welfare and national defense.

VietNam is going against the development trend of the world. Freedom is restricted, liberal views are discouraged and human rights are disregarded severely. One of the most obvious reasons preventing us from chosing talented persons to lead and to develop the country seriously is the lack of free and fair elections. Therefore, giving Vietnamese people a chance for free elections and sel-determination rights will open a new bright era for the country.

All other political parties should be reconized as legitimated ones and given all equally functions within the context of law. Via their votes in free elections, people will form a healthy political regime for their country, boost economic growth, renovate culture and secure national defense.

Facing the current instability all over the world, other countries reinforce their security and national defenses, Viet Nam is alone in the fight against China on the South China Sea conflict. The voice of the people on that matter is one of the strongest weapons but it is getting ignored by the government. Vietnamese people cannot control their own destiny as well as their country’s.

For the above reasons, we – Thuc-Followers would like to urge VietNam Communist Party as well as the Parliament to hold a referendum for free election and on transformation to a multi-party political regime with the attendance and monitoring of the civil society groups across the nation. It is time for the government to practically prove their actions on realizing their well-known motto “justice, democracy and civilization”.

We call for all Vietnamese citizens and others around the world to take part in requesting Vietnamese government to hold a referendum. Please join us in signing this petition. Your co-operation will help to make changes for the country in which human rights and civil rights are respected. All signatures in this petition will be sent to the Parliament to urge them for action.

Sincerely Yours
Thức Followers

Advertisements
Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những cuộc chiến giành giật tiền tài khốc liệt trong nội bộ giới lãnh đạo đảng.

Thanh Ton: ĐỌC LẠI ĐI, VUI LẮM BÀ CON. NHIỀU TIN GIỜ THẤY ĐÚNG CHÍNH XÁC LUÔN…
Tin hay không thì tùy bạn, nhưng cứ đọc đi, nhiều chuyện cũng vui lắm dù bốc mùi hơi nặng…
(ai không vào được trang chính, mình có chép lại vào các comt bên dưới…)

Những cuộc chiến giành giật tiền tài khốc liệt trong nội bộ giới lãnh đạo đảng.

Giành giật tiền tài lẫn nhau trong giới chóp bu ĐCSVN

Quyền lợi tiền tài là một trong những nguyên nhân chính khiến mọi xung đột bên trong nội bộ ĐCSVN đã gay gắt lại còn gay gắt hơn. Các khoản thu nhập của các ủy viên TƯ đảng và đàn em thuộc cấp không còn ở mức vài ngàn hay vài trăm ngàn đô la Mỹ nữa mà đã vượt qua cả triệu đô mỗi năm. Mức thu nhập cả triệu đô la của một ủy viên TƯ đảng có phần trăm vượt trội hay lép vế so với các ủy viên khác hoàn toàn tùy thuộc vây cánh của mình đang thắng thế hay thất thế ở TƯ.

Uy quyền của một ủy viên TƯ đảng trở nên ngày một bao trùm hay bị thu hẹp đối với các ủy viên khác trong nội bộ TƯ đảng hoàn toàn nhờ vào khả năng thâu tóm và ban phát quyền lợi tiền tài về cho vây cánh. Do đó, sự tranh dành đấu đá quyền lực trong nội bộ ĐCSVN để có thêm quyền lợi tiền tài không phải là không có lý do chiến lược đằng sau. Vì vậy, phân tích nội tình đấu đá chính trị bên trọng nội bộ ĐCSVN mà bỏ qua chiến lược tranh dành quyền lợi tiền tài đang xảy ra giữa các vây cánh trong đảng thì lại là một sự phân tích rất khập khiễng.

I. Cuộc chiến giành giật Viettel:
Lần đầu tiên, giám đốc của một tập đoàn kinh tế nằm trong danh sách các Ủy viên Quân ủy TƯ khóa 2015 – 2020. Đó là thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng, tổng giám đốc tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel, một tập đoàn chuyên kinh doanh về điện thoại di động, thẻ điện thoại, vệ tinh truyền hình cũng như các dịch vụ ngân hàng thông qua hệ thống ngân hàng quân đội (MB) dưới quyền điều khiển của tập đoàn này. Như vậy là thiếu tướng Hùng không còn chịu sự quản lý trực tiếp của bộ trưởng QP như trước nữa mà chỉ nhận mệnh lệnh của TBT Trọng từ đây về sau. Nói một cách khác, quyền lợi bảy tỷ Mỹ kim có được từ tập đoàn này sẽ không còn được chia chác theo quyết định của bộ trưởng QP nữa mà trong đó, bộ trưởng QP thường được phần lớn nhất. Sự chia chác quyền lợi tiền tài của Viettel từ đây về sau sẽ theo quyết định của TBT Trọng. Đặc quyền đặc lợi của bộ trưởng QP đối với quyền lợi tiền tài từ tập đoàn kinh tế này đã bị bị bãi bỏ hoàn toàn.

Trong suốt mười năm làm thủ tướng, vây cánh của Nguyễn Tấn Dũng nắm hầu hết mọi tập đoàn kinh tế quốc doanh để chia chác mà chỉ có mỗi tập đoàn Viettel là Dũng để cho bộ QP tự tung tự tác ăn chia như là món quà Dũng tặng cho bộ trưởng QP Phùng Quang Thanh nếu Thanh chịu nghe theo lời Dũng. Về sau này, tướng Thanh lại đi theo TBT Trọng mà phản Dũng. “Trai cò mổ nhau, ngư ông đắc lợi”, TBT Trọng nắm trọn vẹn lợi ích của tập đoàn này trong tay không ai có thể phản kháng nổi nữa sau khi cả tướng Thanh lẫn thủ tướng Dũng điều ngã ngựa sau ĐH đảng lần thứ 12. 

Phùng Quang Thanh sau bao lần bỏ phiếu tín nhiệm trước ĐH đảng lần thứ 12 điều có số phiếu tín nhiệm rất cao nên Thanh ỷ y muốn đè thủ tướng Dũng để có thêm quyền hành; cũng như Thanh muốn nhắm đến chức chủ tịch nước. Thanh bèn liên kết với TBT Trọng làm chỗ dựa. Để cảnh cáo Thanh, tay chân của thủ tướng Dũng là tướng CA về hưu Nguyễn Văn Hưởng và bộ trưởng bộ Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân tung hàng loạt các tin tồi tệ về việc gia đình tướng Thanh muốn độc chiếm vùng đất vàng gần phi trường Tân Sơn Nhất trên các trang báo do bộ Giáo Dục quản lý. Vùng đất vàng này là đất thuộc bộ QP quản lý, thay vì dùng vào việc mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất nhằm canh tân, biến phi trường này thành phi trường hiện đại và lớn nhất Đông Nam Á; đem đến tự hào và có lợi cho quốc gia, thì hai cha con Phùng Quang lại tham lam quá đáng nên đâm lú, đem vùng đất này đầu tư cho xây sân goft rất xa hoa hoành tráng ngay cạnh phi trường nhìn hết sức kỳ khôi không giống con giáp nào cả! Phe thủ tướng Dũng thúc đẩy vụ việc ầm ỹ ra đến công luận và Quốc Hội bù nhìn của đảng vào tháng Năm năm 2015 khiến Phùng Quang Thanh bí lối quá phải trả lời ngang bướng rất ngu ngốc là nếu đất để trống, không đầu tư “thì nhà nước lại phải tốn thêm ngân quỹ để cắt cỏ”! 

Tệ hại nhất là tướng Thanh với bản chất dốt nát cố hữu, lại đi đôi co với bộ trưởng QP Hoa Kỳ là Carter ngay trước báo chí rất mất lịch sự làm ông Carter căm giận vô cùng nên thủ tướng Dũng phát hoảng phải ra tay dạy cho Thanh bài học để lấy lòng ông chủ Mỹ của mình; bằng cách tuột sạch hết binh quyền của Thanh một cách công khai không cần thông qua quyết định của bộ Chính Trị, giam thanh tại trụ sở bộ. Hàng loạt các tướng lãnh thuộc cấp cũng thấy Thanh tham lam quá đáng nên hùa theo tướng Tỵ và thủ tướng Dũng giam lỏng Thanh buộc TC II phải nhờ Trung Cộng can thiệp. Cả bộ QP làm loạn nên dù Thanh có thoát nạn chết thì cũng không cách gì còn binh quyền được nữa. Thế là quyền lợi tiền tài từ tập đoàn Viettel tuột khỏi tay gia đình Thanh và nay sẽ được chia chác theo quyết định của TBT Trọng mà không ai còn đủ sức để phản kháng. Đó là lý do tại sao một giám đốc tập đoàn kinh tế như thiếu tướng Hùng lại có thể đứng trong danh sách UVQUTƯ trong khóa này.

Ngoài ra, đây cũng là một bằng chứng cụ thể cho các ủy viên TƯ đảng biết rõ TC II nằm hoàn toàn trong tay của TBT Trọng vì Viettel dù sao cũng là bàn tay nối dài của TC II. Trong thời đại khoa học về thông tin bùng phát, TC II cần một tổ chức như Viettel cho các hoạt động của mình như để nghe trộm, theo dõi hoặc để thu thập tin tức trao đổi qua vệ tinh từ kinh tế đến chính trị và QP từ mọi nơi, từ mọi quốc gia, từ mọi cộng đồng, vân vân. Đó là chưa kể nhu cầu về tài trợ cũng như giao dịch tài chánh của TC II trong quá trình hoạt động. Tập đoàn Viettel có hệ thống Ngân hàng Quân đội (MB) với số ngân quỹ tài khoản nổi được cho là khoảng 79 triệu Mỹ kim, tuy nhiên, con số thật sự có thể lớn hơn. MB đầu tư trên mọi lãnh vực và là nguồn tài chánh khổng lồ để dung dưỡng lòng tham của các tướng lãnh bộ QP bấy lâu nay. Thông qua MB, TC II có thể vừa chuyển tiền ra ngoại quốc cho các tướng lãnh êm thắm, vừa có thể dùng để chi trả các hoạt động tình báo cần thiết cũng như kinh tài cho bộ QP.

Do đó, TC II của tướng Vịnh muốn có toàn quyền điều khiển Viettel từ lâu và âm thầm tìm đủ cách thoát ra khỏi ban tay tham lam của gia đình Phùng Quang Thanh nhưng không biết làm cách nào cho đến khi tìm ra cơ hội khi nhìn thấy mối bất hòa của thủ tướng Dũng và Tướng Thanh gia tăng. TC II vội vàng lập kế cùng với TBT Trọng khuyến khích Thanh chống phá Dũng tối đa cũng như hỗ trợ Thanh cản trở nỗ lực hợp tác quốc phòng của Việt Nam với Mỹ khiến thủ tướng Dũng và tướng Tỵ bực tức dẫn đến việc giam Thanh ở trụ sở bộ QP để rồi từ đó, Thanh bị tuột hết binh quyền.

TBT Trọng cùng với TC II đã mượn tay thủ tướng Dũng và tướng Tỵ bứng quyền uy của Thanh ra khỏi Viettel một cách không công quá khôn khéo! Cả tướng Tỵ lẫn thủ tướng Dũng đều rơi vào bẫy của tướng Vịnh và TBT Trọng. TC II từ nay, thông qua sự đồng ý của TBT Trọng, sẽ toàn quyền định đoạt Viettel, một tập đoàn kinh tế tình báo có doanh thu gần bảy tỷ Mỹ kim.

Về phần thủ tướng Dũng, cố vấn an ninh Nguyễn Văn Hưởng của mình chỉ là phường giấy mã ngoài đồng, có tài bắt gà, hay bắt người dân hiền lành phản kháng lại chế độ vì bị dồn ép quá bất công thì được chứ thua xa về đầu óc mưu kế tranh dành cướp giật so với tướng Vịnh. Nguyễn Văn Hưởng đã để hớ không nhìn ra kế của Vịnh khiến ông chủ của mình là thủ tướng Dũng đi làm không công cho TBT Trọng, thua một keo ở Viettel quá đau! Đúng ra, Hưởng phải khuyên thủ tướng Dũng tiếp tục nhịn nhục để tướng Thanh ngu ngốc bố láo ngày một nhiều hơn nữa đối với mình, đối với Hoa Kỳ với cớ là không đủ sức bứng Phùng Quang Thanh do có TBT Trọng chống lưng khiến Hoa Kỳ chịu không nổi nữa giở toàn lực tự ra tay diệt luôn Thanh và Vịnh giùm cho Dũng. Thủ tướng Dũng vì nóng lòng muốn lấy điểm trước ông chủ Mỹ mà đâm ra thua trí tướng Nguyễn Chí Vịnh và TBT Trọng. Hơn nữa, thầy trò Nguyễn Tấn Dũng ỷ mạnh hống hách quen thói bấy lâu chưa từng biết nhịn nhục là gì nên mới bị tướng Vịnh lẫn TBT Trọng xỏ mũi đau điếng đến như vậy!

 II. Cuộc chiến giành giật PetroVietNam (PVN):

Nắm được bộ QP trong tay sau khi hất văng cả Thanh lẫn Tỵ ra khỏi bộ QP và đề chính ủy Lịch làm bộ trưởng, tiếp quản tập đoàn Viettel thành công, TBT Trọng và TC II không thể nào không dòm ngó và phải tìm đủ cách thâu tóm tập đoàn kinh tế đe dọa trực tiếp đến quyền uy của TBT Trọng, đó là tập đoàn dầu khí PVN. Đây là một tập đoàn kinh tế chuyên về khai thác dầu hỏa, khí đốt, năng lượng với doanh thu khổng lồ lên đến 37 tỷ Mỹ kim, tức là gấp năm lần doanh thu của Viettel & chiếm 10% GDP của Việt Nam. 

Tập đoàn PVN là sức mạnh tiền tài và là sức mạnh chính trị chủ yếu của vây cánh thân Mỹ và Tây Phương, hay còn gọi là vây cánh “Đổi Mới” xuất phát từ thời Kiệt – Khải và chuyển qua tay thủ tướng Dũng về sau này. Xin được lưu ý là Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận kinh tế đối với Việt Nam, tiến đến tự do mậu dịch với Việt Nam hoàn toàn nhờ rất nhiều vào sức hậu thuẫn vận động của giới chủ nhân dầu hỏa ở xứ sở này. Vào năm 1994, Tổng Giám đốc Tư pháp của hãng lọc dầu Chevron là Lisa Barry đã gởi lá thư gây áp lực cho Hạ Viện Hoa Kỳ thúc đẩy, vận động hiệp ước tự do mậu dịch với Việt Nam được thông qua. Trong thư có đoạn như sau: “Chevron là một công ty đầu tư lâu dài tại Việt Nam. Chúng tôi hiện diện tại Việt Nam ngay sau khi cấm vận được bãi bỏ vào năm 1994 và tiếp tục gia tăng sự hiện diện của mình khi có cơ hội đầu tư. Chúng tôi hết lòng vận động và ủng hộ bước tiến cuối cùng của quá trình bình thường hóa: tiếp tục duy trì nghị quyết HR 5602-PNTR, quy chế tự do mậu dịch với Việt Nam.”

Kinh tế của Việt Nam đầu thập niên 1990 khởi sắc thoát khỏi đói nghèo thê thảm do chính sách Quá Độ ngu xuẩn của bè lũ cuồng sản Lê Duẩn để lại, hoàn toàn là nhờ vào sự hậu thuẫn từ chính trị đến tài chánh của giới tư bản dầu hỏa Hoa Kỳ, thường được gọi lóng là giới “bảy chị em.” Không có sự vận động và đầu tư ồ ạt của giới “bảy chị em” vào Việt Nam vào giai đoạn này, ĐCSVN sẽ hoàn toàn bị kiệt quệ và tê liệt, nhất là sau khi Liên Xô cắt viện trợ và rồi sụp đổ vào năm 1991. 

Do đó, tập đoàn dầu khí PVN là cửa ngõ từ phía Việt Nam để tư bản Hoa Kỳ ồ ạt lao vào đầu tư phục hưng kinh tế cho Việt Nam. Hơn nữa, CSVN cũng cần phải nhờ giới “bảy chị em” mở rộng thăm dò khai thác để có thể bán dầu chứ nếu không, CSVN không còn kinh phí mà hoạt động vì Liên Xô sụp đổ. 

Cán Kiệt không cách gì có thể lên làm thủ tướng nếu không có giới “bảy chị em” chống lưng tối đa về mặt tài chánh. Vây cánh bên trong ĐCSVN thân Hoa Kỳ có thể lên làm thủ tướng ba đời liên tục từ Kiệt đến Dũng, là hoàn toàn nhờ thanh thế tài chánh đầu tư của giới tư bản dầu hỏa Hoa Kỳ đứng đàng sau hậu thuẩn. Chính tư bản của giới dầu hỏa Hoa Kỳ cứu vãn đảng khỏi bị tê liệt buổi ban đầu. “Dũng đi rồi Dũng lại về” là điều chắc chắn nếu tập đoàn PVN liên hệ chặt chẽ với quyền lợi kinh tế của Hoa Kỳ tại Việt Nam vẫn còn nằm trong tay của vây cánh Nguyễn Tấn Dũng. 

TBT Trọng cậy cục mãi mới mượn được hai trăm triệu Mỹ kim từ Tập Cận Bình để lo lót mua chuộc các ủy viên TƯ đảng trong kỳ ĐH đảng lần thứ 12 nhằm truất phế Dũng nhưng với 37 tỷ Mỹ kim doanh thu từ PVN có trong tay, ông Dũng dù có ra đi nhưng vẫn làm các ủy viên ngồi lại TƯ kiếm cách nịnh hót để có thêm tài lộc. Hơn nữa, về mặt tiền tài, ngồi ở ghế TBT mà tập đoàn PVN béo bở với 10 % GDP vẫn được tiếp tục chia chác bởi vây cánh đàn em của Dũng thì làm sao TBT Trọng đủ mạnh về tài lực để mua chuộc sai khiến các ủy viên TƯ đảng ở đường dài? 

Ngoài ra, xin được lưu ý là ngân quỹ cho việc tân trang vũ khí hiện đại hóa quốc phòng của Việt Nam sẽ hầu hết đến từ lợi nhuận dầu hỏa. Điều này lại càng làm cho phe TBT Trọng cần phải liều chết thanh toán đàn em của Dũng tại PVN vì uy quyền của TBT Trọng làm sao mà đứng vững nếu quân đội vẫn còn lệ thuộc vào sự cung ứng tài chánh của vây cánh phe cựu thủ tướng Dũng?!

Giá dầu hỏa trên thị trường thế giới vào thời Obama làm tổng thống dù giảm sút hẳn so với trước đó nhưng vẫn không hề chôn vùi vai trò chủ lực đầu tàu của ngành dầu hỏa đối với nền kinh tế èo uột của Việt Nam. Mọi ngân khoản viện trợ hàng trăm tỷ Mỹ kim từ tiền thuế của người dân Mỹ vào Việt Nam thông qua Ngân Hàng Thế Giới (WB) với hơn 327 công trình đều không ít thì nhiều xoay quanh trợ giúp cho ngành dầu hỏa của Hoa Kỳ tại Việt Nam, từ xây dựng kho bãi, phi trường, đường xá, các trạm tải điện, các trạm xử lý nước ngọt, giáo dục, đào tạo, vân vân… Thậm chí, sự hiện diện của Hải quân Hoa Kỳ sau này tại cảng Cam Ranh cũng không ngoài mục đích bảo vệ những đầu tư về dầu hỏa của giới tư bản Hoa Kỳ vào Việt Nam. Không phải vô cớ mà thủ tướng Dũng thà là chịu mang tiếng thua trí trước TBT Trọng chứ dứt khoát phải lấy lòng ông chủ Mỹ trong vụ bứng tướng Thanh khiến TBT Trọng hưởng không Viettel.

Tài lực của Trung Cộng đổ vào Việt Nam ồn ào trước mắt nhưng trên thực tế, Hoa Kỳ mới thật sự là người tài trợ chủ yếu về kinh phí chủ yếu cho mọi hoạt động của ĐCSVN. Chỉ cần nhìn vào số tiền của một vài dự án trong vô số dự án của WB đổ ồ ạt vào Việt Nam từ năm 2012 trở đi, mọi người không khỏi chóng mặt:

1. Chương trình canh tân các trạm dẫn điện: 500 triệu đô la.

2. Chương trình canh tân xây dựng các nhà máy xử lý nước thải, lọc nước tại Sài Gòn: 450 triệu đô la.

3. Chương trình năng lượng sạch và cải tiến công suất các nhà máy điện nhưng lại giảm ô nhiễm: 448 triệu đô la.

4. Chương trình an cư và an toàn cho các đê đập tại Việt Nam: 415 triệu đô la.

5. Chương trình đào tạo cán bộ cách thức quản trị kinh tế sao cho năng động 1 và 2: 500 triệu đô la.

6. Chương trình xây dựng đường xá cho các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long: 228 triệu đô la.

7. Chương trình phát triển đô thị Đà Nẵng: 202 triệu đô la.

8. Chương trình phát triển thành phố Cần Thơ và ngoại ô: 250 triệu đô la.

9. Chương trình xây dựng cầu đường từ thanh thị về nông thôn: 385 triệu đô la.

Tất cả các dự án tài trợ của WB mà Việt Nam có được như 9 dự án thí dụ ở trên với số vốn trợ cấp khổng lồ đều là quyền lợi ngầm mà nước Mỹ hậu đãi cho Việt Nam do mở cửa chấp nhận tư bản dầu hỏa Hoa Kỳ vào đầu tư. Nếu tư bản dầu hỏa Hoa Kỳ không được phép vào Việt Nam khai thác thì đừng hòng chính phủ Hoa Kỳ bật đèn xanh cho sự tài trợ này. Diễn giải chi ly như thế để thấy PVN không đơn thuần là một tập đoàn kinh tế mà gần như là một tổ chức giúp Hoa Kỳ xoay chuyển hậu trường chính trị tại Việt Nam sao cho thuận lợi cho giới tư bản Hoa Kỳ, mà trong đó, tư bản dầu hỏa là chủ yếu.

TBT Trọng đụng đến PVN là đụng một cách trực tiếp đến quyền lợi kinh tế của Hoa Kỳ tại Việt Nam mà vây cánh Nguyễn Tấn Dũng chỉ là tay chân đại diện mà thôi. Nếu Hoa Kỳ tin vây cánh TBT Trọng mà hất đàn em của Dũng thì đàn em của Dũng mới bi văng. Còn như Hoa Kỳ chống lại việc thanh trừng vây cánh ông Dũng thì việc TBT Trọng đập PVN chỉ như là tự tay đào hố chôn sự nghiệp chính trị của mình mà thôi. 

Cho nên, mọi người dễ dàng nhìn thấy sách lược mà TC II và TBT Trọng tung ra để khống chế PVN là một sách lược đi đường vòng để giảm thiểu rủi ro. Có nghĩa là vây cánh của TBT Trọng và TC II của tướng Vịnh không tấn công trực tiếp PVN mà tấn công các cựu công chức của PVN rồi từ từ dùng cớ điều tra vụ án tiến hành thanh tra sổ sách tập đoàn kinh tế này trong quá khứ để từ đó tạo áp lực mạnh khống chế hay loại trừ những ai trong PVN vẫn còn trung thành với vây cánh của cựu thủ tướng Dũng. Kế hoạch tiến đánh từ từ này xem ra có hiệu quả nếu như không bị Trịnh Xuân Thanh phản pháo cảnh giác vây cánh cùng phe, nêu đích danh TBT Trọng ra mà chỉ trích sau khi đào thoát. 

Cựu tướng CA Nguyễn Văn Hưởng có lẻ vẫn còn căm tức bị tướng Vịnh xỏ mủi trong vụ đấu đá tướng Thanh không công khiến Viettel bị rơi tọt vào tay TC II nên việc Trịnh Xuân Thanh sau khi trốn thoát thành công tố cáo đích danh TBT Trọng bất tài tham nhũng ầm ỷ tới tấp trên mạng cũng khiến cơn giận của tướng Hưởng vơi đi được phần nào. Thế nhưng điều này lại làm các nhà phân tích tình hình tại Việt Nam thấy rõ thế lực chính trị trong đảng bu xung quanh tập đoàn kinh tế PVN thật sự coi quyền uy của TBT Trọng không ra cái gì cả; và vì vậy cuộc tranh giành quyền kiểm soát của PVN lại càng thêm gây cấn.

 III. Đinh La Thăng đối đầu TC II:

TBT Trọng bực tức vì vụ Trịnh Xuân Thanh đào thoát thành công khỏi bàn tay của mình rồi lại lôi đích danh mình ra mà ném đá trên mạng nên cho bắt thêm vài cựu viên chức trẻ tép riêu của PVN như Vũ Đức Thuận, Trương Quốc Dũng chẳng hạn cho hả giận, cũng như hòng mong các viên chức này khai tên bí thư thành ủy Sài Gòn là cán Đinh La Thăng, nguyên tổng giám đốc PVN từ năm 2006 đến 2011, tức là những năm huy hoàng nhất của PVN khi giá dầu thô ùn ùn tăng vọt khiến PVN có điều kiện đem đến hàng tỷ Mỹ kim về cho ngân sách, giúp kinh tế Việt Nam tăng trưởng mạnh. 

Đinh La Thăng là một nhân vật rất đặc biệt mà TBT Trọng và TC II cần phải thanh toán hay loại trừ. 

Trước hết, do nắm PVN vào những năm hoàng kim khi giá dầu tăng vọt, Thăng có thể cung cấp cho đảng ngân quỹ dồi dào để cáng đáng chi tiêu tốn kém của bên quân đội. Ngân sách của bộ QP tăng hay giảm hoàn toàn nhờ vào khả năng xuất khẩu dầu hỏa của PVN. Từ đó, Đinh La Thăng vô tình dính líu can dự đến hầu hết đến mọi vụ mua bán vũ khí về cho quân đội, kể cả vụ mua hỏa tiển của Ấn gần đây. Đương nhiên, Ấn Độ hào phóng ứng trước 500 triệu cho Việt Nam không phải là vì Ấn sài sang mà đây là phần trao đổi để Ấn có được sự hậu thuẫn các lô khai thác dầu béo bở từ PVN. Vào tháng 11 năm 2013, PVN đã trao ra năm lô dầu béo bở để cho Ấn lựa dẫn đến việc Ấn ứng trước 500 triệu đô tiền mua hỏa tiển vào năm nay. Thăng tuy không còn làm ở PVN kể từ năm 2011 nhưng ảnh hưởng của Thăng sau sáu năm hoàng kim ở PVN còn rất rõ ràng. Dự tính mua vũ khí Ấn đã có trước đó cũng như mời gọi Ấn vào khai thác dầu hỏa dưới sự đồng ý của Hoa Kỳ của PVN đã có trước đó, vào thời Thăng còn làm tổng giám đốc. 

Cho nên không ít thì nhiều, cũng giống như thủ tướng Dũng, Thăng có có sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ và rất giàu có. Mối liên hệ sâu rộng giữa Thăng và giới tư bản dầu hỏa của Hoa Kỳ hay của đồng minh Hoa Kỳ là một điều dĩ nhiên vì Thăng làm tổng giám đốc PVN đến sáu năm. Do đó, Thăng có tiếng nói về mặt đối ngoại rất mạnh dù trong âm thầm. Đây là điều mà tướng Vịnh không chấp nhận nổi vì Thăng sẽ là cái gai gây cản trở đường lối đối ngoại ngã về Bắc Kinh của TBT Trọng và TC II.

Thăng đương nhiên là giàu có nứt vách như thủ tướng Dũng vì thời Thăng làm tổng giám đốc PVN là vào giai đoạn giá dầu hỏa tăng vùn vụt khiến PVN tiền bạc dồi dào vô số kể, thu chi thất thoát thoải mái chẳng ai để ý miễn là PVN tiếp tục đem về cho đảng mỗi năm cả chục tỷ Mỹ kim để chi tiêu chia chác giữa các ủy viên ở TƯ. Nếu Trịnh Xuân Thanh, một giám đốc con con thuộc tập đoàn PVN có thể nuốt gọn ba ngàn tỷ đồng thì với cương vị tổng giám đốc tập đoàn PVN như Thăng, Thăng bỏ túi bao nhiêu mà chẳng được, miễn mọi ủy viên TƯ đều được chia chác và công quỹ thuế má đều được bội thu do giá dầu tăng. Do đó, cũng giống như thủ tướng Dũng, Thăng cũng có nhiều kết nối vây cánh rộng rãi ở TƯ do có tiền tài dồi dào khiến ý đồ khống chế PVN và loại Thăng của TBT Trọng càng thêm khó khăn.

Trong lúc TBT Trọng dồn hết sức để lo bứng thủ tướng Dũng ra khỏi bộ chính trị ở kỳ đại hội đảng lần thứ 12, Thăng dễ dàng dùng tiền của thuyết phục các ủy viên TƯ đồng ý đuổi Võ Văn Thưởng nghèo kiết xác so với Thăng ra khỏi thành ủy Sài Gòn để tự mình nhảy vào làm bí thư. Chức bí thư Sài Gòn vô cùng quan trọng vì thành phố này cán đáng hơn nửa ngân sách của chính phủ. TBT Trọng không đủ sức đưa người của mình vào mà phải để cho Đinh La Thăng độc chiếm để đổi lại phiếu bầu của vây cánh Đinh La Thăng trong việc truất phế Dũng. 

Thành phố Sài Gòn này là cái ổ của vây cánh “Đổi Mới” đã từng làm cuộc chỉnh lý loại bỏ bè đảng Lê Duẩn lên nắm lấy quyền hành vào năm 1986. Sau đó, biết bao nhiêu bí thư từ Sài Gòn đã từng có thể leo lên giữ chức thủ tướng hay TBT đến chủ tịch nước trong suốt ba mươi năm qua. Thăng về Sài Gòn khiến TC II thấy rõ tham vọng của Thăng đang nhắm vào một trong ba chức vị trên. Thăng mà đạt được vị thế của ba chức vụ trên thì tâm huyết của TBT Trọng và TC II bỏ ra bấy lâu để kiểm soát lại đảng, lôi kéo đảng thoát khỏi ảnh hưởng của Hoa Kỳ để có thể nhích lại gần với Trung Cộng hơn đâm ra lại trôi sông hết! Cho nên, không diệt hay loại trừ Thăng thì hậu quả sẽ không sáng sủa mấy đối với vây cánh TBT Trọng về sau này. 

Khác với bí thư Phạm Duy Cường ở Yên bái, TC II không thể nào cho người đến bắn Đinh La Thăng vì bí thư Cường không có ai ở TƯ để phản pháo cả. Thăng thì ngược lại, tàn dư của vây cánh cựu TBT Nông Đức Mạnh ở TƯ đều theo Thăng. Thăng không phải là đàn em của thủ tướng Dũng lúc ban đầu mà vốn là đàn em của cựu TBT Nông Đức Mạnh. Trong quá trình mở rộng và thâu tóm quyền lực, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thu gộp hết đàn em của Nông Đức Mạnh lẫn Lê Khả Phiêu vào trong vây cánh mình, trong đó có Thăng. Quan trọng nhất là Thăng có mối liên hệ rất đậm đà với vây cánh phe CA của Trần Đại Quang, kể cả trung tướng Lê Đông Phong, giám đốc Công An hiện nay ở Sài Gòn. Thời Thăng còn làm bộ trưởng bộ Giao Thông Vận Tải, Dương Chí Dũng thuộc vây cánh CA Hải Phòng cũng được Thăng dung dưỡng chiều chuộng. Cho nên, sát thủ của TC II có một thì dân chém mướn từ bộ CA cho Thăng có đến hai nên TBT Trọng lẫn Vịnh của TC II không thể nào dám bứt dây động rừng, cho người bắn Thăng như bắn bí thư Cường ở Yên Bái một cách dễ dàng được.

Muốn triệt Thăng thì phải có lý lẽ chính đáng khiến Nông Đức Mạnh phải im lặng, và Trần Đại Quang hết cách cứu thì mới được. Do đó, Trịnh Xuân Thanh trở thành cái móc câu của TC II để móc cổ Thăng. Nhưng bí thư tỉnh Hậu Giang tỉnh bơ đứng ra đỡ đòn giùm cho Trịnh Xuân Thanh, nhắm mắt làm ngơ để Trịnh Xuân Thanh xuất ngoại, lôi cổ TBT Trọng ra mà chửi ầm ỹ trên mạng, rồi giám đốc CA Sài Gòn cho người móc súng đứng sẵn chờ bảo vệ Thăng, còn muốn mời Thăng ra ngoài Hà Nội họp để bắt cho dễ thì có Trần Đại Quang ngay đó khiến TC II của tướng Vịnh còn làm được gì?

Cho nên muốn triệt Thăng và vây cánh của PVN sân sau của gia đình Nguyễn Tấn Dũng để có thêm thanh thế khi giao thiệp với Hoa Kỳ, TBT Trọng phải đem hai anh em nhà Trần Đại Quang ra treo cổ trước thì mới được. Tuy nhiên, nếu TC II của TBT Trọng thật sự đủ mạnh thì đã treo cổ Quang từ lâu rồi, không cần lập kế đi đường vòng từ Trịnh Xuân Thanh đến Đinh La Thăng để rồi mới có thể đến Trần Đại Quang. Nguyên cục trưởng cục Hàng Hải Việt Nam là Dương Chí Dũng khai đích danh tên của Quang trước tòa trong việc hối lộ bộ CA để nhờ bộ CA che chở mình mà Quang nay vẫn ngồi chễm chệ ở cương vị chủ tịch nước thì xem chừng bộ CA coi họng súng của TC II cũng chẳng có ra gì cả! 

IV. Kết:

Mười ba tập đoàn kinh tế quốc doanh tại Việt Nam đều có sai phạm hối lộ, tham nhũng và thất thoát công quỹ nặng nề như nhau hết, từ tập đoàn điện lực EVN đến tập đoàn dầu khí PVN hay cả Viettel. Tập đoàn nào bị lôi ra đánh là do có sự thanh toán phe phái. Phe phái nào bị đánh thì tập đoàn của phe phái đó bị lôi ra tố cao tham nhũng hay bị điều tra.

TBT Trọng và TC II phải đánh PVN để giảm bớt ảnh hưởng chính trị của Hoa Kỳ lên ĐCSVN nhằm lấy điểm đối với Bắc Kinh; cũng như để có thêm tài lực nuôi dưỡng đàn em vây cánh của mình. Rõ ràng PVN là bàn tay nối dài của chính phủ và giới tư bản dầu hỏa Hoa Kỳ lên nền chính trị của Việt Nam. 

Trọng nay tuổi đã già, có thâm cho lắm thì sức bơi cũng chẳng được bao lâu. Các thế lực sâu mọt trong đảng như Trần Đại Quang hay Đinh La Thăng mà vây cánh sâu mọt của TBT Trọng lo đối phó lại thừa tiền thừa súng nên TBT Trọng càng ráng dồn ép bọn Quang Thăng bao nhiêu thì trụ sở đảng tại Hà Nội lại càng dễ giống như trụ sở đảng ở Yên Bái bấy nhiêu, tức là máu me tùm lum. Chỉ khác ở chổ là sát thủ bóp cò tại trụ sở đảng ở Hà Nội lại không phải là người của TC II theo Trọng như ở Yên Bái mà thôi! Phải chăng đến giờ phút này, TBT Trọng vẫn còn cố hy vọng TC II của tướng Vịnh có nhiều súng hơn hai anh em Trần Đại Quang?

Nguyễn Trọng Dân (Dân Làm Báo)
Những cuộc chiến giành giật tiền tài khốc liệt trong nội bộ giới lãnh đạo Đảng (power of corruption, super SOE)

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

HAI CHUYẾN TRỞ VỀ, MỘT CỦA KIỀU CHINH VÀ MỘT CỦA KHÁNH LY – Bùi Anh Trinh

Nguồn HAI CHUYẾN TRỞ VỀ, MỘT CỦA KIỀU CHINH VÀ MỘT CỦA KHÁNH LY – Bùi Anh Trinh

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vừa bắt giam thủ lĩnh sinh viên nhân quyền, vừa rêu rao giảng dạy nhân quyền trong trường đại học.

Vừa bắt giam thủ lĩnh sinh viên nhân quyền, vừa rêu rao giảng dạy nhân quyền trong trường đại học.
Vừa bắt giam thủ lĩnh sinh viên nhân quyền, vừa rêu rao giảng dạy nhân quyền trong trường đại học

Sinh viên Trần Hoàng Phúc, năm cuối, đại học Luật TP.HCM là sáng lập viên của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam. Anh kiêm giữ vai trò phát ngôn nhân của Hội, đại diện Hội sinh viên nhân quyền trong một số hội họp lúc Hội còn đang trong giai đoạn Ban vận động thành lập. Nhà cầm quyền Hà Nội bỏ tù Trần Hoàng Phúc, bỏ tù nhân quyền. Vậy thứ nhân quyền mà đảng Cộng sản sắp dạy trong trường đại học Việt Nam là nhân quyền kiểu gì?

Để hợp lý hóa lý do bắt bỏ tù Phúc, một tờ báo công an là vntb.org ( nay đã bị chặn tường lửa) tung ra tấm hình một quân nhân đạp mặt ảnh Hồ Chí Minh rồi lừa dân rằng đó là Trần Hoàng Phúc. Tuy nhiên thủ đoạn này đã nhanh chóng bị bóc mẽ. Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam đã có bài báo chứng minh rằng Người đạp vào mặt ảnh Hồ Chí Minh trong bức ảnh không phải là Trần Hoàng Phúc. Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cũng đã có bài vạch trần sự dối trá của trang báo vntb.org, khi Trần Hoàng Phúc thật cao 1m8, quân nhân đạp mặt ảnh Hồ Chí Minh cao khoảng 1m65.

Mới đây, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã  vừa phê duyệt đề án giảng dạy nhân quyền trong trường học từ cấp mẫu giáo đến bậc đại học, sẽ được thực hiện từ năm 2025. Không hiểu là nhân quyền mà thủ tướng Phúc và Bộ chính trị đảng Cộng sản đề ra là thứ nhân quyền gì. Vừa bắt giam một thủ lĩnh sinh viên sáng lập Hội sinh viên nhân quyền, vừa đi giảng dạy nhân quyền, có lẽ rằng đến bây giờ đã lòi ra cả. Đảng Cộng sản Việt Nam chẳng còn lừa được ai nữa.
~~~
Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam thành lập

Hội sinh viên Nhân quyền Việt Nam, một nhóm sinh viên có ước nguyện cải cách giảng đường và tự do học thuật ở Việt Nam, và nhân quyền cho các sinh viên, trong tuần này công khai tuyên bố thành lập. Trước đó, sáng lập viên của hội, anh Trần Hoàng Phúc đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Trong một thông báo, Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết hội có một số thành viên, cảm tình viên và cố vấn, trong đó nam chiếm 75% và nữ chiếm 25%. Nhưng vì lý do an ninh, hội không công khai danh tính và số lượng thành viên chính thức.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà hoạt động đấu tranh cho dân chủ cư ngụ ở thành phố Hồ Chí Minh được nhiều người trên thế giới biết tiếng, là cố vấn cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam. Ông cho VOA-Việt ngữ biết về bối cảnh ra đời của hội:

“Trước viêc mọi người than phiền, chán nản với hệ thống giáo dục, tôi ủng hộ việc thành lập Hội sinh viên nhân quyền. Các sinh viên hiện đang đi học có thể bị áp lực nhà trường đuổi học, nên mỗi người chọn một mã số để nhà trường và công an không biết tên. Khi các sinh viên thành lập hội, tôi rất vui nhận lời làm cố vấn cho hội.”

Ngoài ra, hội còn tham gia Mạng lưới Sinh viên Nhân quyền Quốc tế (Students for Human Rights network – SHR).

Theo bác sĩ Quế, hội sinh viên nhân quyền và giới trí thức Việt Nam phải lên tiếng về thực trạng nền giáo dục hiện nay:

“Trong đường lối của Bộ Chính trị, giáo dục là nhằm đào tạo công cụ cho chế độ, chứ không đào tạo con người. Giảng viên thì giả vờ dạy, còn sinh viên thì giả vờ học. Họ là nạn nhân của hệ thống quản lý giáo dục, trong đó cán bộ quản lý giáo dục lại là tay chân của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Ban Tuyên giáo, và trên cùng là Bộ Chính trị.”

Theo lời bác sĩ Quế, đây là cuộc đấu tranh giải quyết mâu thuẫn giáo dục học đường giữa giới sinh viên, giáo chức với các nhà quản lý giáo dục và giới lãnh đạo Việt Nam.

Một thông báo trên trang Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết Trần Hoàng Phúc, người vừa bị công an Hà Nội bắt giữ hôm 3/7, là sáng lập viên, chủ tịch thứ hai, kiêm phát ngôn nhân của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam.

Bác sĩ Quế nói cá nhân ông và hội sinh viên nhân quyền, ủng hộ các hoạt động tranh đấu ôn hòa của Trần Hoàng Phúc, nhà hoạt động 23 tuổi đang bị giam cầm:

“Hội mạng mẽ lên tiếng trường hợp sinh viên Trần Hoàng Phúc vừa bị bắt ở Hà Nội chỉ vì lên tiếng về các vấn đề xã hội, giáo dục. Tôi đánh giá rất cao anh Phúc.”

Thông báo cho biết từ đầu năm 2016, Trần Hoàng Phúc có ý tưởng thành lập một Hội sinh viên độc lập để làm đối trọng với Hội sinh viên Việt Nam ‘quốc doanh’ do nhà nước quản lý. Anh cho rằng cần phải có một hội sinh viên độc lập để bảo vệ quyền lợi sinh viên, nhất là những sinh viên bị oan ức hoặc bị giảng viên trù dập.

Chủ tịch thứ hai kiêm phát ngôn nhân Trần Hoàng Phúc là người thiết kế chương trình hành động cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho đến năm 2020. Đồng thời anh là trưởng ban ngoại giao, chuyên đi liên lạc với các tổ chức khác. Phúc nói với các bạn của anh rằng anh có thể bị bắt vì vai trò của mình, tuy nhiên chương trình đã thiết kế cho Hội sinh viên nhân quyền có thể hoạt động kể cả khi không có mặt của anh, thông báo viết tiếp.

Các trang thông tin trên Facebook cho biết Trần Hoàng Phúc sinh năm 1994, “đã học hết năm cuối khoa luật, trường đại học luật tp.HCM. Vì dấn thân hoạt động dân chủ nên Phúc bị nhà trường làm khó dễ và không trao bằng tốt nghiệp.”

Trần Hoàng Phúc là thành viên của nhóm Sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á (YSEALI) do Tổng thống Obama sáng lập. Hồi tháng Năm, 2016, trong tư cách thành viên chính thức của YSEALI, Trần Hoàng Phúc nhận thư mời tham dự giao lưu với Tổng thống Obama khi ông ghé thăm Sài Gòn. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam đã ngăn cản, không cho Phúc tham dự.

Trong báo cáo nhân quyền 2016, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã lên tiếng về việc Hoàng Phúc bị câu lưu và thẩm vấn trong nhiều giờ liên tiếp, chỉ vì muốn tham dự một sự kiện do nhà lãnh đạo Hoa Kỳ mời.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHIÊU TRÒ TUNG HỨNG CỦA CỘNG SẢN VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA VNCH

CHIÊU TRÒ TUNG HỨNG CỦA CỘNG SẢN VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA VNCH

Aug 23, 2017

Theo tin tức của truyền thông cộng sản vừa loan báo cho biết: Sáng 18-8, nhiều đơn vị xuất bản (công ty sách VN, NXB Thanh Niên, NXB Công an nhân dân, NXB Khoa học xã hội) tổ chức giới thiệu các bộ sách. Ông PGS. TS Trần Đức Cường, nguyên viện trưởng Viện sử học, chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, tổng chủ biên bộ sách Lịch sử VN, đã có cuộc chia sẻ với báo chí về những điểm mới của bộ sách này:

– Bộ Lịch sử VN (15 tập)
– Văn hoá biển đảo VN.
– Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh (60 tác phẩm).
–  400 chữ quốc ngữ – sự hình thành, phát triển và đóng góp vào văn hoá VN.
– Lược sử Việt ngữ học, Hiên ngang Trường Sa…

Ông  Cường cho biết đó là công trình của hơn  30 nhà nghiên cứu sử học đã bỏ thời gian khoảng 9 năm như để hoàn thành bộ sử này với hơn 10.000 trang. Đây là bộ thông sử quy mô chưa từng có từ trước đến nay ở VN, từ thời khởi thủy cho đến những năm 2000. 

Một vấn đề được ông Cường tiết lộ thêm, đó là sự tồn tại của chính quyền Việt Nam Cộng hoà được nhìn nhận theo quan điểm của đảng.

Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam. Nó tồn tại trong gần 21 năm. Năm 1954 còn có một thể chế nữa gọi là Quốc gia VN. Sau đó đến năm 1955 thì Ngô Đình Diệm mới phế Bảo Đại để làm quốc trưởng, sau đó trưng cầu dân ý, bầu Tổng thống.

Việt Nam Cộng hoà là nối tiếp của Quốc gia VN. Nhưng vấn đề phải nghiên cứu cho rõ nguyên tắc vận hành của chính quyền này là gì? Đó là một thực thể trên lãnh thổ quốc gia VN.

Trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn.

http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20170818/tu-bo-cach-goi-nguy-quan-nguy-quyen-sai-gon/1371412.html

ĐỪNG NGHE CỘNG SẢN NÓI!

Đừng nghe những gì cộng sản nói về “cách gọi  Ngụy quyền được thay bằng Chính Quyền Sài Gòn và Quân Đội Sài Gòn”, trong bộ sử mới phát hành do nhà nước cộng sản vừa mới phát hành. Chúng tôi tuy chưa được đọc chỉ mới nghe người chủ biên lên tiếng mà thôi, cho nên chúng tôi chỉ dựa vào cái tài liệu mà nhóm trí thức đỏ miền bắc viết trên Wikipedia để thấy lời nói của họ có đi đôi với hành động hay không? Thông thường thì đám trí thức đỏ hay sửa chửa những trang nói về VNCH hay QL.VNCH trên Wikipedia. Bách Khoa toàn thư chính là nơi thể hiện văn minh trí tuệ của đảng ra trước thế giới, nên buộc lòng nhà nước cộng sản phải quan tâm đến việc sửa chửa hàng ngày trên Wikipedia ( Wiki.) cho phù hợp với ý đảng.

Tò mò hành động của các sử gia đỏ nên chúng tôi tìm vào Wiki. xem các ông này “mần răng”  ra sao? Ôh! các ông sửa rất nhiều và thêm bớt cũng nhiều, tựu chung là nặng về tâng bốc chế độ bán nước hại dân hiện đang cầm quyền dưới sự lãnh đạo của đảng. Khi các ông sử gia đỏ nói về chính quyền VNCH và quân đội VNCH thì trước sau vẩn như một, nội dung vẩn cố tình bóp méo sự thật  tiếp tục bôi tro trét trầu như thường lệ không có gì mới cã. Nếu như ai vào đọc các trang viết về Việt Nam Cộng Hòa cũng vẩn còn còn phát hiện các chử Mỹ- Ngụy hay ngụy quyền trong các trang sử mới do sử gia đỏ viết. Xin mời vào Wikipedia để coi các sử gia đỏ thay đổi cách nói và viết về VNCH? nơi phần “ĐÁNH GIÁ” để biết thêm bản chất lừa lọc xảo trá của người cộng sản.

https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a

THỰC THỂ CỦA VNCH THEO QUAN ĐIỂM CÔNG PHÁP QUỐC TẾ

Việt Nam Cộng Hòa là miền Nam Việt Nam có lãnh thổ trải dài từ mũi Cà Mau đến vĩ tuyến 17 (sông Bến Hải) với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việt Nam Cộng Hòa còn là một quốc gia độc lập đã được  công pháp quốc tế  công nhận, còn có Quan sát viên thường trực Liên Hiệp Quốc và là thành viên của nhiều Tổ chức Quốc tế.

Việt Nam Cộng hòa là thành viên trong một số tổ chức quốc tế như Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á (SEATO), Ủy ban Kinh tế của Liên hiệp quốc về Á châu và Viễn Đông ECAFE, Tổ chức Nông nghiệp và Lương thực FAO (1950); Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA (1957); Tổ chức Hàng không Dân sự Quốc tế ICAO (1954); Hiệp hội Phát triển Quốc tế IDA; Tổ chức Lao động Quốc tế ILO (1950); Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF (1956); Liên hiệp Viễn thông Quốc tế ITU (1951); Tổ chức Giáo dục, Khoa học, và Văn hóa Liên hiệp quốc UNESCO (1951); Quỹ Thiếu nhi Liên hiệp quốc UNICEF, Liên hiệp Bưu chính Quốc tế UPU (1951); Tổ chức Y tế Quốc tế WHO (1950); Tổ chức Khí tượng Thế giới WMO (1955), Ngân hàng Thế giới (1956), và Ngân hàng Phát triển châu Á (1966).

Trong khi đó miền Bắc VN dưới sự lãnh đạo của HCM, tuyên bố độc lập dựa trên cái nền tảng độc lập của Quốc Gia VN có từ tháng 3/1945. Một sự ăn cướp trắng trợn nền độc lập của nhà nước quân chủ lập hiến do vua Bảo Đại thành lập với người đứng đầu nội các là Thủ Tướng Trần Trọng Kim. Ngày 12-3-1945 Bảo Đại công bố tuyên ngôn Độc lập của VN :” Chiếu tình hình thế giới nói chung và tình hình Á Châu nói riêng, chính phủ VN long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp năm 1884 đã được bãi bỏ và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia …” Sau đó Bảo Đại cho công bố dụ số 1 tuyên ngôn đầu tiên của thể chế mới Quốc Gia VN và một nội các mới được thành lập do Thủ Tướng Trần Trọng Kim đãm nhiệm. Không biết chứng nào các ông sử gia đỏ của  cs trung thực về vấn đề này?

CÁC SỬ GIA ĐỎ BLA..BLA VỀ VNCH

Về việc các quốc gia công nhận VNCH, một TS sữ học đỏ có tên là Nguyễn Nhã phát biểu hoàn toàn sai lạc, trích :

“Chính quyền Việt Nam Cộng hòa được thành lập ngày 26 tháng 10 năm 1955, với ông Ngô Đình Diệm là Tổng thống đầu tiên, sau khi có một thời gian ngắn dưới thời Quốc trưởng Bảo Đại, người sau đó bị phế truất và phải lưu vong tại Pháp. Chính phủ này được Hoa Kỳ và 77 quốc gia khác công nhận”

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/why-does-vietnam-give-up-on-calling-the-republic-of-vietnam-puppet-government-08212017123728.html

Vì ông Nguyễn Nhã tốt nghiệp Tiến sĩ tại chức hay bằng giả nên kiến thức của một trí thức dỏm của cộng sản quá giới hạn, nên có những phát ngôn không phải của một nhà sử học chân chính, ông này không biết gì về VNCH.

Ngay từ năm đầu thành lập có tất cả 35 nước công nhận chính thể VNCH, 2 năm sau con số này lên đên 48 nước tiếp tục công nhận VNCH và 8 nước cảm tình với VNCH nhưng không có trao dổi ngoại giao. Có hai nước Ấn Độ và Miến Điện bổ nhiệm Tổng lãnh sự ở Việt Nam dù không có giấy chấp nhận lãnh sự. Cambodia đã trao đổi đại diện.

Tính tới thời điểm 14/9/1958, sau 3 năm xây dựng nhà nước VNCH đệ nhất trên thực tế VNCH cũng đảm bảo được 3 tiêu chuẩn dân số, lãnh thổ, chính phủ; và tiêu chuẩn có năng lực tham gia vào mối quan hệ với các quốc gia khác thì có vẻ vẫn đảm bảo. Theo danh sách các nước công nhận VNCH cho tới ngày 7/8/1958 lưu ở Văn khố quốc gia Úc (NAA) có tới 62 nước chính thức hoặc hàm ý công nhận VNCH. Danh sách này ở trang 40-42 (và 44,45) trong hồ sơ “Saigon – Vietnam relations with other countries general [re Republic of Vietnam also known as South Vietnam]” gồm 157 trang số hiệu NAA: A4531, V221/5, có thể truy cập trực tuyến ở recordsearch.naa.gov.au. 

Quốc gia VNCH tính tới thời điểm 1975 có tất cả 87 quốc gia trên thế giới công nhận và 8 quốc gia bán chính thức ( không có trao đổi đại sứ-nhưng đã bỏ phiếu cho VNCH gia nhập Liên Hiệp Quốc, hàm ý công nhận VN), đó là các nước Ireland (Ai-len), El Salvador, Peru, Panama, Uruguay, Iran, Ethiopia, Cộng hòa Dominica. Xem thêm các tài iệu liên quan đến việc công nhận VNCH:

http://lybichthuy.blogspot.de/2016/02/nhung-tieng-cho-tru-trong-em-cach-vai.html

Trong khí đó VNDCCH, sau khi ông HCM tuyên bố độc lập ngày 2.9.1945, cho tới cuối năm 1949 không có một quốc gia nào trên thế giới công nhận. Nước đầu tiên công nhận VNDCCH là Trung quốc vào ngày 18/1/1950, LX ngày 30/1/1950….  Cho đến 1975 VNDCCH chỉ có 49 quốc gia trong khối XHCN công nhận và thiết lập bang giao. Chưa bao các sử gia nô của cộng sản viết sử trung thực. Một sự đánh tráo lịch sử của các sử gia đỏ về chế độ VNCH. Những sự việc mà khi đem so sánh, thì thấy sự chênh lệch khá xa về tính chính danh của VNCH và VNDCCH trên trường quốc tế.

NHẬN ĐỊNH CỦA NGƯỜI TRẺ HẢI NGOẠI

Sử là sử, người viết sử cần có đạo đức nghề nghiệp, không được  đặt chủ nghĩa và lợi ích nhóm vào ngòi viết thì đồng bào mới có những trang sử trung thực đáng để đọc và nghiên cứu. Việc làm sử trong chế độ cs, khi mà người Viết sử không những là  thợ viết theo định hướng của đảng mà còn là gia nô của chế độ. Vậy thì cái gì họ nói làm sao có thể được coi là trung thực khi nói về một chế độ VNCH dựng lên trong 20 năm, tuy ngắn ngủi nhưng giá trị của nó đã vượt trội hơn VNDCCH và CHXHCNVN về nhân bản, Dân chủ, kinh tế, Giáo Dục và nhiều lãnh vực khác rất xa.  

Đến hôm nay dù cho các sử gia cộng sản có sửa đổi cách gọi ngụy quân thành quân đội Sài Gòn hay không, thì giá trị về tính chính  danh của chế độ VNCH  về mặt công pháp quốc tề chưa hề sút giảm ( Cho dù quốc tế đã có phần lãng quên), nhưng khi nào được hâm lại thì nó vẩn là dề tài nóng như những những năm VNCH còn tồn tại.

Sử gia cộng sản được đảng bật đèn xanh để sửa đổi từ gọi ngụy quân thành quân đội Sài Gòn nhưng sự kỳ thị và trù dập người thương phế binh VNCH vẩn bị tiếp tục như trong 42 năm qua. Ngay cả đến việc nhận sự trợ giúp nhân đạo từ người  Việt Hải Ngoại cũng bị làm khó dể, thậm chí nhà nước cộng sản nơi thành hồ còn ra rả phỉ báng hàng ngũ TPB/VNCH là phản quốc…bằng những từ ngữ khó nghe nhất trong ngày tri ân TPB tại DCCT ngày  17/7/2017, do tên côn đồ có bảo kê của đảng csVN là Phan Hùng và đồng bọn tổ chức bên ngoài hàng rào của DCCT .

http://danlambaovn.blogspot.com/2017/07/con-o-quay-pha-buoi-tam-soat-suc-khoe.html. 

Như chúng đã từng biết từ ngụy quân đã có từ những ngày sau khi chia đôi đất nước năm 1954. Nhìn hai sự việc trái chiều hiện nay về người lính VNCH qua cách đối xử phân biệt và kỳ thị của đảng với các TPB/VNCH cho thấy quan điểm của đảng cs vẩn luôn coi quân đội Sài Gòn là giai cấp thù địch. Chiến thuật của người cộng sản là đổi màu theo từng giai đoạn biến động của lượng kiều hối chảy vào VN: 

Ngày đi đảng gọi Việt gian
Ngày về thì đảng chuyển sang Việt kiều
Chưa đi phản động trăm chiều
Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng

Dựa theo con số báo cáo của Pew Research Center, sau hơn một thập niên gia tăng liên tục, mà cao điểm là năm 2015 với mức gia tăng tổng cộng lên đến 13,2 tỷ USD kiều hối đổ về Việt Nam, kể từ năm 2016, con số này đã giảm còn 9 tỷ USD (tức giảm 31,8%). Mặc dầu cho tới nay ở thời điểm cuối tháng 7/2017, số lượng kiều hối 6 tháng đầu năm 2017 vẫn chưa được công bố, nhưng theo thông tin từ TP.HCM người ta được biết thành phố chỉ tiếp nhận được 2,1 tỷ USD. Nếu dựa theo con số hàng năm khu vực này thường chiếm khoảng 58% tổng lượng kiều hối chảy vào Việt Nam, thì có người ta có thể dự đoán kiều hối 6 tháng đầu năm 2017 sẽ ở vào khoảng 3,6 tỷ USD, cùng với dự báo 6 tháng cuối năm 2017, lượng kiều hối còn bị giảm 50% do tác động tăng lãi xuất của FED, thì kiều hối năm 2017 sẽ vào khoảng 5,4 tỷ USD, tức giảm sút gần 40% so với năm 2016. 

Lo sợ người Việt Hải Ngoại mà phần lớn là ngụy quân và ngụy quyền là nguyên do chính làm cho lượng kiều hối chảy vào VN bị sút giảm đến mức thấp nhất, nên người cộng sản khi nhổ nước bọt ra trước đây rồi phải liếm lại! Nên quan điểm sử quan của đảng về VNCH luôn biến dạng theo từng thời kỳ. Đây là thủ đoạn của cáo già HCM truyền lại cho các thế hệ cs đi sau – Hồ chí minh một đảng viên thuần thành của đệ tam QT đã từng tuyên bố giải tán đảng cộng sản vào ngày 1/11/1945, để xích gần lại với các đảng phái quốc gia. Bản chất của cộng sản là một Mafia khi nào cần đạt mục đích, thì từ bất cứ một thủ đoạn để lừa bịp nhân dân và người quốc gia lúc đó con tắc kè cộng sản lập tức đổi màu thích nghi với hoàn cảnh chung quanh.

Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều,
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào ?
Việt Minh thì tuổi đã cao !
Việt Công ốm yếu, xanh xao gầy còm !
Việt Kiều thì vẫn còn son,
Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà !
Chỉ cần một ít đô la,
Việt gian phản quốc hóa ra Việt kiều !
(Ca dao)

Trong khi Tổng chủ biên bộ sử Việt Nam: gọi “ngụy quân, ngụy quyền” là miệt thị!, thì tên  Trung tướng VC NGUYỄN THANH TUẤN yêu cầu kiểm tra xử lý bộ sử do Tổng chủ biên PGS-TS Trần Đức Cường phát hành. Dưới đây là phát biểu của một ông tướng VC như sau:

“Để phản biệt rõ ở Việt Nam chỉ có một chính quyền của dân, do dân và vì dân đó là chính quyền VNDCCH do Chủ tịch HCM lãnh đạo, còn các chính quyền khác đều là ngụy quyền . Danh xưng chế độ VNCH chỉ được bọn tay sai cho Mỹ tự xưng vậy nay các ông đứng về phía đồng bào yêu nước viết đúng lịch sử gọi đúng bản chất hay các ông đang làm đẹp lòng bọn cờ vàng và một nhóm trở cờ chống Đảng, chống nhân dân? Nếu các ông công nhận ở miền Nam có thể chế chính trị riêng là thực chất các ông đang lặp lại lập luận của Mỹ nhằm bao che cho tội ác xâm lược VN, là các ông đã quên mất hàng triệu con người đã ngã xuống để có ngày hôm nay hoà bình, phát triển để các ông ngồi viết sử, thế nhưng các ông đã xúc phạm vong linh của họ và xúc phạm hàng triệu con người ở cả hai miền Nam Bắc đổ máu xương làm nên điều kỳ diệu là đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào, và với cách nhìn đó các ông đã biến cuộc chiến oai hùng lừng lẩy chống ngoại xâm thành cuộc nội chiến của hai miền Nam – Bắc, là cuộc chiến tranh ủy nhiệm của các nước lớn mà VN là nạn nhân, các ông đang làm cái việc mà CIA, Mỹ đã làm bao năm nay không thể làm được thì nay qua các ông đã biến thành sự thật …Với cách làm này chúng tôi không thể gọi các ông là đồng chí mà nói thẳng rằng Đảng, nhân dân giao cho các ông viết sử, thế nhưng đã bị các ông lợi dụng làm việc không công cho Mỹ phá hoại đất nước. Với việc làm sai trái này chúng tôi yêu cầu Đảng, Nhà nước phải kiểm tra xử lý kiên quyết thu hồi đính chính trở lại tập sử nói về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và làm rõ trách nhiệm những người gây nên hậu quả sai trái này”. hết trích

http://vntb.org/trung-tuong-nguyen-thanh-tuan-yeu-cau-xu-ly-bo-sach-xuyen-tac-lich-su-do-phan-huy-le-lam-chu-bien.html

NHẬN ĐỊNH

Người trẻ chúng tôi không thấy có gì thay đổi về bản chất gian xảo của người cộng sản trong việc viết lại một đoạn sử về VNCH ? mặc dù chúng tôi chưa được đọc, nhưng xét qua các tuyên bố của các trí thức đỏ chúng tôi nhận thấy được:

1. Đừng bao giờ tin người cộng sản sẽ thành thật và trung thực hơn trong cách nhìn về VNCH. Cái nhìn của sử gia đỏ về VNCH  chỉ là cái nhìn theo quan điểm của đảng súc vật csVN.

2.Nhìn lại những bài viết có liên quan về VNCH trên Wikipedia để thấy người cộng sản nói một đường làm một nẻo, chưa bao giờ bỏ qua một dịp nào để xuyên tạc và viết sai lạc về chế độ VNCH và quân đội VNCH. 

3. Riêng ông Trung Tướng Nguyễn Thanh Tuấn nguyên Cục trưởng Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị có bao giờ thử suy gẩm tại sao nước Mỹ khi trải qua một cuộc nội chiến (1861–1865) sau đó đã nhanh chóng trở thành cường quốc của Thế Giới? Nước Đức, nước Nhật sau khi chấm dứt chiến tranh thứ II, từ một nền kinh tế phá sản toàn diện chỉ sau 20 năm xây dựng lại trở thành cường quốc của Âu Châu và Á châu? Nay Đức, Nhật còn là một trong 20 nước có nền kinh tế lớn trên TG.

Lý do thành công của các nước này là vì họ biết dẹp lòng tự ái, thù hằn để hàn gắn vết thương của chiến tranh và hết mực chăm lo gây dựng đất nước. Nhìn xem sau khi xáp nhập ý thức hệ Tư Bản vào Cộng Sản, người Đức đâu có ai đi học tập cải tạo, mọi người đều bình đẳng. Họ bỏ qua những tỵ hiềm xưa để tập trung vào làm cho quốc gia phú cường. 

4. Người cộng sản VN chỉ lo trả thù giai cấp,  tự tôn là phe thắng cuộc quên đi lợi ích cả dân tộc. Cho tới nay sau nhiều lần tuyên bố thay đổi về chính sách với phe thua cuộc nhưng chúng tôi chưa bao giờ có cái nhìn lạc quan về các bộ sử mới do các trí thức đỏ viết và lại càng khinh bỉ hơn với thái độ thù nghịch kỳ thị của ông Trung Tướng Quân Đội cộng sản Nguyễn Thanh Tuấn. Trong bài viết của ông, ông nhấn mạnh mất mát riêng của gia đình ông, và dùng hận thù riêng chế thành nọc độc tiếp tục phun vào chế độ VNCH mà quên đi lợi ích của cả một dân tộc, quên đi cái đạo làm tướng của người xưa, quên đi bài học của Nguyễn Trải “Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo” . Ông trung tướng với bộ não hoạn lợn này vẩn chưa bao giờ biết được tình hình tổng thể về tình trạng xuống hố cả nưỡc về mọi mặt như ngày hôm nay của CHXNCNVN, sau 42 năm gọi là ” Thống Nhất đất nước và chấm dứt chiến tranh”?? Ngày nào đất nước còn những Trung Tướng như Nguyển Thanh Tuấn, thì VN mãi mãi không bao giờ cất cánh được, vẩn nghèo đói, lạc hậu, kinh tế phá sản vì đảng quyết trung thành với mấy cục vàng để được TQ bảo kê cho chức danh thái thú Anam.

5.Trò tung hứng của đảng VGCS, một tay đấm (Tướng Quân Đội cộng sản Nguyễn Thanh Tuấn) một tay xoa ( PGS-TS Trần Đức Cường) hay còn gọi là trống đánh xuôi kèn thổi ngược theo định hướng của đảng, chỉ làm đồng bào trong và ngoài nước thấy rỏ hơn về bản chất thô bỉ của phe thắng cuộc về các quan điểm chứa đầy hận thù giai cấp để tiếp tục trù dập những người từng cộng tác với chế độ VNCH.

Đức , Nhật sau chiến tranh thứ II, chỉ cần 20 năm miệt mài xây dựng lại trở thành cường quốc về kinh tế. CHXHCNVN dưới sự lãnh đạo tài ba của đảng VGCS, sau 42 năm đất nước hoàn toàn bị phá sản. Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào để rồi quăng nón cối dép râu chạy theo liếm giày Mỹ để xin viện trợ, nịnh Ngụy quân, Ngụy quyền nước ngoài để kiếm kiều hối. Đó là chân dung trung thực nhất của phe thắng cuộc.

Nguyễn Thị Hồng 23/8/2017
Đăng 12 hours ago bởi Kim Anh Le
Nhãn: CHIÊU TRÒ TUNG HỨNG CỦA CỘNG SẢN VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA VNCH

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VOA – Vụ án Trịnh Vĩnh Bình Kỳ cuối: Hai chữ ‘hợp lý’ trị giá tỷ đô

Kỳ cuối: Hai chữ ‘hợp lý’ trị giá tỷ đô
http://vietnamweek.net/ky-cuoi-hai-chu-hop-ly-tri-gia-ty-do/

August 19, 2017
Khánh An

VOA – Vụ án Trịnh Vĩnh Bình, từ vụ việc mang tính địa phương tại Bà Rịa – Vũng Tàu, đã mau chóng lên đến trung ương, cả Bộ Chính trị. Người biết chuyện lúc ấy nhận định, “Việt Nam có câu ‘đục nước béo cò’ có lẽ khá đúng trong trường hợp này. Mà ‘cò’ ở đây lại là những con cò lớn và nhiều khi không xuất đầu lộ diện.”Ngay cả Bộ trưởng Quốc phòng Hà Lan thời ấy, trong cuộc trả lời phỏng vấn VOA ngày 18 tháng Tám, cũng nói “vấn đề là từ các cá nhân. Đó là một vụ tham nhũng nhằm chiếm đoạt tài sản của ông Bình ở Việt Nam.” Sau khi ký thỏa thuận ngoài tòa tại Singapore, ông Bình nói rằng mình bị lừa trong một tiêu chí của một điều khoản liên quan đến việc trả lại tài sản của mình tại Việt Nam. Chính điều này đưa đến vụ kiện lần thứ hai, tại Paris vào ngày 21 tháng Tám, với số tiền bồi thường ông Bình đòi “ít nhất 1,25 tỷ đô la.” Xin theo dõi phần cuối dưới đây.

***
Thời điểm ông Trịnh Vĩnh Bình kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế, báo chí trong nước gần như im tiếng. Rải rác chỉ một vài bài phỏng vấn các chuyên gia pháp luật về các thủ tục kiện tụng tại Tòa trọng tài.

Khi hai bên đạt được thỏa thuận ngoài tòa, dòng tin tức bị cắt đứt hoàn toàn, cả trong nước lẫn quốc tế. Các phóng viên quốc tế chuyên theo dõi những vụ kiện tại Tòa trọng tài cũng chỉ biết rằng hai bên đã đạt được thỏa thuận. Còn nội dung thỏa thuận như thế nào không ai rõ.

Nguyên nhân, theo lời ông Bình, là vì đây là điều kiện phía Việt Nam đưa ra trong thỏa thuận: Không tiết lộ thông tin cho truyền thông, báo chí.

Tòa án Trọng tài Quốc tế thuộc Phòng Thương mại Quốc tế (ICC) (Hình minh họa)

Điều này, theo nhận định của Tiến sĩ Vũ Quang Việt, nguyên Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc, là một bất lợi cho ông Trịnh Vĩnh Bình:

“Cái khó của ông Trịnh Vĩnh Bình là báo chí thế giới rất ít nói về vụ này. Thành ra họ [Việt Nam] nghĩ là họ lờ đi.”

“Lấy mỡ nó rán nó”

Sau thỏa thuận ký kết tại Singapore năm 2006, ông Trịnh Vĩnh Bình trở về Việt Nam.

Đúng theo cam kết, Việt Nam miễn án tù và cho phép ông Bình ra vào nước dễ dàng. Dù không hề đề cập đến Bản thỏa thuận, báo Lao Động ngày 11/6/2012 vẫn đưa tin ông Bình “được Chính phủ ta giải quyết miễn chấp hành hình phạt tù, cho về Việt Nam.”

Nhưng điều khoản trả lại tài sản đã không được thực hiện như những hứa hẹn trong thời gian đôi bên thương lượng thỏa thuận, theo lời ông Bình.

“Tôi lại ngây ngô tôi về. Tôi cứ nghĩ là trên nguyên tắc có bản thỏa thuận. Bên chính phủ Việt Nam cam kết, họ ghi rất rõ, 1… 2… 3… Vậy mà họ về họ âm thầm họ làm.”

Không bỏ cuộc, suốt những năm từ 2006-2014, số đơn từ ông Bình gửi để xin giải quyết việc trả lại mấy chục địa điểm tài sản có thể “cân ký được,” ông nói.

Phía Việt Nam thời gian đầu khi nhận được đơn yêu cầu trả lại tài sản của ông Bình cũng có văn thư trả lời cho ông. Một văn bản Bộ Tư pháp Việt Nam gửi cho ông Trịnh Vĩnh Bình vào tháng 9/2008 nói Bộ này “đang nghiên cứu, xem xét theo quy định của pháp luật.” Nhưng theo lời ông Bình, kể từ sau văn thư này, Bộ Tư pháp “bặt vô âm tín.”

Trong các ngày 24/7 và 25/7/2017, VOA liên lạc trực tiếp với lãnh đạo Bộ Tư pháp để xác minh việc này nhưng chỉ được trả lời “bận” và từ chối trả lời các câu hỏi liên quan đến vụ Trịnh Vĩnh Bình.

Cũng trong thời gian này, ông Bình nhận được lời giải thích từ phía đại diện Việt Nam về việc không hoàn trả các tài sản đã tịch biên. Ông Bình kể cho VOA:
“Đoàn đàm phán Việt Nam trình bày lý do tài sản bị sang tay, không thể trả lại.

Họ nói như thế này: ‘Chúng tôi cũng đã nghiên cứu để giải quyết cho ông Bình theo thỏa thuận Singapore. Nhưng khi về, chúng tôi gặp khó khăn là những tài sản đó bây giờ đứng tên người thứ 2, thứ 3…’, tức là họ sang tay, bán mấy lần rồi. Cái câu ‘thứ 2, thứ 3’ là đúng. Nhưng tôi muốn nói cái dối của họ là họ qua họp khoảng năm 2014, 2015. Trong khi chính người phát ngôn đó hồi năm 2009, 2010, trong một văn bản, tìm cách lý giải ‘tiêu chí’ mà trong Bản Thỏa Thuận có ghi là từ ‘hợp lý’. Họ đưa ra hàng lô những cái mà họ cho là không hợp lý để không trả tài sản lại.”

Tiêu chí “hợp lý” nằm trong một điều khoản của bản thỏa thuận mà Chính phủ Việt Nam và ông Trịnh Vĩnh Bình đã ký kết tại Singapore năm 2006 về việc giải quyết trả lại tài sản cho ông Bình. Một phần của điều khoản này có nội dung, khi ông Bình có đơn kiến nghị, Chính phủ Việt Nam xem xét trả lại những tài sản “hợp lý” của ông Bình.

Một số xe hơi cổ của ông Trịnh Vĩnh Bình.

Theo lời ông Bình, Việt Nam đã cố tình thêm chữ “hợp lý” vào bản thỏa thuận, trong khi trước đó trong các bản thảo thương lượng, Việt Nam cam kết trả lại toàn bộ tài sản cho ông.

Tại Việt Nam, báo chí thời gian này cũng đưa tin về chuyện nhiều tài sản của ông Trịnh Vĩnh Bình đã bị “xà xẻo”, tự ý bán một cách “tùy tiện và cẩu thả”, đi kèm với tin truy tố một vài cán bộ thuộc Cục thi hành án dân sự, mà theo lời ông Bình, chỉ là “những con tép riu” ở tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu có dính líu đến vụ án của ông. Báo Thanh Niên ngày 11/6/2012 nói “đã có nhiều sai phạm” trong thời kỳ hậu vụ án Trịnh Vĩnh Bình. Nhiều tài sản của ông Bình bị bán một cách “bất minh”, “trong đó có khu ‘đất đẹp’ giá rẻ về tay người nhà [của 3 cán bộ thi hành án]”.

Vẫn theo tờ báo này, “trong quá trình kê biên khu nhà kho thuộc tài sản của ông Bình, các cán bộ này đã phát hiện ra 12 xe ô tô trong nhà kho không được tuyên trong bản án. Thay vì phải xác minh làm rõ nguồn gốc, chủ sở hữu, Hoàng và Linh [2 trong số 3 cán bộ] vội vàng tiến hành cưỡng chế, kê biên số tài sản này.”

Cũng trong thời gian tài sản của ông Bình bị sang tay, “xà xẻo” vô tội vạ ở địa phương, ở cấp trung ương cũng có những “chỉ đạo” xuống cho các bộ, ngành và địa phương liên quan đến vấn đề tài sản của ông Trịnh Vĩnh Bình.

Một văn bản đóng dấu “Hỏa tốc” của Văn phòng chính phủ gửi cho Bộ Tư pháp, Bộ Công an, Tòa án Nhân dân Tối cao và Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP.HCM vào ngày 2/4/2010 ghi rõ: “Giao Bộ Tư pháp chủ trì họp với Tòa án Nhân dân Tối cao, Tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh và Ủy ban Nhân dân các địa phương có liên quan bàn thống nhất biện pháp xử lý tài sản liên quan đến vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình theo đúng quy định của pháp luật; báo cáo kết quả lên Thủ tướng Chính phủ trong tháng 4 năm 2010.”

Trước đó, một văn bản từ Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao ngày 12/10/2009 gửi Lãnh đạo Bộ Tư pháp cũng đề nghị Bộ này “có ý kiến” với UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, “chỉ đạo Ủy ban nhân dân thị trấn Phú Mỹ, huyện Tân Thành dừng việc san lấp, sử dụng đất có liên quan tới việc khiếu tố để chờ ý kiến kết luận giải quyết cuối cùng của cơ quan chức năng, tránh việc khiếu tố kéo dài, phá vỡ cam kết.”

Tuy nhiên, những chỉ đạo từ bên trên đã không hề có hiệu lực trên thực tế tại địa phương.

“Vì những người đi làm [việc giải quyết trả lại tài sản] xuống tới Vũng Tàu thì bị câu móc. Miền Bắc có từ hay lắm ‘Lấy mỡ nó rán nó’. Họ dùng tài sản của mình chia nhau. Ai xuống thì ‘Thôi, đừng làm gì hết. Mình chia nhau’. Rồi họ sang tay ngầm. Họ kéo vào chia chác nhau. Họ làm đủ thứ hồ sơ. Ví dụ từ 10.000 m2, họ làm thành 8.000 m2, 7.000 m2… Rồi cuối cùng họ nói ‘Cái này không giao cho ông Bình được vì hồi xưa có bản án như vậy, vi phạm thế nọ thế kia. Tóm tắt là họ lấy hết của tôi.”
Ông Bình nói với VOA.

Ngày 26/7/2017, VOA liên lạc với ông Nguyễn Cao Lục, phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Việt Nam, để xác minh nội dung các văn bản thì được ông trả lời: “Rất xin lỗi là nó không thuộc lĩnh vực của tôi phụ trách. Cái này bên Bộ Ngoại giao [phụ trách] thôi. Liên hệ với bên Bộ Ngoại giao nhá.”

Sau nhiều lần liên lạc với lãnh đạo và Vụ Báo chí của Bộ Ngoại giao, VOA nhận được trả lời từ Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Trà vào ngày 8/8/2017: “Chúng tôi sẽ chuyển những câu hỏi này của phóng viên đến các cơ quan chức năng.”

Đơn từ không giải quyết được việc, năm 2012, ông Trịnh Vĩnh Bình về Việt Nam và đến gặp bà Nguyễn Thị Bình, người mà ông từng tận tai nghe trực tiếp trên truyền hình bà chất vấn trước Quốc hội về vụ án của ông.

“Tôi đến cầu cứu bà ấy. Bà Bình thở dài, ngả người ra sau ghế và nói ‘Bình ơi, chị bây giờ không còn quyền chức, không làm gì hết. Thời chị còn quyền chức, chị nói còn chưa nghe nữa mà. Thôi để chị thử.”

Ngày 26/12/2012, nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình gửi thư cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và “đề nghị đ/c [đồng chí] có thể dành ra một ít thời gian chủ trì cuộc họp với các bộ ngành và các tỉnh có liên quan để giải quyết dứt điểm việc này, giữ uy tín cho Chính phủ, đảm bảo công bằng và nghiêm minh của pháp luật, tránh những phức tạp có thể xảy ra không cần thiết.”

Chờ thêm 2 năm nữa, những nỗ lực đòi lại tài sản của ông Bình vẫn chẳng đi tới đâu.

“Để lâu cứt trâu hóa bùn. Kệ. Cứ kéo dài vậy.” Ông Bình chua chát, vì trước đó, Đại tá-Luật gia Lê Mai Anh, nguyên cán bộ Viện Kiểm sát Tối cao, sau khi nhận được kêu cứu từ ông Bình, đã cảnh báo:

“Trả lại tiền cho ông ấy bây giờ là khó khăn lắm. Không thể có chuyện ấy được đâu. Nhưng mà ông ấy vẫn cứ tin Nhà nước mình nên ông ấy cứ chờ đợi từ năm này sang năm khác.”

Kiện lần 2

Tháng 1/2015, ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định khởi kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế lần thứ hai.

Hồ sơ của ông lần này được chuyển cho tổ hợp luật sư nổi tiếng của Mỹ: King & Spalding.

Trong vụ kiện lần này, ông Trịnh Vĩnh Bình đòi nhà nước Việt Nam phải bồi thường “ít nhất 1,25 tỷ đôla”.

“Tôi đòi hai mục. (1a) là những tài sản mà chính phủ Việt Nam tịch thu hay chiếm đoạt trái phép, vi phạm luật pháp quốc tế về hiệp thương. (1b) Do vụ án gây ra một số hệ quả, nên những hệ quả đó cũng được liệt kê vào để đòi đền bù. Điểm thứ 2 là điểm nhức nhối.”

Ông Trịnh Vĩnh Bình cho biết điểm đòi bồi thường thứ 2 dựa trên tiền lệ của một vụ kiện nhốt tù oan sai ở Mỹ. Trong vụ kiện này, người bị nhốt tù oan 4,5 ngày đã được tòa ra phán quyết buộc Chính phủ Mỹ phải bồi thường 5 triệu đôla. Như vậy, một ngày bị tù oan được bồi thường khoảng 800.000 đôla. Ông Trịnh Vĩnh Bình dựa trên tiền lệ này để quy ra số tiền đòi Chính phủ Việt Nam phải bồi thường cho hơn 18 tháng Việt Nam giam giữ ông.

Hình minh họa.

“Tôi rất tiếc là chính phủ Việt Nam thay vì một vụ việc mà mình thấy mình sai, mình biết mình sai rồi thì giải quyết cho người ta êm đẹp, tức là ngăn ngừa không cho vụ này xảy ra tiếp. Đây là việc nên làm. Nhưng không, Việt Nam thường thường khi có một vụ xảy ra, người ta có khiếu nại hay muốn nói lên sự thật, thì lại tìm cách đàn áp nó xuống, dùng mọi hình thức đe dọa, đàn áp. Tôi cho đây là một cách thức mà khi sử dụng với những người Việt kiều thì gần như 80%, 90% là vô hiệu. Là vì những người Việt sống ở nước ngoài người ta đã hấp thụ được cái gọi là trật tự xã hội, pháp luật ở bên ngoài. Người ta cho rằng đó là quyền của người ta. Người ta được bảo vệ. Còn Việt Nam thì không vậy. Quyền ở trong tay tôi. Trong tay tôi thì tôi có thể làm.”

Về phía mình, Chính phủ Việt Nam lần này thuê tổ hợp Luật sư nổi tiếng của Anh, Freshfields Bruckhaus Deringer LLP. VOA nhiều lần liên lạc chuyên viên tư vấn pháp lý hiện đang làm việc với tổ hợp luật sư trên, nhưng đều không nhận được câu trả lời.

Trong văn bản gửi VOA ngày 8/8/2017, Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Trà chỉ trả lời chung cho gần 10 câu hỏi của VOA rằng:

“Chúng tôi sẽ chuyển những câu hỏi này của phóng viên đến các cơ quan chức năng.

Việt Nam luôn hoan nghênh và tạo điều kiện thuận lợi cho các nhà đầu tư tại Việt Nam. Mọi hoạt động đầu tư, kinh doanh tại Việt Nam phải tuân thủ các quy định của pháp luật Việt Nam. Những hành vi vi phạm pháp luật bị xử lý theo đúng các quy định pháp luật”.

Tiến sĩ Vũ Quang Việt, Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc, cho biết về quy trình xử kiện sắp tới:

“Xử, xong rồi giả dụ [Tòa trọng tài] có đưa ra một kết luận là phải trả, thì đương nhiên họ sẽ có quyền và bằng cách nào đó nắm tài sản của Việt Nam. Cả cái Âu châu nó lớn. Nếu là Tòa quốc tế thì họ phải chặn account [tài khoản] của chính phủ Việt Nam”.

Cựu chuyên viên của Liên Hiệp Quốc nói thêm: “Tôi nghĩ là để cho họ [Trung tâm Trọng tài Quốc tế] làm. Rồi sau đó Việt Nam học được một bài học. Chả có cách gì khác. Phải để cho nó xảy ra. Trừ phi bây giờ Việt Nam xin nộp lại tất cả những thứ đó, trả lại ngay lập tức, rồi thì quan tòa có thể kêu thôi và bỏ [việc xét xử]”.

Tiến sĩ Joris Voorhoeve, người trước đây trong tư cách Bộ trưởng Quốc phòng của Hà Lan đã có rất nhiều can thiệp, yêu cầu Chính phủ Việt Nam phải xem xét lại vụ án, trong cuộc phỏng vấn với VOA ngày 18/8/2017, nói bản án của Việt Nam đối với ông Trịnh Vĩnh Bình là “bất công”.

“Vấn đề là từ các cá nhân. Đó là một vụ tham nhũng nhằm chiếm đoạt tài sản của ông Bình ở Việt Nam”.

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Voorhoeve nhận định vụ án này là một “thử nghiệm” về lòng tin, không chỉ từ phía Hà Lan mà còn ở Hoa Kỳ và các nước khác, đối với việc tuân thủ Luật pháp quốc tế và trong nước của Việt Nam.

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Voorhoeve trong cuộc phỏng vấn qua Skype với VOA, 18/8/2017.

Thắng, thua? Đau!

Nguyên đơn vụ kiện, ông Trịnh Vĩnh Bình, khá tự tin về khả năng thắng kiện.

“Dĩ nhiên quyết định cuối cùng vẫn là ở tòa. Nhưng tôi thấy chính phủ Việt Nam, đừng nói là phần trăm, mà tôi dám nói mạnh miệng rằng phần ngàn cũng không có. Bởi vì trong vụ này không phải là sai ít, mà là sai từ Luật của Việt Nam, mà chính chính phủ Việt Nam bây giờ cũng biết sai.”

Trong khi đó, những người dân ở phía “Bị đơn,” cũng không hề tỏ ra lạc quan.

Nhà báo Nguyên Bình, con gái tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nói với VOA:“Làm sao mà thắng được? Một là mình không có thầy kiện giỏi. Hai là người ta đã nghiên cứu kỹ rồi. Người ta cũng thông thạo luật pháp quốc tế rồi. Thế thì chuyện thua là phần lớn hơn là không thua. Mà đã thua rồi thì mất rất nhiều thứ. Không những về kinh tế, mà còn về chính trị, ngoại giao. Cái đấy là chắc chắn rồi”.

Theo bà, Việt Nam “chỉ có cách thương lượng với ông Trịnh Vĩnh Bình và xin lỗi ông ấy.”

“Việt Nam bây giờ đang thiếu tiền, thiếu vốn, muốn kêu gọi Việt kiều cũng như các nhà đầu tư ở các nước vào đầu tư, mà nếu vụ này phanh phui ra và bị thất bại thì ảnh hưởng sẽ rất lớn. Chẳng biết ai người ta còn muốn vào Việt Nam đầu tư kiểu này nữa không?”

Theo bà Nguyên Bình, “về lâu dài, phải dân chủ hóa. Phải không được kỳ thị những người giỏi về luật pháp và có kinh nghiệm làm ăn quốc tế. Chứ còn bây giờ cái gì cũng Đảng. Mà Đảng thì không hiểu biết gì về làm ăn kinh tế. Một ông chưa bao giờ đọc một cuốn sách về kinh tế mà lại cứ lãnh đạo và quyết định mọi thứ, thì thua là cái chắc. Không phải thua một ông Trịnh Vĩnh Bình này, mà còn có thể thua rất nhiều trong những vụ làm ăn với châu Âu”.

Hầu hết các giới chức Việt Nam mà VOA phỏng vấn khi thực hiện loạt bài này đều dè dặt trong việc đưa ra tiên đoán về khả năng thắng, thua của Việt Nam.

Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng (Ảnh tư liệu)

Cựu Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng, nói: “Trước đây đã có thỏa thuận ngoài tòa, nghĩa là Việt Nam đã phải lùi một bước. Lần này liệu còn có đất lùi nữa hay không là tùy vào sự chuẩn bị của đội ngũ luật sư mà trong nước đã phải bỏ tiền ra thuê rất đắt. Nhóm lợi ích thu về được một ít tiền của ông Bình, không biết có nổi dăm triệu không, mà bây giờ nếu phải đền bù có thể lên đến nhiều trăm triệu đôla. Tiền này ai gánh chịu? Người dân và doanh nghiệp Việt Nam đóng thuế ở Việt Nam è cổ bỏ tiền thuê luật sư để cãi cho những người mà chính luật pháp Việt Nam cũng đã bỏ tù họ”.

Phiên xử đầu tiên của vụ kiện sẽ diễn ra vào ngày 21/8/2017 tại Trung tâm Trọng tài Quốc tế ở Paris, Pháp.

Trong những năm tháng chuẩn bị cho vụ kiện, ông Bình nói với VOA rằng ông luôn chuẩn bị tâm thế để đối mặt với tình huống xấu nhất.

“Qua vụ này, tôi nghĩ Việt Nam sẽ trả một giá rất đắt. Tôi cam đoan như vậy. Đừng có nghĩ là đe dọa tôi, không ăn thua gì. Tôi không là gì cả. Văn bản của tôi bây giờ nằm trong tay luật sư. Từ lâu, khi vào cuộc chơi, tôi đã chấp nhận cuộc chơi. Tôi đã chuẩn bị di chúc và ủy quyền hết rồi. Tôi chả là gì hết. Nếu còn tôi, thì còn có thể ở một mức nào đó thương lượng để giải quyết những thiệt hại và ngăn ngừa trong tương lai để không cho những quan tham làm chuyện này tiếp”.

Ông Bình tham quan địa điểm đầu tư tiềm năng tại Việt Nam vào tháng 4/1990.

Khi được hỏi nếu được lựa chọn lại, ông có quyết định về Việt Nam đầu tư?

Ông Trịnh Vĩnh Bình trả lời:

“Tôi có thể nói rằng thuê tôi cũng không dám. Cho tiền tôi một ngày bao nhiêu tôi cũng không dám. Thực ra không phải là không dám, mà tôi không muốn. Tại sao mình phải phí thời giờ như vậy? Tâm sức của mình phải được tưởng thưởng ít nhất trên tinh thần.”

Ước mơ, hoài bão xây dựng quê hương đã được ông Trịnh Vĩnh Bình rất nhiều lần, bằng nhiều cách, trình bày với các cơ quan chức năng của Việt Nam, như trong một văn bản ông đã gửi cách đây 7 năm:

“Nếu tài sản nhỏ nhoi của gia đình tôi có bị quan chức Vũng Tàu tìm cách tịch thu (để họ ngấm ngầm chia chác nhau bằng nhiều cách, như họ đang luồn lách, tha hồ mà làm như hiện nay), thì nó sẽ không có giá trị gì đối với đất nước Việt Nam. Điều làm cho tài sản gia đình tôi có lợi ích đối với đất nước Việt Nam chính là phải để nó tiếp tục sản xuất sinh nở ra những lợi ích tự nhiên, làm tấm bảng quảng cáo mạnh cho việc thu hút thêm đầu tư nước ngoài, khích lệ thu hút sự đóng góp tích cực từ khối kiều bào… đó mới là có lợi.”

Cả ông Trịnh Vĩnh Bình lẫn một số giới chức của Việt Nam mà VOA phỏng vấn đều tỏ ra không vui vẻ gì trong vụ kiện này.

Ông Trịnh Vĩnh Bình nói “đấu tranh” tại tòa quốc tế là lựa chọn cuối cùng của ông. Vì theo lời ông, “cái gì cũng vậy, cũng phải có đấu tranh để theo luật đào thải.”
Tất cả họ, cả bên bị đơn lẫn nguyên đơn, nói như lời Đại sứ Đinh Hoàng Thắng, đều “đau” trong vụ án xuyên thế kỷ này.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đây là kết quả sau 15 văn kiện do thằng tổng bí thư có lý luận phải là người bắc “biết bắt cụ tập cận bình” nguyễn phú trọng ký

Đây là kết quả sau 15 văn kiện do thằng tổng bí thư có lý luận phải là người bắc “biết bắt cụ tập cận bình” nguyễn phú trọng ký:

Và cũng là bằng chứng cụ thể mà bè lũ CsVN bán nước cho CsTq công khai và khốn nạn để giữ đảng (chế độ). CsVn và CsTq đã sát nhập vào nhau tuy hai nhưng đã là một.
Bọn chúng nhằm tạo ra quân phục như nhau để hòng đánh lừa đồng bào, nếu khi có biến xảy ra thì chúng sẽ dễ điều quân bên kia bên giới tới đàn áp mà không bị chú ý từ xa của người dân.

Quả thật đây là một sự phản quốc khốn nạn vô cùng của bè lũ uỷ viên trung ương bộ chính trị đảng cộng sản và bọn tay sai quân đội CsVn.

Chính xác CSVN là hiện thân của bọn giặc thù phương bắc do tên gián điệp (nhị trùng) Hồ Chí Minh theo lệnh của Mao Trạch Đông Trung Nam Hải (hậu thuẩn mọi mặt) xâm nhập VN với chính sách lấy người Việt cai trị người Việt, dùng Việt giết Việt dưới sự điều khiển của bọn chúng. Cho nên từ trước đến nay bọn tay sai hán nô đcsVN sẵn sàng đánh đập dã man bắt tống giam và xử rất nặng nề đối với bất cứ ai chống quân xâm lược Tầu cộng dưới mọi hình thức không tha thứ hay khoan nhượng.

Đảng Cộng sản Việt Nam chính xác là bọn Hán nô, vì tất cả các cán bộ cao cấp từ UV TW BCT QĐ CA của đảng và nhà cầm quyền CSVN đều được huấn luyện và đào tạo (from A to Z kể cả HCM) từ Bắc Kinh và vẫn duy trì CNXHCS “khủng bố” của Mac Lenin Mao Hồ, nên chúng chuyên tham nhũng, cướp bóc…dưới mọi hình thức đối với người dân VN, mà chúng gọi là quốc nạn nhưng không bao giờ quyết tâm bài trừ, là bọn giặc Hán Bắc Kinh trá hình là bản sao của Bắc Kinh từ Trung Ương đến địa phương tại Việt Nam nên hành xử rất dã man tàn nhẫn với bất cứ ai chống quân xâm lược Tầu cộng, mà 70 năm qua bọn chúng cai trị rất hà khắc và sắt máu với dân Việt không nương tay. (Có đầy đủ tài liệu và bằng chứng trên các trang mạng Web, Net, Wiki…, Google, Yahoo, Youtube, Facebook…)

Cho nên đối với VC – TC XHCN độc tài chuyên chính đừng hy vọng đấu tranh để có được biểu tình hay đòi hỏi chúng thực thi dân chủ đa nguyên đa đảng tam quyền phân lập hay nhân quyền nữa uổng phí thời gian và cũng đừng tự thiêu (người Tây Tạng đã tự thiêu trên 100 người rồi mà chẳng giải quyết được gì trái lại bọn chúng càng thích thú với thành tích dập tắt được mọi sự tranh đấu chống đối) hay tuyệt thực để phản đối lại sự cư xử bất công của chúng chỉ làm thiệt thân mình chứ chúng không khoan nhượng hay giảm khinh với chủ trương “thà giết lầm hơn bỏ xót”. (Nếu có bị kiện đưa ra LHQ thì được Trung cộng Nga sô bỏ phiếu phủ quyết).

Đồng thời để tránh tai mắt quốc tế, lực lượng công an, an ninh được chỉ đạo giả dạng côn đồ tấn công rất dã man với những người bất đồng chính kiến, các nhà dân chủ, các tôn giáo chính thống độc lập, những người yêu nước, dân oan…

Cũng xin nhắc lại đồng bào nên chú trọng và cảnh giác điều này bọn xâm lược Bắc Kinh cũng không bao giờ muốn dân tộc Việt đoàn kết lại hay “hòa hợp hòa giải dân tộc”. Đồng thời bọn giặc Nội gian (Việt gian Hán cộng đội lốt sau HNTĐ 1990) cấu kết cùng bọn Ngoại xâm Trung Nam Hải Bắc Kinh cũng mong muốn VN ta càng ngày càng kiệt quệ mọi mặt để chúng dễ bề thống trị.

Bằng chứng 40 năm nay sau khi thống nhất đất nước (khoảng thời gian này các nước cùng thời với VN đều phát triển), riêng VN vẫn còn nghèo nhất nhì trên thế giới chậm tiến thua cả Lào và Campuchia và còn đất nước thì mất ải, thác, đất, rừng, vịnh, bãi, biển, đảo, mỏ quặng, tài nguyên quốc gia…vào tay Trung cộng. Còn riêng lãnh đạo đảng và cán bộ cao cấp nhà nước là ĐẠI TẬP ĐOÀN THAM NHŨNG (mà đcsvn hán nô công khai nhìn nhận là quốc nạn để rồi nhiều lần giả vờ tuyên bố bài trừ để trấn an người dân VN) thì giàu sang tột bực còn người dân thì càng ngày càng nghèo và đã đang trở thành dân oan cả nước.

Việt Nam còn chủ nghĩa xã hội cộng sản độc đảng, độc tài, độc quyền lãnh đạo và điều hành đất nước…thì vẫn còn tội ác, còn khủng bố, còn bất công, còn nghèo đói, còn lạc hậu, còn bị đàn áp, còn quốc nạn tham nhũng và nhân dân vẫn còn bị bưng bít thông tin, còn đau khổ triền miên và điều chắc chắn 87 triệu người dân VN sẽ trở thành dân nô lệ kiểu mới.

Tuy nhiên hình thức không khác gì ngày xưa Tầu cộng sẽ sắc phong cho bè lũ chóp bu CSVN làm “thái thú” (lấy người Việt cai trị người Việt) bóc lột tận xương tuỷ cũng không khác gì “lên rừng tìm trầm lấy ngà voi, xuống biển mò ngọc trai…triều cống Tầu” như ngàn năm trước là điều chắc chắn không tránh khỏi, khi ĐCSVN muốn sát nhập vào Trung cộng để giữ đảng. (THBT – FB)

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?