Nhiều người bảo đọc xong bài này KHÓC, vì thương dân tộc Việt Nam !

Nhiều người bảo đọc xong bài này KHÓC, vì thương dân tộc Việt Nam !.

Posted in Uncategorized | 1 Phản hồi

MỘT THẤT BẠI ĐẦU TIÊN

Nhan-Dao Trinh đã thêm 5 ảnh mới.

MỘT THẤT BẠI ĐẦU TIÊN

Nhân dịp Tết Nguyên Đán Ất Mùi, đảng Cộng Sản Việt Nam đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 85 năm thành lập đảng để phô trương các “thành tích” vĩ đại. Để đánh giá đúng đắn các “thành tích” của đảng Cộng Sản Việt Nam, chúng ta cần phải xét duyệt trước tiên quá trình thành lập tổ chức chánh trị nầy.

Nói chung, ngoài việc cướp đoạt chánh quyền một cách bất hợp pháp bằng bạo lực cách mạng để được thụ hưởng giàu sang phú quý với một nếp sống xa hoa vương giả như vua chúa dưới thời phong kiến, đảng Cộng Sản Việt Nam đã gặt hái nhiều thất bại hơn thành công. Ngược dòng lịch sử cận đại, người Việt trong và ngoài nước hãy khách quan và trung thực tìm hiểu giai đoạn thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam dày đặc dối trá.

Thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam

Ai thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam? Chính Đệ tam Quốc tế Cộng sản đã tài trợ và thành lập đảng Cộng sản Việt Nam sau khi cho ra đời đảng Cộng Sản Pháp năm 1920 tại Tours và đảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1921 tại Thượng Hải để bành trướng chủ nghĩa cộng sản tại Tây Âu và Á châu. Theo chỉ thị của Tổng Bí thư đảng Cộng Sản Liên Xô Josef Stalin, Nguyễn Tất Thành, bí danh Nguyễn Ái Quốc (bút danh của Nhóm Ngũ Long tại Paris) từ Thái Lan đến Quảng Châu rồi qua Hong Kong tham dự việc thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 3-2-1930 tại một sân đá banh.Tham dự buổi họp thành lập Đảng có 6 người Việt (Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tùng Mậu, Trình Đình Cữu, Nguyễn Đức Cảnh, Lê Hồng Sơn và Lê Tán Anh) và một đại biểu Quốc tế Cộng sản. Tài liệu cộng sản Việt Nam không nói tên của người đại biểu Quốc tế Cộng sản nhưng các tư liệu tham khảo cho biết nhân vật ngoại quốc nầy tên Hồ Tập Chương, phái viên Cục Đông phương Quốc tế Cộng sản. Nguyễn Ái Quốc và Hồ Tập Chương đều là cán bộ của Cộng sản Quốc tế , thành viên Ban Trù bị thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam. Nguyễn Ái Quốc và Hồ Tập Chương đã từng làm việc chung với nhau từ năm 1929 đến khi cả hai bị bắt giam năm 1931: Nguyễn Ái Quốc bị Cảnh Sát Anh bắt giam tại Hong Kong, Hồ Tập Chương bị Trung Hoa Quốc Dân Đảng bắt giữ tại Quảng Châu, một thành phố lớn của tỉnh Quảng Đông.

Hồ Tập Chương là ai?

Hồ Tập Chương là người sắc tộc Hakka (Hẹ) sanh năm 1903 tại Miêu Lật, địa khu Đồng La, đảo Đài Loan. Tốt nghiệp Đại học Công nghiệp Đài Bắc, Hồ Tập Chương là một người uyên bác Hán văn, nói lưu loát tiếng Quảng Đông và tiếng Hẹ, thông thạo Nhật ngữ và Anh ngữ, yêu thích phiêu lưu,mạo hiểm và vân du giang hồ, có năng khiếu thích ứng với ngành gián điệp. Năm 1931, sau khi bị Trung Hoa Quốc dân Đảng bắt giữ tại Quảng Châu vì bị tình nghi là cán bộ cộng sản, Hồ Tập Chương đã được Lâm Y Lan, nữ đảng viên cộng sản Trung Quốc dưới quyền của Đào Chú, giải cứu, đưa đến thành phố cảng Hạ Môn, tỉnh Phước Kiến, rồi chuyển về Quảng Tây để khai thác hầm mỏ và hoạt động cho Cộng sản Trung Quốc tại biên giới Hoa-Việt năm 1932. Vì vậy, thành phố Mông Cáy, giáp giới Quảng Tây, rất quen thuộc đối với ông ta. Kể từ thời điểm nầy, Hồ Tập Chương chấm dứt liên lạc với gia đình, bỏ lại vợ con ở Đài Loan. Hồ Tập Chương kể như thất tung trong thời chiến loạn. Trên một giấy thông hành (passport) có dán ảnh Hồ Tập Chương do Cảnh Sát Anh tịch thu năm 1931 tại nhà của Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tập Chương đổi tên là Hồ Chí Minh.

Năm 1933, sau một thời gian ẩn trú tại Thái Lan, Hồ Tập Chương trở về Hạ Môn, đáp tàu thủy đi Thương Hải trên đường đi Moscow. Tại đây, Hồ tập Chương được Vera Vasilieva, Chủ nhiệm Quốc tế Cộng sản phụ trách Việt Nam, bố trí cho học tập tại Học viện Lenin trong 5 năm (1933-1938) để cải tạo thân phận thành một con người khác. Trong thời gian 5 năm cải tạo tại Moscow, Hồ Tập Chương đã học tiếng Việt và tiếng Pháp, trau dồi Nga ngữ để đóng trọn vai trò của Nguyễn Ái Quốc đã qua đời trong mùa hè năm 1932 vì bịnh lao phổi trầm trọng.

Trở về Trung Quốc

Năm 1938, sau 5 năm học tập cải tạo tại Moscow, Hồ Tập Chương trở về Diên An, căn cứ địa của đảng Cộng Sản Trung Quốc dưới bí danh Hồ Quang. Với quân hàm Thiếu tá, Hồ Quang được phái đến phục vụ trong Tập đoàn quân 18 Bát lộ quân của Thống chế Diệp Kiếm Anh hoạt động trong tỉnh Quảng Tây.

Năm 2014, chánh quyền Trung Quốc công bố một bí mật lịch sử đã được giấu kín trên nửa thế kỷ: Chủ tịch Hồ Chí Minh của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là Thiếu tá Hồ Quang của Quân Đội Nhân Dân Giải Phóng Trung Quốc.

Địa bàn hoạt động của Hồ Tập Chương tức Hồ Quang là tỉnh Quảng Tây. Các thành phố Nam Ninh, Quế Lâm và Liểu Châu của tỉnh Quảng Tây cũng như vùng biên giới Hoa-Việt quá quen thuộc đối với ông ta. Từ Quảng Tây, Hồ Quang được đảng Cộng Sản Trung Quốc đặc phái qua Việt Nam thi hành một sứ mạng đặc biệt 2 năm sau khi từ Moscow trở về Diên An. Để hỗ trợ Hồ Quang hoàn thành nhiệm vụ, đảng Cộng Sản Trung Quốc cung cấp cho ông ta một số võ khí và cán binh bảo vệ cẩn mật hang Pác Bó trong tỉnh Cao Bằng.

Nhưng theo các tài liệu dối trá của đảng Cộng Sản Việt Nam, nhân vật từ Trung Quốc trở về Việt Nam năm 1940 và ẩn trốn trong hang Pác Bó là Nguyễn Ái Quốc. Nhân vật nầy cũng có thói quen thường qua lại biên giới Hoa-Việt để đến tỉnh Quảng Tây. Tại đây, ông ta bị tướng Trương Phát Khuê của Trung Hoa Quốc Dân Đảng bắt giữ năm 1942 vì bị tình nghi là gián điệp cộng sản Tàu. Năm 1943, Nguyễn Ái Quốc được trả tự do và trở về Pác Bó với tên đổi mới là Hồ Chí Minh, tên của Hồ Tập Chương từ năm 1931. Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng khẳng định Chủ tịch Hồ Chí Minh tức Nguyễn Ái Quốc là tác giả tập thơ Nhật Ký Trong Tù sáng tác trong thời gian bị tướng Trương Phát Khuê giam cầm tại Quảng Tây (1942-1943)

Vén màn bí mật

Để giải mã một bí ẩn lịch sử đã được giấu kín từ năm 1940, người Việt chúng ta cần phải đặt tin tưởng vào sự xác nhận trên giấy trắng mực đen của chính Chủ tịch Hồ Chí Minh trong một bài viết tháng 1 năm 1949 tựa đề Đảng Ta đăng trên Tạp Chí Sinh Hoạt Nội Bộ dưới bút danh Trần Thắng Lợi, nguyên văn như sau:

“Cuối năm 1929, đồng chí Nguyễn Ái Quốc trở lại Tàu cùng với đại biểu các nhóm khai hội ở Hương Cảng. Trong số 7,8 đại biểu, ngoài đồng chí Nguyễn Ái Quốc và tôi (tức Hồ Chí Minh), nay chỉ còn đồng chí Hồ Tùng Mậu và Trịnh Đình Cữu, đồng chí Tán Anh (Lê Tán Anh) và vài đồng chí nữa đã oanh liệt hy sinh cho đảng và cho dân tộc lâu trước Cách Mạng tháng 8.” (Xem Hồ Chí Minh Toàn Tập, tập 5, trang 547).

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết ra một sự thật: Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh là hai người khác nhau. Ông ta viết bài Đảng Ta trước khi quyển sách của Trần Dân Tiên (tức Hồ Chí Minh) tựa đề Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch viết bằng Hán văn được in và xuất bản tại Thượng Hải năm 1949, dịch ra tiếng Pháp và xuất bản tại Paris năm 1950, dịch ra tiếng Việt năm 1951 để từ đó đảng Cộng Sản Việt Nam lập luận rằng Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc!

Tại sao quyển sách của Trần Dân Tiên (Hồ Chí Minh) lại viết bằng Hán văn, in và xuất bản trước tiên bên Tàu trong khi Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc, người Việt? Phải chăng quyển sách nầy do một người Tàu (Hồ Tập Chương) viết bằng Hán văn và phải được đảng Cộng Sản Trung Quốc kiểm duyệt trước khi xuất bản tại Thượng Hải năm 1949? Hơn nữa, Nguyễn Ái Quốc chỉ có trình độ sơ cấp về Hán văn, nhân vật nầy nếu còn sống hoàn toàn không có khả năng viết một quyển sách bằng Hán văn. Mặt khác, nếu Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc, ông ta cũng không có đủ vốn liếng Hán văn để trước tác tập thơ Nhật Ký Trong Tù gồm có 134 bài thơ siêu tuyệt. Nguyễn Ái Quốc cũng không thể thông thạo ngôn ngữ riêng biệt của sắc tộc Hakka.

Trái lại, Hồ Tập Chương rất uyên bác về Hán văn. Trình độ cao của Hồ Tập Chương về Hán văn đã thể hiện rõ rệt trong tập thơ Nhật Ký Trong Tù do ông ta viết trong thời gian lao lý (1942-1943) tại Quảng Tây, sử dụng Hán văn trác tuyệt và các thành ngữ đặc thù của sắc tộc Hakka (Hẹ).

Sau một thời gian dài tuyên truyền gian dối về lý lịch của Hồ Chí Minh, đảng Cộng Sản Việt Nam đã phải công nhận một sự thật lịch sử: Cục Văn Thư và Lưu Trử của Cộng Sản Việt Nam đã chánh thức công bố:

Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang của Quân Đội Nhân Dân Giải Phóng Trung Quốc.

(Veb. Cục Văn thư và Lưu trử Việt Nam)

Nói tóm lại, trong thời gian 3 thập niên từ 1940 (năm Hồ Chí Minh về hang Pác Bó) đến 1969 (năm Hồ Chí Minh qua đời), đảng Cộng Sản Việt Nam đã không phát hiện lãnh tụ tối cao của họ là một người Tàu mà còn tôn vinh người nầy là Cha Già của dân tộc Việt Nam, thờ phượng ông ta tại lăng Ba Đình, trong các chùa chiền và tư gia của đồng bào trong nước. Đến ngày nay, Cộng Sản Việt Nam mới đành phải công nhận: Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang của Quân đội Trung Cộng, một người Tàu. Đó là một sự xấu hỗ và thất bại to lớn đầu tiên của đảng Cộng Sản Việt Nam.

Mùa Xuân California, 2015

Thẩm phán Phạm Đình Hưng

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

GIẢI THÍCH THÊM VỀ LUẬT LỆ CỦA TÒA ÁN QUỐC TẾ HAGUE PHÁN QUYẾT VỀ ĐƯỜNG 9 ĐOẠN CỦA TRUNG QUỐC VÔ GIÁ TRỊ.

Thuy Trang Nguyen với Hon Nhien

GIẢI THÍCH THÊM VỀ LUẬT LỆ CỦA TÒA ÁN QUỐC TẾ HAGUE PHÁN QUYẾT VỀ ĐƯỜNG 9 ĐOẠN CỦA TRUNG QUỐC VÔ GIÁ TRỊ.

Một vài người sau khi đọc bài báo của Thùy Trang đưa ra, bài báo trên trang Manila Thời Báo và các trang mạng Việt Nam dịch lại đưa lên. Có người thắc mắc là “SAO TÔI VÀO TRANG nhà CỦA TÒA ÁN HAGUE mà có thấy phán quyết đâu?”. Người khác nói “Đâu có thấy phán quyết gì đâu, CASE đang PENDING mà!”

Thực ra một số người đọc luật mà KHÔNG hiểu nhiều về luật lệ thưa kiện giữa các Quốc Gia qua tòa án Hague.

Phillipines bắt đầu đâm đơn kiện Trung Quốc về đường lưỡi bò từ ngày 22 tháng 1 năm 2013. Đơn kiện dự trù sẽ được xử tại Tòa Án vào ngày 30 tháng 3 năm 2014. Trung Quốc KHÔNG có mặt tại TÒA ngày 30 tháng 3 năm 2014, và cho mãi cho tới ngày 15 tháng 12 năm 2014, tức là gần một năm sau, kể từ lúc Phillipines đâm đơn kiện thì Trung Quốc mới trả lời là KHÔNG ĐỒNG Ý vụ kiện.

Theo điều luật của Tòa Án thì phía BỊ ĐƠN tức Trung Quốc nếu KHÔNG có mặt tại tòa đúng như thời gian qui định thì Tòa Án căn cứ theo Điều Luật Quốc Tế để AWARD cho Phillipines. Ngày 9/3/2015 tức là ngày Philippines được AWARD từ tòa, điều nầy có nghĩa là KHÔNG cần xử nữa vì Trung Quốc KHÔNG có mặt để đối thoại tại tòa.

Theo điều luật thì Tòa Án chờ thêm thời gian là 90 ngày sau khi Award cho Philippines về vụ kiện “Lưỡi Bò”. Trung Quốc có 90 ngày để bãi nại Philippines, và đương nhiên là Trung Quốc cũng sẽ KHÔNG có mặt tại TÒA ÁN để bãi nại.

Đây là LÝ DO tại sao chính phủ Philippines ăn mừng chiến thắng về vụ kiện mà người đi tìm luật lại “CHƯA THẤY” tòa án HAGUE đăng thông tin gì về Award cho Phillipines vụ thưa kiện nầy. Các bạn chờ thêm 90 ngày nữa để cho Trung Quốc có dịp trả lời với Tòa Án, nếu KHÔNG thì Philippines đương nhiên THẮNG KIỆN.

Giờ nầy Philippines ĂN MỪNG chiến thắng và 90 ngày sau thì cuộc diện cũng chẳng thay đổi vì Trung Quốc đâu có xem tòa án HAGUE là cái quái gì đâu mà phải trả lời!

Các bạn theo đường link nầy để đọc các luật lệ liên quan tới vụ án.

http://www.pca-cpa.org/showfile.asp?fil_id=2846

Nguyễn Thùy Trang

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Toàn bộ bằng chứng “Dư luận viên” phá buổi tưởng niệm Liệt sĩ Gạc Ma

Toàn bộ bằng chứng “Dư luận viên” phá buổi tưởng niệm Liệt sĩ Gạc Ma để ca hát nhảy nhót “như có bác Hồ trong ngày vui Trung quốc đại thắng đảo Gạc Ma” và chào mừng chiến thắng của Trung quốc đã “tận diệt” được 64 Chiến sĩ Gạc Ma.

Không biết vong linh của 64 chiến sĩ Gạc Ma có được yên nghĩ mãn nguyện hay ân hận hoặc tủi hờn khi đã hy sinh một cách oan uổng để bảo vệ Tổ quốc hay không? Khi chứng kiến những kẻ phản phúc, vô ơn bạc nghĩa điển hình là nhóm DLV mặc áo đỏ sao vàng và cầm cờ búa liềm cùng đoàn thanh niên CS Hà Nội nhảy múa ca hát reo mừng chiến thắng của hải quân Trung quốc ngay trong ngày giỗ, ngày tưởng niệm các Anh, ngang nhiên ăn mừng chiến thắng cho những kẻ đã trực tiếp bắn giết các Anh một cách dã man ??? Nếu sự khẳng định của Tướng Chung là rất rõ ràng, nhóm người này “không thuộc quản lý của Công an và Ban tuyên giáo thành ủy”

, thì không loại trừ lũ này có thể bọn Việt gian hoặc tình báo Hoa Nam cài cấm.

Những ngày này, bên kia biên giới, bộ máy tuyên truyền khổng lồ của Trung Quốc không ngớt khoe khoang “chiến công” đánh chiếm Gạc Ma, không ngớt xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ hình ảnh người chiến sĩ hải quân nhân dân Việt Nam. Dùng pháo và đại liên bắn vào các chiến sĩ công binh hải quân tay không đứng bảo vệ đảo đá là hành động hèn nhát mà chỉ những kẻ dã man mới làm như vậy.

Hành động này chỉ có bọn giặc thù Hán cộng mọi rợ đã dùng pháo và đại liên bắn vào các chiến sĩ công binh hải quân tay không đứng bảo vệ đảo đá Gạc Ma, đã trà trộn vào lủng đoạn và gây chia rẻ hoặc bị mua chuộc mới làm thôi. Hoặc có thể tình báo Hoa Nam mua chuộc kích động) trà trộn vào lủng đoạn và gây chia rẻ hoặc lũ DLV đã bị mua chuộc.

Chứ đồng bào ruột thịt Việt Nam ai mà chẳng đau lòng khi nhìn thấy anh em một nhà Việt Nam bị giặc giết hại?

Không biết trong lòng những quân nhân, bộ đội hiện nay họ đang nghĩ gì? Họ phục vụ cho ai ngày nay? khi mà chính kẻ lãnh đạo đã phản bội đồng đội của họ? những người có tâm trạng đau đớn nhất phải là những quân nhân bộ đội hiện nay, vì trong tương lai thì ai dám nói là sẽ không xảy ra? Và ai sẽ là nạn nhân kế tiếp vì kế hoạch phản bội dân tộc, phản quốc của bọn lãnh đạo vô thần csvn ngày nay?

Chuyện Gạc Ma sẽ là cái gương soi sáng nhất cho họ thấy bất cứ giờ phút nào thì mạng sống của họ cũng sẽ bị phản bội.

Nước Mỹ sau 40 năm mà vẫn còn tìm kiếm hài cốt quân nhân của họ, không từ bỏ cơ hội từ những mẩu xương vụn của đồng đội. Còn 64 thân xác quân nhân VN bỏ xác tại Gạc Ma mà không một ai trong lãnh đạo csvn dám nói tới chuyện “đi tìm”. Sự khác biệt này mới thấy rõ sự tồi bại hèn hạ bỉ ổi khôn cùng của đám lãnh đạo csvn.

Chỉ buồn rằng dân quá nhu nhược, nhút nhát, an phận thủ thường nên bọn vô thần csvn mới dễ bề lũng đoạn đất nước, bắt nhân dân làm nô lệ trên chính quê hương mình cho tham vọng làm tay sai để giữ ngai vàng đảng.

TRUNG QUỐC ĂN MỪNG CHIẾN THẮNG GẠC MA, TREO CỜ TRUNG CỘNG TẠI QUẢNG TRƯỜNG NHÂN DÂN HỒ CHÍ MINH, LAI CHÂU, VIỆT NAM NGÀY 14/3/2015.

Chúng nó không cần dấu giếm sự bán nước VN cho Tầu nữa !

Nếu ngày hôm nay, người Dân Việt còn chưa muốn tin thì …sẽ làm công dân Tầu hạng 2 vậy !

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Cờ đỏ sao vàng tỉnh phúc kiến của tầu cộng là biểu tượng HIẾU CHIẾN ngoại lai của tập đoàn cs hán nô BÁN NƯỚC HẠI DÂN?

Cờ đỏ sao vàng tỉnh phúc kiến của tầu cộng là biểu tượng HIẾU CHIẾN ngoại lai của tập đoàn cs hán nô BÁN NƯỚC HẠI DÂN? (84 năm qua, với mưu thâm kế độc của Hán cộng chuyên lấy người Việt giết người Việt)

Vì từ ngày Hồ chí minh mang cái chủ nghĩa cs quái thai và 2 lá cờ (cờ đỏ sao vàng của tỉnh Phúc kiến Hán cộng, cờ búa liềm của Nga xô) đem về áp đặt lên đất nước VN, đồng thời Hcm đã “rước voi Hán man về dầy mã Tổ VIỆT” Và cũng từ ngày có 2 lá cờ đó xuất hiện ở VN đã làm cho huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, chia lìa cốt nhục, mất Ãi, Thác, Vịnh, Rừng, Biển lãnh hải, 2 quần đảo Hoàng –Trường Sa, đã bán, một số nơi đã cho thuê 120 năm kể cả 90% tài nguyên quốc gia giao cho Hán cộng độc quyền khai thác, nên lực lượng công an chính quyền địa phương các nơi hàng ngày đã ra lệnh đàn áp “thu hồi cưởng chế” đất đai ruộng vườn, làm tan nhà nát cửa, quốc nạn tham nhũng càng ngày càng tăng, nợ sấu nợ nước ngoài ngập đầu hàng ngàn tỷ USD, người dân phải gánh và đội trên đầu những món nợ kéo dài cho đến nhiều đời con cháu và các thế hệ mai sau.

Ngày 30/4/1975 40 năm qua, sau khi thống nhất đất nước tập đoàn tham nhũng ĐCSVN đã đưa đất nước đến chổ bị lệ thuộc và sự kìm tỏa của Tầu càng ngày càng trầm trọng, đồng thời với viễn ảnh trên đà bị đồng hóa mất nước diệt vong, nhân dân thì thu nhập đầu người thua các nước trong khu vực Asian, nghèo đói khốn khổ mãi đến hôm nay (TK 21) mà vẫn còn chậm tiến lạc hậu mọi mặt lại tạo thêm hàng triệu Dân Oan đang đầy dẫy từ Bắc chí Nam. Hồ chí minh và  tập đoàn tham nhũng ĐCSVN đúng là những tên tội đồ của VIỆT TỘC, 85 năm qua (1930-2013) Hồ chí minh và tập đoàn tham nhũng đảng csVN đi theo chủ nghĩa cs vô thần, hiếu chiến để cướp chiếm miền Nam cho Nga Tầu đã giết dân tộc Việt hàng 10 triệu người một cách phi lý và oan uổng.

Trung quốc với mộng bành trướng bá quyền nước lớn, với mưu đồ thâm độc diệt chủng dân tộc Việt để di dân sang cướp chiếm.

NHỮNG AI MANG DÒNG MÁU VIỆT TỘC còn đầy đủ các giác quan của bộ óc con người còn biết phán xét, phải trái, xấu đẹp, đúng sai, ngon dở, sự sáng tạo, yêu ghét, còn biết phân biệt và còn biết “động não”… NẾU KHÔNG là một thi hài chỉ biết hít, thở, ăn, ngủ, giao cấu (đụ địt đéo), ỉa, đái và bị giới hạn như ĐỘNG VẬT ngu si !? Thì không ai lại tôn thờ hay xưng tụng tên tội đồ Hán nô Tầu cộng Hồ chí minh là “cha già dân tộc” và lấy 2 lá cờ (cờ đỏ sao vàng của tỉnh Phúc kiến Hán cộng, cờ búa liềm của Nga xô) làm ảnh đại diện, hoặc ca tụng nó và làm biểu tượng vinh quang hay mừng đại thắng cả.

Rồi đây Tầu cộng sẽ cư xử dân VIỆT như dân Tây Tạng hiện nay một ngày rất gần khi văn bản Hội nghị Thành đô 1990 -2020 được công khai hóa trước Liên Hợp Quốc như bức Công hàm 1958 của hồ chí minh phạm văn đồng ở New York vừa qua.

Cờ 6 sao đảng csVN công khai sát nhập vào Trung quốc quá rõ ràng nên chúng nó không cần dấu giếm sự bán nước VN cho Tàu nữa !

Nếu ngày hôm nay, người Dân Việt còn chưa muốn tin thì …sẽ làm công dân Tàu hạng 2 vậy !

Không biết trong lòng những quân nhân, bộ đội hiện nay họ đang nghĩ gì? Họ phục vụ cho ai ngày nay? khi mà chính kẻ lãnh đạo đã phản bội đồng đội của họ? những người có tâm trạng đau đớn nhất phải là những quân nhân bộ đội hiện nay, vì trong tương lai thì ai dám nói là sẽ không xảy ra? Và ai sẽ là nạn nhân kế tiếp vì kế hoạch phản bội dân tộc, phản quốc của bọn lãnh đạo vô thần csvn ngày nay?

Chuyện Gạc Ma sẽ là cái gương soi sáng nhất cho họ thấy bất cứ giờ phút nào thì mạng sống của họ cũng sẽ bị phản bội.

Nước Mỹ sau 40 năm mà vẫn còn tìm kiếm hài cốt quân nhân của họ, không từ bỏ cơ hội từ những mẩu xương vụn của đồng đội. Còn 64 thân xác quân nhân VN bỏ xác tại Gạc Ma mà không một ai trong lãnh đạo csvn dám nói tới chuyện “đi tìm”. Sự khác biệt này mới thấy rõ sự tồi bại hèn hạ bỉ ổi khôn cùng của đám lãnh đạo csvn.

Chỉ buồn rằng dân quá nhu nhược, nhút nhát, an phận thủ thường nên bọn vô thần csvn mới dễ bề lũng đoạn đất nước, bắt nhân dân làm nô lệ cho tham vọng làm tay sai để giữ ngai vàng.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Mỹ nắm bá quyền hay chỉ chiếm ưu thế?

Mỹ nắm bá quyền hay chỉ chiếm ưu thế?

Posted on 18/03/2015 by The Observer

Nguồn: Joseph S. Nye, “American Hegemony or American Primacy?” Project Syndicate, 09/03/2015.

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng | Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng

Không quốc gia nào trong lịch sử hiện đại sở hữu nhiều sức mạnh quân sự toàn cầu như Mỹ. Tuy nhiên, một số nhà phân tích cho rằng hiện nay Mỹ đang đi theo bước chân của Vương quốc Anh, bá chủ toàn cầu gần đây nhất, đi vào con đường suy sụp. Dù ngày càng trở nên phổ biến, sự so sánh lịch sử này là sai lầm.

Anh chưa bao giờ nổi trội như Mỹ ngày nay. Chắc chắn nó từng sở hữu một lực lượng hải quân có quy mô bằng hai hạm đội hợp lại, và Đế quốc Anh, nơi mặt trời không bao giờ lặn, từng cai trị một phần tư nhân loại. Nhưng có sự khác biệt lớn giữa các nguồn lực tương đối của Đế quốc Anh và nước Mỹ hiện đại. Khi Thế chiến I bùng nổ, Anh chỉ xếp thứ tư trong số các cường quốc về lực lượng quân đội, thứ tư về GDP, và thứ ba về chi tiêu quân sự.

Đế quốc Anh đã cai trị một vùng đất rộng lớn thông qua sự phụ thuộc vào quân đội địa phương. Trong số 8,6 triệu lính Anh trong Thế chiến I có gần một phần ba đến từ phần đế chế ở hải ngoại. Điều đó khiến chính quyền London ngày càng khó tuyên chiến nhân danh toàn bộ đế chế  khi những tình cảm dân tộc chủ nghĩa bắt đầu gia tăng.

Đến Thế chiến II, việc bảo vệ đế quốc trở thành một gánh nặng hơn là một việc làm có ích. Việc nước Anh nằm rất gần các cường quốc như Đức và Nga càng làm cho các vấn đề trở nên khó khăn hơn.

Bất chấp tất cả những lời nói không chính xác về một “đế quốc Mỹ,” thực tế là Mỹ không có thuộc địa để phải quản lý, do đó nó tự do hành động hơn so với Anh. Và nhờ việc được bao quanh bởi các nước yếu và hai đại dương, Mỹ dễ tự phòng thủ hơn nhiều.

Điều đó đem đến cho chúng ta một vấn đề khác khi so sánh (Anh và Mỹ) trong vai trò bá chủ toàn cầu: sự mập mờ về ý nghĩa thực sự của khái niệm “bá quyền” (hegemony). Một số nhà quan sát đánh đồng khái niệm này với chủ nghĩa đế quốc (imperialism); nhưng Mỹ là minh chứng rõ ràng rằng bá chủ không nhất thiết phải có một đế chế chính thức. Những người khác thì định nghĩa bá quyền là khả năng thiết lập các quy tắc của hệ thống quốc tế; nhưng một bá chủ phải có chính xác bao nhiêu ảnh hưởng đến quá trình này, so với các cường quốc khác, thì vẫn chưa rõ.

Ngoài ra, có một số người cho rằng bá quyền đồng nghĩa với việc kiểm soát các nguồn lực mạnh nhất. Nhưng nếu xét theo định nghĩa này thì nước Anh trong thế kỷ 19 – khi đang ở đỉnh cao quyền lực của mình vào năm 1870, xếp thứ 3 (sau Mỹ và Nga) về GDP và thứ 3 (sau Nga và Pháp) về chi tiêu quân sự – sẽ không thể được coi là bá chủ, cho dù nó đứng đầu về lực lượng hải quân.

Tương tự, những người nói về bá quyền Mỹ sau năm 1945 đã không lưu ý rằng Liên Xô đã cân bằng sức mạnh quân sự với Mỹ trong hơn 4 thập niên. Dù Mỹ có sức mạnh kinh tế vượt trội, sức mạnh chính trị và quân sự của nó đã bị hạn chế bởi sức mạnh của Liên Xô.

Một số nhà phân tích mô tả giai đoạn sau năm 1945 như một trật tự thứ bậc do Mỹ dẫn đầu với các đặc tính tự do, trong đó Mỹ cung cấp hàng hóa công cộng (public goods) trong khi hoạt động trong một hệ thống lỏng lẻo bao gồm các quy tắc và thể chế đa phương vốn giúp các nước yếu hơn có tiếng nói. Họ chỉ ra rằng việc giữ gìn khuôn khổ thể chế này có thể là hợp lý đối với nhiều nước, ngay cả khi nguồn lực của Mỹ suy giảm. Theo đó, trật tự quốc tế do Mỹ dẫn đầu có thể tồn tại lâu hơn ưu thế về các nguồn lực của nó, dù nhiều người khác cho rằng sự xuất hiện của các cường quốc mới báo trước sự sụp đổ của trật tự này.

Tuy nhiên, khi nói đến kỷ nguyên của thứ được cho là bá quyền Mỹ, luôn có rất nhiều giả thuyết lẫn trong sự thật. Nó không hẳn là một trật tự toàn cầu mà giống một nhóm các quốc gia có cùng chí hướng, chủ yếu là ở châu Mỹ và Tây Âu, bao gồm chưa đến một nửa thế giới. Và ảnh hưởng của nó trên các nước không phải là thành viên – trong đó có cả những cường quốc như Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, và khối Xô-viết – không phải là luôn tốt đẹp. Do đó, vị thế của Mỹ trên thế giới có thể được gọi chính xác hơn là “bán bá quyền” (“half-hegemony”).

Tất nhiên, Mỹ đã duy trì sự thống trị kinh tế sau năm 1945: sự tàn phá của Thế chiến II tại nhiều quốc gia đồng nghĩa với việc Mỹ tạo nên gần một nửa GDP toàn cầu. Vị thế đó kéo dài cho đến năm 1970, khi tỷ trọng của Mỹ trong GDP toàn cầu giảm xuống mức trước chiến tranh, còn một phần tư. Nhưng từ quan điểm chính trị hay quân sự thì thế giới khi đó là lưỡng cực, với Liên Xô cân bằng quyền lực với Mỹ. Thật vậy, trong thời kỳ này, Mỹ thường không thể bảo vệ lợi ích của nó: Liên Xô có được vũ khí hạt nhân; chủ nghĩa cộng sản lên nắm quyền tại Trung Quốc, Cuba, và miền Bắc Việt Nam; chiến tranh Triều Tiên kết thúc trong bế tắc; và các cuộc khởi nghĩa tại Hungary và Tiệp Khắc bị đàn áp.

Trong bối cảnh này, “ưu thế” (primacy) có vẻ là từ mô tả chính xác hơn cho tỉ trọng vượt trội (và có thể đo lường được) của Mỹ về cả ba loại nguồn lực: quân sự, kinh tế, và quyền lực mềm. Câu hỏi đặt ra hiện nay là liệu có phải thời kỳ ưu thế của Mỹ đang đi đến hồi kết thúc?

Do không thể tiên đoán về sự phát triển toàn cầu nên tất nhiên là không thể trả lời câu hỏi này một cách rõ ràng. Sự gia tăng của các lực lượng xuyên quốc gia và các chủ thể phi nhà nước, chưa kể đến những cường quốc mới nổi như Trung Quốc, cho thấy có sự thay đổi lớn sắp diễn ra. Nhưng vẫn có lý do để tin rằng, ít nhất là trong nửa đầu thế kỷ này, Mỹ vẫn sẽ giữ được ưu thế của nó về các nguồn lực và tiếp tục đóng vai trò trung tâm trong cán cân quyền lực toàn cầu.

Tóm lại, trong khi kỷ nguyên ưu thế của Mỹ chưa kết thúc, nó sẽ thay đổi theo những cách quan trọng. Những thay đổi này liệu có giúp tăng cường an ninh và thịnh vượng toàn cầu hay không hiện vẫn còn chưa rõ.

Joseph S. Nye là cựu trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng, chủ tịch Hội đồng Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ, và là giáo sư tại Đại học Harvard. Gần đây nhất, ông là tác giả của cuốn Presidential Leadership and the Creation of the American Era.

– See more at: http://nghiencuuquocte.net/2015/03/18/my-nam-ba-quyen-hay-chi-chiem-uu-the/#sthash.j3nl9PNW.gfHmZx0g.dpuf

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Tướng Mỹ lên án CSVN gây nguy hiểm cho lực lượng Hoa Kỳ và đồng minh tại Thái Bình Dương – Nguyễn Thùy Trang

Tướng Mỹ lên án CSVN gây nguy hiểm cho lực lượng Hoa Kỳ và đồng minh tại Thái Bình Dương – Nguyễn Thùy Trang

Mỹ yêu cầu Việt Nam ngưng cho Nga sử dụng vịnh Cam Ranh để tiếp nhiên liệu máy bay ném bom hạt nhân.

Tình hình rất căng hiện nay, Mỹ và Đồng Minh đang gia tăng nỗ lực cấm vận Nga tại Ukraine, hơn nữa quân đội NATO đang mở rộng các căn cứ gần biên giới Nga.

US Asks Vietnam To Stop Russian Bomber Refueling Flights From Cam Ranh Air Base by timothy

US Asks Vietnam To Stop Russian Bomber Refueling Flights From Cam Ranh Air Base by timothy

Trong khi đó Chính phủ CSVN lại đối đầu với khối NATO, cho phép NGA sử dụng CAM RANH để tiếp liệu máy bay đánh bom hạt nhân, gây NGUY CƠ cho lực lượng của Mỹ và Đồng Minh tại Thái Bình Dương.

Chớ có chọc Mỹ – Chọc Mỹ có khác gì “TỰ SÁT”

Chính phủ Mỹ đang cố gắng thương lượng với chính phủ Cộng Sản Việt Nam dừng hợp tác quân sự với Nga ở Thái Bình Dương.

Nguồn của thông tấn Sputnik (Nga) cho hay Bộ Ngoại giao Mỹ xác nhận rằng nước Mỹ đang thúc đẩy Việt Nam để ngừng cho phép Nga sử dụng căn cứ quân sự vịnh Cam Ranh.

Việt Nam đã cho Lực lượng không quân Nga sử dụng Cam Ranh làm cơ sở để tiếp nhiên liệu máy bay ném bom hạt nhân. Các quan chức Mỹ nói rằng các máy bay ném bom của Nga đã tăng số lượng chuyến bay trong khu vực và thậm chí thực hiện những gì mà Lầu Năm Góc gọi là “chuyến bay khiêu khích” xung quanh Guam, một lãnh thổ của Mỹ ở Thái Bình Dương là nơi có một căn cứ quân sự lớn.

Tướng Lục Quân Mỹ, ông Vincent Brooks nói với Reuters rằng các máy bay Nga lượn quanh Guam được tiếp nhiên liệu của tàu chở dầu của Nga bay từ Vịnh Cam Ranh, một bến cảng nước sâu. Tướng Brooks cáo buộc Việt Nam đi hàng hai “hành động gây nguy hiểm cho lợi ích của chúng tôi và lợi ích của người khác.”

Tướng Brooks cho rằng các chuyến bay của Nga đến Việt Nam đã tăng lên kể từ khi cuộc xung đột giữa Nga và Ukraine bắt đầu, ông nói như một sự biểu dương sức mạnh của Nga và để thu thập thông tin tình báo.

Mỹ coi vịnh Cam Ranh là một phần quan trọng của một chiến lược Washington để tập trung nhiều hơn vào châu Á như là một cách để trung hòa ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc trong khu vực. Việt Nam đang chơi cả hai bên của hàng rào, tìm kiếm các mối quan hệ chặt chẽ hơn với Mỹ mà còn số còn lại gần Nga trong một số lĩnh vực, bao gồm cả Quốc Phòng.

Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết họ tôn trọng quyền của Việt Nam hiệp định với các nước khác, nhưng “chúng tôi đã kêu gọi các quan chức Việt Nam để đảm bảo rằng Nga là không thể sử dụng Vịnh Cam Ranh để tiến hành các hoạt động có thể gây căng thẳng trong khu vực.”

Chính phủ CS Việt Nam hiện đang giữ im lặng, không bình luận gì về các yêu cầu của Mỹ.

Chỉ Có “Một ĐƯỜNG BINH…” để khỏi bị “CẨU ĐẦU TRẢM”

Phía Nga trả lời gì về sự kiện này?

Tổng giám đốc của Trung tâm Phân tích vũ khí chiến lược Nga, ông Igor Korotchenko tuyên bố rằng yêu cầu của Mỹ cấm Nga sử dụng căn cứ Cam Ranh để hỗ trợ cho các chuyến bay máy bay ném bom là một hành động khiêu khích và sẽ không được thực hiện bởi Việt Nam.

Igor Korotchenko cho biết “Các yêu cầu của chính phủ Mỹ là một sự thô lỗ rõ ràng. Một lời nói bóng gió rằng máy bay Nga có thể tiếp nhiên liệu tại Vịnh Cam Ranh theo định nghĩa mang đầu đạn hạt nhân là một tuyên bố khiêu khích và vô căn cứ.

Máy bay ném bom của Nga vào các nhiệm vụ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương không đe dọa ai” và nói thêm rằng các nhà chức trách Việt Nam sẽ không đáp ứng yêu cầu này của Washington, vì quân sự Nga-Việt và hợp tác quân sự-kỹ thuật vẫn ưu tiên cho Hà Nội.

Cho Mỹ sử dụng cảng Cam Ranh có ý nghĩa gì?

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta (giữa) nói chuyện với các phi hành đoàn khi ông đến thăm tàu USNS Richard E. Byrd neo đậu tại Vịnh Cam Ranh của Việt Nam vào ngày 03 tháng 6, 2012. AFP

Việc Mỹ yêu cầu VN ngưng cho Nga sử dụng cảng Cam Ranh, trùng hợp với tin đồn rất đáng tin rằng VN có thể sẽ cho phép Mỹ tiếp cận không phận Cam Ranh cùng các cuộc diễn tập hải quân trong chuyến thăm Mỹ sắp tới của TBT Nguyễn Phú Trọng.

Việc này theo các chuyên gia có ý nghĩa như thế nào?

Mỹ sẽ trở lại Cam Ranh?

Cam Ranh là một cảng biển nước sâu tốt nhất Đông Nam Á, có địa thế chiến lược hết sức quan trọng. Từ trước đến nay, hải quân các nước Pháp, Mỹ, và Liên Xô đã từng dùng Cam Ranh làm căn cứ quân sự.

Mới đây, hãng tin Reuter cho biết Mỹ đã có yêu cầu VN ngưng cho phép Nga sử dụng căn cứ Cam Ranh để tiếp nhiên liệu cho các máy bay ném bom tại khu vực Thái Bình Dương, với lý do những hoạt động đó có thể làm tăng căng thẳng trong khu vực.

Bình luận về sự kiện này, Nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn thấy rằng, thái độ của VN trong vấn đề này sẽ cho biết diễn tiến của các quan hệ giữa VN với TQ, Nga và Mỹ sẽ ra sao trong thời gian tới. Ông nói với chúng tôi:

“VN có đáp ứng lời yêu cầu của Hoa kỳ hay không là một điều hết sức quan trọng. Hoa Kỳ cần soi sáng các điểm mờ chiến lược mà VN là một yếu tố hàng đầu trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Riêng VN, trước yêu sách của Mỹ, thì bị lâm vào một tư thế hết sức không thoải mái, nếu không nói là tiến thoái lưỡng nan. Vì vậy, cũng như mọi người, tôi đang nóng lòng muốn biết thái độ của VN ra sao trước lời yêu cầu này của Mỹ. VN như đứng trước ngã ba đường, VN không thể không có chọn lựa.”

1. Vũ Đức Khanh chuyên gia nghiên cứu về chính trị Việt Nam, quan hệ và luật pháp quốc tế tại Đại học Ottawa – Canada nhận định:

“Điều đó cho thấy chính sách ngoại giao đu dây của VN đã hoàn toàn phá sản và chính sách ba không cũng đã đi vào ngõ cụt của sự bế tắc. Điều đó cho thấy Hoa kỳ đã đang đi theo một lộ trình mà Hoa kỳ muốn có một mối quan hệ thật mật thiết với VN hiện tại. VN nằm trên một vị trí chiến lược như thế thì vấn đề là Mỹ có sẽ trở lại Cam Ranh hay không? Đây là vấn đề vô cùng quan trọng, mà tôi nghĩ vấn đề này sẽ cho chúng ta thấy Mỹ đã đặt VN trước một sự lựa chọn vô cùng lớn”.

Theo báo của Nga Sputnik online đã bình luận cho rằng: “Việt Nam đang chơi với cả hai, đứng giữa vừa tìm kiếm các quan hệ gần hơn với Hoa Kỳ trong khi duy trì quan hệ truyền thống với Nga.”

Theo VOA Việt ngữ, liên quan đến chuyến thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng sắp tới, Giáo sư Carl Thayer thuộc Học viên quốc phòng Úc cho rằng:”Có rất nhiều tin đồn rất đáng tin rằng để đổi lại, Việt Nam có thể sẽ cho phép Mỹ tiếp cận không phận Cam Ranh cùng các cuộc diễn tập hải quân, những việc mà trước đây Hà Nội không đồng ý.”

Nói về khả năng phản ứng của VN trong vấn đề này, nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn cho biết:

“Theo tôi, thì VN sẽ rất đau đớn để có thể chấp thuận yêu cầu của Mỹ. Trước hết Nga là một đồng mình truyền thống của VN. Nhưng VN cũng khó có thể trả lời không với Mỹ, ít nhất trong tình thế hiện nay. Bởi vì, trước sự lấn lướt của TQ tại Biển Đông, cũng như việc xây dựng các đảo nhân tạo của nước này đã trực tiếp đe dọa nền an ninh quốc phòng cũng như sự toàn vẹn lãnh thổ của VN. Mà việc đó Nga không thể giúp VN được, mà chỉ có Mỹ mới có thể giúp VN về kinh tế và quốc phòng để VN có thể bảo vệ quyền lợi của mình để đối đầu với hành động hung hăng của TQ. Vì vậy, theo tôi trong bối cảnh như vậy, trong nhất thời VN khó mà tìm được một kế sách để thỏa mãn tất cả các bên. “

Cam Ranh địa thế chiến lược

Trả lời câu hỏi việc VN cho Mỹ sử dụng cảng Cam Ranh sẽ có ý nghĩa như thế nào?

Cam Ranh là một căn cứ quân sự có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với Mỹ để tái phối trí lực lượng của họ ở Biển Đông, trong sách lược chuyển trục sang Châu Á. TS. Phạm Chí Dũng cho biết:

“Nói gì thì nói trong chiến lược xoay trục sang châu Á và Thái bình dương của Mỹ thì VN có vai trò chiến lược về mặt quân sự vì Cam ranh chắc chắn sẽ là điểm nhấn của Mỹ chứ không thể khác được. Vì ai nắm được Cam ranh thì khống chế được toàn bộ Biển Đông và kênh đào Kra.”

Điều đó rất quan trọng trong chiến lược phòng thủ Biển Đông của VN, để đảm bảo sự toàn vẹn lãnh thổ của VN. Ông Trương Nhân Tuấn khẳng định:

“Nếu VN cho Mỹ sử dụng hải cảng Cam Ranh trong chiến lược phòng thủ Biển Đông, dĩ nhiên điều này có rất có ý nghĩa đối với quan hệ Việt-Mỹ. Tình huống này sẽ chỉ có thể xảy ra nếu VN và Mỹ đã có những kết ước về liên minh chiến lược. Đây là một ước vọng của phần lớn người VN hiện nay. Về vấn đề bảo toàn lãnh thổ, chắc chắn VN không thể đi với Nga, hay đi với TQ, mà phải đi với Mỹ. Ta thấy một đảo nhỏ là Đài Loan, đến bây giờ TQ cũng vẫn không dám dùng vũ lực để thống nhất đất nước, mặc dầu họ có tính chính danh để làm việc đó. Đơn giản vì phía sau Đài Loan có Mỹ. Vấn đề là lãnh đạo CSVN có dám đặt quyền lợi của đất nước lên trên quyền lợi của đảng hay không.”

Đây là một sự tính toán có chủ ý từ phía Mỹ để buộc VN phải có một lựa chọn dứt khoát vào thời điểm này. LS. Vũ Đức Khanh nhận định:

“Từ trước đến nay VN vẫn coi Nga là một đồng minh thân cận mà người ta gọi là truyền thống, cho nên nếu nghĩ rằng VN sẽ quay ngoắt 180 độ thì là điều rất khó. Nhưng nếu cho rằng VN không có các chuyển động thì càng không được. Cho nên tôi nghĩ người Mỹ đang làm một cú để đẩy Hà nội vào một cái thế phải chọn, đó là việc phải đứng trong một cái liên minh nào đó, chứ không thể đứng ở cái thế vừa hợp tác chiến lược toàn diện với Nga, vừa hợp tác chiến lược toàn diện với TQ rồi lại đối tác toàn diện với Hoa kỳ. Do vậy, có thể có các bước ngoặt rất là lớn, mà tôi nghĩ rất có thể đã có những sự thỏa thuận nào đó rồi cho nên nó mới có các nguồn tin như hôm nay.”

Việc hiện diện của Mỹ ở Cam Ranh sẽ giúp đảm bảo sự toàn vẹn lãnh thổ của VN trước sự đe dọa của TQ trong lúc này. TS. Phạm Chí Dũng ghi nhận:

“Có lẽ tới lúc này, phía VN cần phải xác định ai sẽ có thể bảo vệ VN một cách hiệu quả trước sức ép của Bắc kinh? Nga không thể làm điều đó, hơn nữa Nga đang tiến bước để trở thành một đồng minh quan trọng của TQ. Như vậy chỉ còn người Mỹ thôi. Trước đây đã có những bài học như các căn cứ quân sự Clark hay Subic ở Philippines mà người Mỹ đã đóng quân ở đó và tình hình ở đó khá là ổn. Nếu như VN có một căn cứ quân sự của Mỹ thì VN có thể trở thành một đối tác quân sự nằm trong chiến lược liên minh về quân sự. Thì lúc đó TQ sẽ không thể làm gì được VN”

Không có đồng minh vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia, dân tộc là vĩnh viễn. Nếu như Đảng CSVN biết coi trọng và đặt quyền lợi của tổ quốc, của dân tộc lên trên hết thì cũng chính là họ đã đáp ứng được nguyện vọng chính đáng của đông đảo người dân.

Anh Vũ, thông tín viên RFA

2015-03-16

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận