Thư Khẩn cấp kính gửi đến tất cả Hội đoàn người Việt chống VC tại Mỹ

Phải có biện pháp cho những kẻ phản bội lời thề Trong biện pháp cấm chỉ những người mang hộ chiếu 7 nước Hồi giáo vào Hoa Kỳ, hôm nay tại sân bay Le Caire nhà đương cuộc từ chối 5 hành khách mang t…

Nguồn Thư Khẩn cấp kính gửi đến tất cả Hội đoàn người Việt chống VC tại Mỹ

Ho Thi Phuong Mai: Đúng vậy, cái bọn ăn cháo đá bát, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, nói xấu Mỹ, lũ nịnh bợ cộng sản trong 23 tấm hình này cần phải bị trục xuất về về vietnam cho bọn nó sống với cộng sản đến hết đời,,,oh,,yes,,,ý kiến hay,,,


Son Cao: Tôi rất đồng ý với đề nghị này, cần tống đầu mấy thằng Việt gian thân cộng này trở về VN vì chúng là VC không có lý do gì được hưởng chính sách nhập cư của Mỹ .

Trinh Ngoc Toan: Yêu cầu chính phủ Mỹ trục xuất lũ “ăn cơm Mỹ thờ ma cộng sản” những bộ mặt trong tấm ảnh này, với lý do làm mất “ổn định” (lủng đoạn và chia rẻ) cộng đồng tỵ nạn cộng sản tại Mỹ.
https://scontent-lax3-2.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/16387085_1745057565811057_6311447515485311589_n.jpg?oh=a38dc116bd8ce4aeb8cb0de748b08c02&oe=59193586

Van Bui: Đề nghị chính phủ HOA KỲ cho đám này về xứ “thiên đường” để được hưởng phúc của thằng bác hồ chó minh của chúng nó.

Michael Nguyen: Rất là phải phải nên làm lắm? Nếu không làm được thì bọn này chúng nó sẽ cười vào mũi Cộng Đồng Tị Nạn Cộng Sản của chúng ta đấy? hihi

Ngoc Quynh Dang đã chia sẻ bài viết của Việt Khang.

…. Suy diễn từ sự kiện nầy, “những người Việt tỵ nạn chính trị cộng sản, từng khai trước HCR rằng tánh mạng họ sẽ bị đe dọa, sẽ gặp nguy hiểm bất thường nếu họ vẫn sống ở Việt Nam. Họ đã thề nguyền không bao giờ trở lại VN, nếu đất nước này vẫn còn bị cai trị bởi Việt cộng.

Họ được cấp thẻ xanh vào thường trú trên đất Mỹ. Một số trong lớp tỵ nạn này lợi dụng tấm thẻ xanh để ra vào VN, không những tạo ra sự bất ổn trong CĐNV tại Mỹ mà còn tiếp tay cho Vc.

Hằng năm họ hưởng lợi tức từ xã hội Mỹ, dùng tiền của nước Mỹ để gửi về VN hàng tỷ dollars để nuôi chế độ Vc, họ trở về vui chơi với chế độ mà họ đã trốn chạy và đã thề nguyền sẽ không chấp nhận nó, vậy họ có còn được chính thức thừa nhận là người tỵ nạn chính trị trên đất Mỹ nữa hay không?….

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

TT Trump theo chân TT Reagan: “Thân Dậu (2017) Niên Lai Kiến Thái Bình”?

TT Trump theo chân TT Reagan: “Thân Dậu (2017) Niên Lai Kiến Thái Bình”?
21 Tháng Giêng 20177:09 SA(Xem: 820)
http://www.ngo-quyen.org/p3590a5834/tt-trump-theo-chan-tt-reagan-than-dau-2017-nien-lai-kien-thai-binh-

Trái ngược hẳn tiên đoán rất bi quan của giới truyền thông “dòng chính”, Lễ Tuyên Thệ Nhậm Chức TT Mỹ vào ngày 20/01/2017 đã diễn tiến tốt đẹp hơn mong muốn. Dĩ nhiên có một vài biểu tình nhỏ chống đối nhưng số lượng không gì đáng kể so với con số khổng lồ người ủng hộ chính sách đúng đắn và ái quốc của TT Trump muốn hồi phục lại sức mạnh cầm đầu thế giới cho Hoa Kỳ. Những cuộc buổi tình chống đối sau đó biến thành ra phá hoại công cộng khi dở trò đốt xe hơi, đập của kiếng và ném đá đánh nhau với lực lượng bảo vệ trật tự.

Hàng triệu người đã theo dõi buổi lễ này và chứng kiến Tân Tổng Thống Trump tuyên thệ & ngay sau đó “trổ tài” ứng khẩu thực xuất sắc không cần đọc trên giấy một bài diễn văn kéo dài khoảng 25 phút (so sánh: ít có TT Mỹ nào có khả năng diễn thuyết được như vậy, kể cả TT Obama !!).

TT Trump đã nhấn mạnh những điểm chính sẽ thực hiện trong nhiệm kỳ này và luôn luôn chú trọng đặt Tổ Quốc Hoa Kỳ trên hết (xem phần Phụ đính phía dưới). Điều này làm mọi người liên tưởng đến Cố Tổng Thống Reagan trước đây đúng 36 năm cũng có quyết tâm đó muốn làm nuớc Mỹ vĩ đại trở lại sau khi quốc gia này bị đối xử khinh thường & chịu nhục nhã trên chính trường quốc tế.

Có lẽ lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ có một Tổng Thống dám lên tiếng chỉ trích thẳng giai cấp chính trị “thối nát” ở thủ đô trong quá khứ như sau:

“Trong thời gian quá lâu, một nhóm nhỏ ở thủ đô của đất nước chúng ta đã thu về những lợi lộc từ chính quyền trong khi người dân phải trả giá. Washington nở rộ – nhưng người dân không được chia phần trong sự phồn vinh đó. Các chính trị gia trở nên giàu có – nhưng chúng ta đã mất nhiều việc làm, nhiều nhà máy bị đóng cửa. Giới quyền thế bảo vệ chính họ, chứ không phục vụ các công dân của đất nước chúng ta.”

Không nói ra, ai cũng biết đó là thế lực tài phiệt Mỹ (đa số gốc Do Thái) đã mua chuộc một phần không nhỏ trong giai cấp cầm quyền chính trị (political establishment). Điển hình là trường hợp bà Clinton chỉ diễn thuyết có 3 lần mà được ngân hàng Goldman Sachs (100 % gốc Do Thái) trả đến trên nửa triệu đô la ($650.000), khiến chính TT Obama cũng phải lên tiếng “chọc quê” về cú hối lộ ngoạn mục này.

I / Một bậc kỳ tài của VN
Nhắc đến hai vị Tổng Thống này thì phải đề cập đến câu sấm nổi tiếng mà hầu hết VN chúng ta ai cũng biết, bởi vì đã đúng với TT Reagan (1911 – 2004)  và rất có thể sẽ “không sai” với TT Trump trong thời gian tới:

Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình
(Năm con khỉ cho đến con gà nhìn thấy thái bình)

Hồi còn nhỏ may mắn được quý Thày Cô NQ giảng dạy cho biết tác giả câu sấm đó là “một bậc kỳ tài, hiền danh muôn thuở” không những cho Việt Nam mà cho cả thế giới nữa. Đó chính là thiên tài Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491–1585).

Thực vậy với thành tích học hành cực kỳ thông minh, thi đậu đứng đầu cả nước, bước đường làm quan hoạn lộ không ai bằng, vậy mà Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm không thèm hưởng phú quý vinh hoa, để cả đời ưu tư phụng sự cho tiền đồ dân tộc VN. Với 2 tác phẩm “để đời” Bạch Vân am thi tập (chữ Hán) và nhứt là Bạch Vân quốc ngữ thi tập (chữ Nôm), Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm được ghi nhận là nhân vật sáng tác thơ Nôm nhiều nhứt trong văn học sử VN. Ly kỳ hơn nữa là người nhìn xa trông rộng gián tiếp làm quân sư cho cả 3 dòng họ Mạc, Trịnh, Nguyễn được sinh tồn trong giai đoạn Tam Quốc VN (1527 – 1677). Đất nước VN có dãy giang sơn gấm vóc rộng lớn hình chử S như ngày hôm nay phần lớn là nhờ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm bày mưu cho Chúa Nguyễn Hoàng trẩy quân Nam tiến để lánh nạn qua lời khuyên:

Hoành Sơn Nhất Đái, Vạn Đại Dung Thân

(Một dãy núi Hoành Sơn, có thể dung thân đến muôn đời)

Xuất sắc nhứt, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm còn là một Nhà Tiên Tri, biết trước 300 năm quốc hiệu sau này sẽ là Việt Nam trong 2 tác phẩm “để đời” và để lại cho hậu thế tập Sấm ký (còn được gọi là “Sấm Trạng Trình”).

Có lẽ dụng ý chính của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm qua Sấm ký gieo niềm hy vọng vô bờ bến vào tiền đồ dân tộc VN, để dù trãi qua bao nhiêu khó khăn tưởng chừng như mất nước vẫn vững niềm tin tranh đấu vào tương lai sáng lạn. Chẳng hạn qua câu sấm nêu trên “Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình”.

Một kỷ niệm rất đẹp hồi năm Canh Thân 1980. Lúc đó Liên Xô vừa mới chiếm được A Phú Hãn cũng như nhiều vùng đất khác để mở rộng biên giới đế quốc trên phân nửa thế giới, còn Hoa Kỳ thua liên tiếp dưới thời Tổng Thống Carter (1977 – 1981) và lại bị xứ Ba Tư (Iran) bắt con tin quyết không thả để làm nhục nước Mỹ. Ai có ưu tư về thời cuộc đều bi quan tận cùng. Chỉ VN mình đọc câu thơ tiên đoán của Trạng Trình “Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình” để giữ niềm tin với nhau. Mà quả thực tưởng như phép nhiệm mầu, ông Reagan xuất hiện ra tranh cử Tổng Thống và bất ngờ thắng cử mặc dù trước đó hệ thống truyền thông báo chí “dòng chính” (đa số gốc Do Thái) tiên đoán TT đương nhiệm Carter chắc chắn thiếu điều 100 % sẽ đắc cử. TT Reagan lên nắm quyền vào năm con gà Tân Dậu 1981 và tiến hành kế hoạch “đánh” Liên Xô  để cuối cùng Liên Xô phải sụp đỗ vào ngày 21.12.1991 (xem Nguồn 1). Sự kiện vô cùng bất ngờ này quả đúng với câu sấm nêu trên của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm vì cả thế giới hưởng được cảnh thái bình không lo sợ cuộc chiến tranh nguyên tử làm tận thế như lúc Liên Xô còn tồn tại.

Chu kỳ 36 năm sau đó quay trở lại. Cũng năm con khỉ Bính Thân 2016 xuất hiện bất ngờ nhân vật Trump ra tranh cử mà ban đầu không ai tưởng tượng nỗi sẽ được chọn làm ứng cử viên TT của Đảng Cộng Hòa và cuối cùng vượt bao nhiêu trở ngại để thắng cử làm Tổng Thống nhậm chức bước vào năm con gà Đinh Dậu 2017.

II / Những điểm giống nhau ly kỳ giữa TT Reagan & TT Trump  

Thực vậy nếu nghiên cứu trên mọi phương diện thì sẽ thấy giữa TT Reagan và TT Trump có rất nhiều điểm giống nhau một cách ly kỳ. Cụ thể chẳng hạn:
 
1) Theo quan niệm truyền thống của VN chúng ta về sự may mắn thành công có nhiều mối tương quan đến tuổi tác, năm thành đạt. Xem lại thì thấy TT Reagan sinh năm Canh Tuất đến năm Canh Thân (1980) đuợc đắc cử Tổng Thống và bắt đầu cầm quyền vào năm Thân Dậu (1981) lúc 70 tuổi. Còn TT Trump thì tương tự sinh năm Bính Tuất đến năm Bính Thân (2016) đắc cử và nắm quyền vào năm Đinh Dậu (2017) cũng vào lúc 70 tuổi.
 
2) Về xuất thân, cả hai đều không phải là dân làm chính trị chuyên nghiệp. TT Reagan từng là tài tử điện ảnh, còn TT Trump thì làm ăn trên thương trường và họ chưa hề làm dân biểu nghị sĩ trên chính trường Mỹ. Đặc biệt là cả hai đều từng là đảng viên Dân Chủ, rồi bất mãn với đường lối chính trị quá yếu kém nên đã bỏ đi để vào Đảng Cộng Hòa tranh cử làm Tổng Thống.
 
3) Khi ra tranh cử đều hô hào làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. TT Reagan với khẩu hiệu “Let’s Make America Great Again”, còn TT Trump với “Make America Great Again”. Vì vậy những nét chính về chủ trương kinh tế, ngoại giao và quốc phòng đều gần như giống hệt nhau. Điều này rất dể hiểu vì TT Reagan là thần tượng của ông Trump từ hồi còn trẻ và đã từng vinh hạnh được TT Reagan đích thân bắt tay tại Toà Bạch Ốc vào năm 1987.


4) Cả hai đều là kẻ “thù” bị giới truyền thông báo chí “dòng chính” được điều khiển bởi thế lực tài phiệt Mỹ (đa số gốc Do Thái – xem Nguồn 4 -) đánh phá toàn diện một cách bẩn thỉu. TT Reagan & TT Trump đều bị chụp mũ là phát xít, bởi vì họ nêu cao tinh thần quốc gia dân tộc không chịu hèn yếu khuất phục trước hiểm họa ngoại lai. Đặc biệt nhứt là cả hai đều bị họ tiên đoán trước ngày bầu cử là thảm bại trước ứng cử viên TT của đảng Dân Chủ. Nhưng kết quả bầu cử cuối cùng cho thấy cả hai đều đắc cử Tổng Thống ngay.

5) TT Reagan nổi tiếng dám “nói toạc móng heo” không quanh co “lẻo mép” kiểu ngoại giao. Ông đã gọi thẳng Liên Xô là Đế quốc ác độc (Nguồn 2) và năm 1987 đứng trước Bức Tường Ô Nhục Berlin dám thách thức lãnh tụ Liên Xô hãy đến giựt sập đi (xem Nguồn 1). TT Trump còn mạnh hơn nữa và đáng tôn làm bực “thày” về khả năng dám “nói toạc móng heo”. Chẳng hạn trong tranh cử nội bộ Đảng Dân Chủ, ông Sanders (gốc Do Thái mới ly kỳ!) đã chỉ trích nói “vòng vo” bà Clinton “quá thân cận” với giới tài phiệt Wall Street – mà ai cũng biết là 99 % gốc Do Thái – (xem Nguồn 3). Chụp được cơ hội ngàn vàng này, ông Trupp đã “thẳng tay” đã gửi trên Twitter bức hình chụp ghép bà Clinton với đống tiền đô la bên cạnh ngôi sao sáu cạnh David (biểu tượng đặc biệt của Do Thái) như sau:

Screen grab of Donald Trump’s tweet of an image of Hillary Clinton with the words “Most Corrupt Candidate Ever” on a Star of David-like form. July 2, 2016.
 
Bà Clinton từ đó có “nhãn hiệu” là vua tham nhũng và tay sai cho thế lực tài phiệt gốc Do Thái, khiến cho đa số dân Mỹ da trắng sùng đạo Thiên Chúa Giáo đã không thèm bỏ phiếu cho bà này nữa. Đối với Trung Cộng, ông Trump “nói toạc móng heo” tuyên bố là bọn đã ăn cắp tầu ngầm không người lái, sang đoạt kỷ thuật sáng chế và ăn cướp công ăn việc làm của Mỹ.
Có lẽ dám ăn dám “nói toạc móng heo” bộc trực như vậy nên cử tri mới tin tưởng và ủng hộ hết lòng để cả hai được đắc cử rất bất ngờ.

III / Qua năm Đinh Dậu 2017: TT Trump bắt đầu hành động ? 

1) Xuyên qua ” Kế hoạch 100 ngày đầu làm Tổng Thống” (xem Nguồn 5)  và bài diễn văn nhậm chức đã cho thấy TT Trump sẽ quyết tâm thực hiện ngay những điều đã đưa ra lúc tranh cử (dĩ nhiên là phải được Quốc Hội chấp thuận !!). Tổng thống Trump cho hay có kế hoạch thay thế chương trình bảo hiểm y tế Obamacare (của Tổng thống Obama) bằng một chương trình khác bảo đảm có “bảo hiểm cho tất cả mọi người”. Tương tự chính phủ Mexico biết rằng Mỹ sẽ trục xuất dân nhập cảnh “lậu” nên đã ráo riết thực hiện những biện pháp đón tiếp lại đồng hương bị đuổi về. Dĩ nhiên TT Trump sẽ ký sắc lịnh xây cất bức tường giữa biên giới hai nước để ngăn chận nhập cảnh lậu và buôn bán ma tuý.

2) Kế hoạch kêu gọi các đại công ty ngưng xây dựng cơ xưởng nhà máy tại ngoại quốc và thay vào đó mang về làm tại Mỹ đã được đáp ứng vượt sức dự đoán. Nhứt là các đại công ty ngoại quốc chịu bỏ tiền đầu tư hàng tỷ đô la để tạo thêm công ăn việc làm tại Mỹ. Chuyện này cho thấy họ biết TT Trump quyết tâm làm thiệt chớ không phải chỉ lời hứa lúc tranh cử.


3) Ký sắc lệnh giảm thuế để gia tăng mãi lực và thực hiện xây dựng hạ tầng quốc gia tạo thêm nhiều công ăn việc làm cho dân chúng. Chính vì vậy chỉ số chứng khoán Hoa Kỳ – nhứt là trong lãnh vực xây cất – cũng như đồng đô la đã vọt lẹ từ khi TT Trump đắc cử cách nay trên 2 tháng.


4) Qua cuộc phỏng vấn với 2 tờ báo nổi tiếng tại Âu Châu (tờ Bild & tờ Times) vào ngày 15/01/2017, TT Trump đã gửi một thông điệp rõ ràng:

– Từ nay Hoa Kỳ không muốn bị đối xử không được công bằng như trong quá khứ trong mọi lãnh vực, từ liên minh quân sự (NATO) đến cán cân thương mại.

– Mỹ chỉ giao hảo tốt với nuớc nào mang lợi cho mình và sẽ không còn chuyện phải nai lưng một mình bỏ tiền quá nhiều cho việc phòng thủ Âu Châu.

5) Đặc biệt với Trung Cộng, TT Trump không coi là đồng minh thương mại -như mấy chục năm qua -, mà nay coi là đối thủ nguy hiểm (xem Nguồn
5), bởi vì quốc gia này đối xử xem Hoa Kỳ là kẻ thù và luôn luôn muốn vượt qua mặt bằng những trò ma giáo như ăn cắp tài sản trí tuệ & công ăn việc làm của Mỹ. Để cân bằng cán cân thương mại với Trung Cộng – bị thâm thủng kỹ lục lên đến 365 tỷ đô la trong năm qua – TT Trump đưa ra biện pháp “mua hàng Mỹ và mướn nhân công Mỹ”. TT Trump không phải “sẽ đánh” (xem Nguồn 6), mà thực sự đã bắt đầu “khởi sự đánh” Trung Cộng với hành động cụ thể sau:

– Vào ngày 13/01/2017 mới đây, công ty Mỹ ExxonMobil chính thức cùng VN ký giao kèo khai thác mỏ khí đốt Cá Voi Xanh tại Biển Đông. Tân ngoại trưởng Mỹ Tillerson – từng là Tổng Giám Đốc công ty này – chắc chắn sẽ tận tình “bảo vệ” công việc khai thác và sẽ là cơ hội cho Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ  thường xuyên “hành quân” tại Biển Đông với “chiêu bài” chống khủng bố phá hoại tài sản công ty Mỹ (xem Nguồn 7).

– Mỹ bố trí mới đây thêm một phi đoàn F-35B tại miền nam Nhật Bản không xa khu vực Senkaku/Điếu Ngư tranh chấp với Trung Quốc.  Chiến đấu cơ F-35B là máy bay với nhiều đặc tính: siêu thanh, tàng hình, ra-đa cực mạnh, trang bị hệ thống tác chiến điện tử mà cũng vừa là oanh tạc cơ có khả năng lên thẳng, hoạt động trong mọi thời tiết. Đây là lần đầu tiên F-35B hoạt động ngoài nước Mỹ. Tokyo ký hợp đồng mua 42 chiếc và dự kiến trang bị thêm 100 chiếc nữa trong thập niên tới. Để tăng cường cho liên minh quốc phòng Mỹ-Nhật, kể từ mùa thu 2017, Hoa Kỳ sẽ đưa đến Nhật Bản chiến hạm lớn nhất của Hải quân Mỹ, USS Wasp, và F-35B cơ hữu.

IV / Kết luận 
Nếu quan sát & phân tích kỹ thái độ thay đổi “xoành xoạch” của Trung Cộng đối với TT Trump trong vòng 2 tháng vừa qua thì sẽ thấy Bắc Kinh đang lo sợ tới mức nào.
Thực vậy, khi TT Trump điện thoại cùng Nữ TT Thái Anh Văn / Đài Loan thì họ chê là dại dột chưa trưởng thành và còn ngạo mạn công khai chiếm đoạt tàu ngầm không người lái. TT Trump phản ứng tức thời “nói toạc móng heo” là bọn ăn cắp cứ giữ lấy đi. Biết là gặp kình địch nên họ vội vàng trả lại ngay. Nhận thấy hăm dọa xung đột bình thường thì chả tới đâu, Bắc Kinh đưa ra viễn ảnh chiến tranh nguyên tử. Nhưng rốt cuộc Hoa Kỳ “cuời ruồi” vì đã có kinh nghiệm vụ Trung Cộng hăm đánh Nhựt trong vụ xung đột quần đảo Senkaku/Điếu Ngư chờ mãi mà chả dám làm. Gần đây nhứt đột nhiên Trung Cộng “vuốt ve” TT Trump trở lại và “năn nỉ” hợp tác thương mại như trước đây.

Tại sao vậy?

Bởi vì:

– Ngay trong “Diễn đàn Kinh tế Thế giới 2017 (WEF) ” tại Thụy Sĩ, lãnh tụ Trung Cộng Tập Cận Bình phải thú nhận đang gặp khó khăn về kinh tế. Con số thống kê (thông thường luôn điều chỉnh cho đẹp đẽ để tuyên truyền) do Bắc Kinh đưa ra cho thấy lần đầu tiên trong 26 năm qua (1990 – 2016) sản xuất và xuất nhập cảng bị “tụt dốc” thê thảm. Nếu có chiến tranh kinh tế với Mỹ thì Trung Cộng sẽ “chết ngay” vì không có thì trường khổng lồ để tiêu thụ, còn Mỹ xuất cảng qua Trung Cộng quá ít và chẳng cần nhập cảng từ Trung Cộng cũng chả sao vì còn biết bao nhiêu quốc gia khác muốn làm ăn “béo bở” với Mỹ.

– Mặt khác nội bộ Trung Cộng rất rối ren qua chiến dịch “bài trừ tham nhũng” của Tập Cận Bình che đậy mưu đồ loại bỏ phe phái khác trong đảng CS Tầu và khiến hàng triệu đảng viên bị thanh trừng. Bất mãn chất chứa quá nhiều và chỉ chờ dịp Tập Cận Bình thất bại thì sẽ bùng nổ ghê gớm. Đây là nhược điểm sinh tử khiến cho mọi chế độ độc tài bất ngờ sụp đỗ. Biết vậy “cho tiền” Tập Cận Bình cũng không dám gây chiến với Nhựt, đừng nói chi với Mỹ còn có sức mạnh hơn quá nhiều về kinh tế lẫn quân sự.

Nói cho cùng rất may cho VN chúng ta là bà Clinton không đắc cử TT, bởi lẽ sẽ tiếp tục chánh sách Mỹ “giơ cao đánh khẻ” đứng trung lập để mặc cho Trung Cộng ra sức chiếm Biển Đông qua chiến thuật xây cất các hòn đảo nhân tạo biến thành căn cứ quân sự. Trung Cộng chiếm trọn được Biển Đông, từ đó uy hiếp quân sự lẫn kinh tế thì trước sau chúng ta cũng mất nước.


“Thân Dậu niên lai” kỳ này quả thực VN chúng ta “kiến thái bình”. Không phải chỉ thấy “ánh sáng cuối đường hầm” mà thấy rất nhiều hy vọng trong tương lai cho dân tộc VN chúng ta. Lịch sử VN cho thấy: triều đại nào có sinh thì cũng phải có tử, nhưng nếu mất đất vào tay giặc Tầu phương Bắc thì vĩnh viễn mất luôn. Điển hình là chúng ta đã mất luôn Quảng Đông & Quảng Tây dù vua Quang Trung đã có ý định đánh chiếm thu hồi lại.


Phải chăng Tết Đinh Dậu 2017 năm nay đánh dấu khúc quanh lịch sử sinh tồn cho dân tộc VN với sự xuất hiện TT Trump như là một khắc tinh có thể “diệt” được tham vọng xâm lược của Trung Cộng, tương tự như trước đây 36 năm TT Reagan là khắc tinh thành công “diệt” được Liên Xô để giải phóng toàn thể Đông Âu ?
 
Trần Nguyên / Ngưòi Xứ Bưởi
            20 Tháng 01, 2017
——–  —-  ——-
 
Nguồn 1: Tổng Thống Reagan “đánh” tiêu diệt Liên Xô (Nga):
http://www.ngo-quyen.org/a4138/pham-tran-hoang-viet-mot-cai-nhin-kham-pha-moi-nhut-ve-bien-co-buc-tuong-ba-linh-sup-do-ngay-9-11-1989
 
Nguồn 2: Tổng Thống Reagan đã gọi thẳng Liên Xô là Đế quốc ác độc
https://en.wikipedia.org/wiki/Evil_empire
 
Nguồn 3: Bà Clinton bị chỉ trích “thân cận” với giới tài phiệt gốc Do Thái:
http://www.politico.com/story/2016/04/sanders-says-clinton-made-more-in-one-speech-than-he-made-last-year-222058
 
Nguồn 4: Nhân sự tài phiệt gốc Do Thái kiểm soát truyền thông Mỹ:
https://thezog.wordpress.com/who-controls-the-news-part-1/
https://thezog.wordpress.com/who-controls-the-news-part-2/
 
Nguồn 5: Kế hoạch 100 ngày đầu làm Tổng Thống
http://www.ngo-quyen.org/a5689/bien-khao-bi-an-ly-ky-ben-trong-cuoc-bau-cu-tt-my-muu-sau-ke-doc-
 
Nguồn 6: TT Trump sẽ “đánh” Trung Cộng?
https://vietbao.com/a262276/2017-mot-nam-quyet-dinh-tt-trump-se-danh-trung-cong-
 
Nguồn 7: Công ty Mỹ ExxonMobil khai thác mỏ Cá Voi Xanh tại Biển Đông
http://www.naturalgasworld.com/exxon-sign-vietnam-hoas-for-blue-whale-gas-35377
 
——–  —-  ——-
 
Phụ đính
Toàn bộ bài diễn văn nhậm chức của Tổng Thống Donald Trump

Thưa Chánh án Roberts, Tổng thống Carter, Tổng thống Clinton, Tổng thống Bush, Tổng thống Obama, thưa đồng bào Mỹ, và mọi người trên thế giới: Xin cảm ơn.
 
Chúng ta, những công dân của nước Mỹ, hiện cùng tham gia một nỗ lực lớn của dân tộc để xây dựng lại đất nước và khôi phục những hứa hẹn của đất nước cho cả nhân dân Mỹ chúng ta.
 
Cùng nhau, chúng ta sẽ quyết định hướng đi tương lai của nước Mỹ và thế giới trong nhiều năm tới.
 
Chúng ta sẽ đối mặt với nhiều thách thức. Chúng ta sẽ đối đầu với nhiều khó khăn. Nhưng chúng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Cứ mỗi 4 năm, chúng ta lại tụ tập trên những bậc thềm này để thực hiện tiến trình chuyển giao quyền lực trong trật tự và hòa bình, và chúng tôi xin đa tạ Tổng thống Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle Obama về sự giúp đỡ niềm nở của họ trong suốt quá trình chuyển giao. Tổng thống và phu nhân Obama thật vô cùng tuyệt vời.
 
Tuy nhiên, buổi lễ hôm nay mang ý nghĩa rất đặc biệt. Bởi vì ngày hôm nay chúng ta không chỉ đơn thuần chuyển giao quyền lực từ chính quyền này sang chính quyền khác, hay từ đảng này sang đảng khác – mà chúng ta chuyển giao quyền lực từ thủ đô Washington, trở lại với quý vị, nhân dân Mỹ.
 
Trong thời gian quá lâu, một nhóm nhỏ ở thủ đô của đất nước chúng ta đã thu về những lợi lộc từ chính quyền trong khi người dân phải trả giá.
 
Washington nở rộ – nhưng người dân không được chia phần trong sự phồn vinh đó.
 
Các chính trị gia trở nên giàu có – nhưng chúng ta đã mất nhiều việc làm, nhiều nhà máy bị đóng cửa.
 
Giới quyền thế bảo vệ chính họ, chứ không phục vụ các công dân của đất nước chúng ta.
 
Chiến thắng của họ không phải là chiến thắng của quý vị; trong khi họ hân hoan ăn mừng ở thủ đô của đất nước chúng ta, thì nhiều gia đình gặp khó khăn trên khắp đất nước không có gì để ăn mừng.
 
Tất cả những điều đó sẽ thay đổi – bắt đầu tại đây và ngay trong lúc này, bởi vì thời điểm này là thời điểm của quý vị: nó thuộc về quý vị.
 
Thời điểm này thuộc về tất cả mọi người đang có mặt ở đây ngày hôm nay và tất cả mọi người đang theo dõi trên khắp nước Mỹ.
 
Đây là ngày của quý vị. Đây là lễ ăn mừng của quý vị.
 
Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ này là đất nước của quý vị.
 
Điều thực sự quan trọng không phải là đảng nào kiểm soát chính phủ của chúng ta, mà liệu chính phủ của chúng ta có phải do người dân kiểm soát hay không.
 
Ngày 20 tháng 1 năm 2017 sẽ được ghi nhớ là ngày mà người dân Mỹ một lần nữa nắm quyền cai trị đất nước này.
 
Tất cả những người, nam cũng như nữ bị quên lãng ở đất nước này, từ giờ sẽ không còn bị bỏ quên.
 
Lúc này mọi người đang lắng nghe quý vị.
 
Quý vị, hàng chục triệu người tập hợp với nhau để trở thành một phần trong một phong trào lịch sử mà thế giới chưa bao giờ từng chứng kiến trước đây.
 
Ở tâm điểm phong trào này là một niềm tin thiết yếu: rằng lý do tồn tại của một quốc gia chính là để phục vụ công dân.
 
Người Mỹ muốn có các trường học tốt cho con cái, khu dân cư an toàn cho gia đình, và công ăn việc làm tốt cho bản thân.
 
Đây là những đòi hỏi chính đáng và hợp lý.
 
Nhưng đối với rất nhiều công dân chúng ta, lại tồn tại một thực tế khác: nhiều bà mẹ và con cái lâm vào cảnh nghèo túng ở các khu nội đô; nhiều nhà máy hoang tàn nằm rải rác như những ngôi mộ trên khắp đất nước chúng ta; một hệ thống giáo dục với túi tiền đầy ắp, nhưng lại không giúp được cho giới trẻ và thành phần sinh viên tươi đẹp của chúng ta thâu thập kiến thức; tội phạm, băng đảng và ma túy đã cướp đi quá nhiều sinh mạng làm mai một biết bao là tiềm năng của quốc gia.
 
Thảm trạng đó sẽ chấm dứt tại đây và ngay lúc này.
 
Chúng ta là một quốc gia – và nỗi đau của họ là nỗi đau của chúng ta. Ước mơ của họ là ước mơ của chúng ta; thành công của họ sẽ là thành công của chúng ta. Chúng ta có chung một trái tim, một quê hương, và chia sẻ chung một vận mệnh vinh quang.
 
Lời tuyên thệ nhậm chức của tôi ngày hôm nay là lời tuyên thệ trung thành với tất cả mọi người dân Mỹ.
 
Trong nhiều thập niên, chúng ta đã làm giàu cho công nghiệp nước ngoài trong khi công nghiệp Mỹ bị thua thiệt;
 
Trợ cấp cho quân đội các nước khác trong khi để mặc cho quân đội của chúng ta suy yếu một cách đáng buồn;
 
Chúng ta đã bảo vệ biên giới các quốc gia khác trong khi không bảo vệ biên giới của chính đất nước mình;
 
Chúng ta đã chi hàng nghìn tỷ đôla ở nước ngoài trong khi cơ sở hạ tầng của Mỹ rơi vào tình trạng hư hại, mục nát.
 
Chúng ta đã giúp các nước khác trở nên giàu có trong khi sự thịnh vượng, sức mạnh và niềm tự tin của đất nước chúng ta mai một dần.
 
Lần lượt, các nhà máy đóng cửa và rời lãnh thổ của chúng ta, mà không mảy may nghĩ đến hàng triệu, hàng triệu công nhân Mỹ bị bỏ lại phía sau.
 
Tầng lớp trung lưu của chúng ta đã bị tước mất tài sản, nhà cửa, để chia lại trên khắp thế giới.
 
Nhưng đó là quá khứ. Bây giờ chúng ta sẽ chỉ hướng đến tương lai.
 
Chúng ta tập trung ở đây hôm nay và đưa ra một thông điệp gửi đến khắp mọi nơi, mọi thành phố, mọi thủ đô nước ngoài, và tại mọi trung tâm quyền lực.
 
Từ ngày hôm nay về sau, một tầm nhìn mới sẽ ngự trị tại đất nước chúng ta.
 
Từ thời điểm này trở đi, nước Mỹ sẽ được đặt lên trên hết.
 
Mỗi quyết định về thương mại, về thuế, về xuất nhập cảnh, về chính sách đối ngoại, sẽ được làm dựa trên những lợi ích cho người lao động Mỹ và các gia đình Mỹ.
 
Chúng ta phải bảo vệ biên giới của chúng ta khỏi sự tàn phá của các nước khác đang sản xuất các sản phẩm của chúng ta, cướp các công ty của chúng ta, và hủy hoại công ăn việc làm của chúng ta. Các biện pháp bảo hộ sẽ dẫn đến thịnh vượng và sức mạnh.
 

Tôi sẽ đấu tranh cho quý vị cho tới hơi thở cuối cùng – và tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ làm quý vị thất vọng.
 
Hoa Kỳ sẽ chiến thắng trở lại, như chưa từng bao giờ chiến thắng.
 
Chúng ta sẽ mang về công ăn việc làm cho chúng ta. Chúng ta sẽ giành lại biên giới của chúng ta. Chúng ta sẽ giành lại sự giàu có của chúng ta. Và chúng ta sẽ khôi phục lại những ước mơ của chúng ta.
 
Chúng ta sẽ xây những con đường, đường cao tốc, cầu cống, sân bay, và đường hầm, và đường sắt mới trên khắp đất nước tuyệt vời của chúng ta.
 
Chúng ta sẽ giúp cho người dân không còn cần đến những trợ cấp và quay trở lại làm việc – xây dựng lại đất nước chúng ta với bàn tay người Mỹ và sức lao động Mỹ.
 
Chúng ta sẽ tuân theo hai quy định đơn giản: Mua hàng Mỹ và mướn nhân công Mỹ.
 
Chúng ta sẽ xây dựng tình hữu nghị và thiện chí với các quốc gia trên thế giới – nhưng chúng ta làm như vậy với ý thức rằng tất cả các quốc gia có quyền đặt lợi ích của chính họ lên trên hết.
 
Chúng ta không tìm cách áp đặt lối sống của chúng ta lên bất cứ ai, mà thay vào đó là tự mình thể hiện như một tấm gương cho mọi người noi theo.
 
Chúng ta sẽ củng cố các liên minh cũ và hình thành các liên minh mới – và đoàn kết thế giới văn minh chống chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan, chúng ta sẽ hoàn toàn tiêu diệt chúng ra khỏi Trái Đất.
 
Nền tảng của nền chính trị của chúng ta sẽ là lòng trung thành tuyệt đối với Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, và qua sự trung thành của chúng ta với đất nước, chúng ta sẽ khám phá lại lòng trung thành của chúng ta với nhau.
 
Khi quý vị mở lòng mình ra với lòng ái quốc, thì không còn chỗ cho thành kiến.
 
Kinh Thánh dạy chúng ta “thật tốt đẹp và dễ chịu khi con dân của Chúa trời sống với nhau trong sự hiệp nhất”.
 
Chúng ta phải nói ra những gì mình nghĩ một cách cởi mở, tranh luận những quan điểm bất đồng một cách thành thực, nhưng luôn luôn mưu cầu tinh thần đoàn kết.
 
Khi nước Mỹ đoàn kết, không có thế lực nào có thể ngăn cản nước Mỹ.
 
Không nên sợ hãi – chúng ta được bảo vệ, và chúng ta sẽ luôn luôn được bảo vệ.
 
Chúng ta sẽ được bảo vệ bởi những nam nữ quân nhân tuyệt vời phục vụ trong quân đội và các lực lượng chấp pháp của chúng ta, và quan trọng hơn cả, chúng ta được Thượng Đế bảo vệ.
 
Cuối cùng, chúng ta phải cởi trói suy nghĩ và mơ những giấc mơ lớn hơn nữa.
 
Ở nước Mỹ, chúng ta hiểu rằng một quốc gia chỉ tồn tại chừng nào đất nước đó còn phấn đấu.
 
Chúng ta sẽ không tiếp tục chấp nhận các chính trị gia chỉ nói suông mà không hành động – phàn nàn mà không làm bất cứ điều gì về điều đó.
 
Giờ đã hết lúc nói những điều trống rỗng.
 
Bây giờ đã đến giờ hành động.
 
Đừng cho phép bất cứ ai nói với quý vị rằng việc này việc kia là không thể thực hiện. Không có thách thức nào có thể đánh bại trái tim, sự đấu tranh và tinh thần của nước Mỹ.
 
Chúng ta sẽ không thất bại. Đất nước chúng ta sẽ phát triển mạnh và thịnh vượng trở lại.
 
Chúng ta đang ở giai đoạn đầu của một thiên niên kỷ mới, sẵn sàng mở khóa những điều bí ẩn trong vũ trụ, giải thoát trái đất khỏi những khổ đau do bệnh dịch, và khai thác các nguồn năng lượng, các ngành công nghiệp và công nghệ của ngày mai.
 
Một niềm tự hào quốc gia mới sẽ làm rung động tâm hồn chúng ta, nâng cao tầm nhìn của chúng ta, và chữa lành những chia rẽ giữa chúng ta.
 
Giờ là lúc nhắc lại những lời khôn ngoan từ xưa mà các quân nhân của chúng ta sẽ không bao giờ quên: cho dù chúng ta là da đen hay nâu hay trắng, tất cả chúng ta đều chung dòng máu đỏ của những người ái quốc, tất cả chúng ta đều hưởng các quyền tự do vinh quang, và tất cả chúng ta đều cùng chào lá cờ Mỹ vĩ đại.
 
Cho dù một em bé được sinh ra ở vùng đô thị rộng lớn ở Detroit hay ở vùng đồng bằng lộng gió của Nebraska, các em đều nhìn lên cùng một bầu trời đêm, với trái tim đầy những ước mơ như nhau, và đều được Đấng Tạo hóa truyền hơi thở cuộc sống.
 
Vì vậy, thưa tất cả đồng bào Mỹ, ở mọi thành phố gần xa, lớn nhỏ, trên những ngọn núi, từ bờ đại dương này đến bờ bên kia, hãy lắng nghe những lời này:
 
Quý vị sẽ không bao giờ bị bỏ lơ nữa.
 
Tiếng nói, niềm hy vọng, và ước mơ của quý vị sẽ xác định vận mệnh nước Mỹ chúng ta. Và lòng quả cảm, lòng tốt và tình yêu của quý vị mãi mãi sẽ dẫn đường chúng ta.

Cùng nhau, chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại.
Chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ giàu có trở lại.
Chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ tự hào trở lại.
Chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ an toàn trở lại.
 
Và đúng vậy, cùng nhau, chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. Xin cảm ơn, Chúa ban phước lành cho quý vị, và Chúa ban phước lành cho nước Mỹ.
 
Bản chuyển dịch của VOA

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

MỘT CHÍNH QUYỀN CÁCH MẠNG

MỘT CHÍNH QUYỀN CÁCH MẠNG
https://scontent-lax3-2.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/15873182_253697978395832_356904338731310006_n.jpg?oh=c816dc8e1dec56ef36ddbae6f6875480&oe=58E8F150

Nội Các và Ban Tham Mưu của Donald Trump

Còn một tháng nữa, ông Donald Trump sẽ tuyên thệ nhậm chức. Chúng ta đã được thêm dữ kiện để nhìn ra sự xuất hiện của một chính quyền có những mục tiêu lẫn phương thức hành động chưa từng thấy từ nhiều thập niên, ít ra là từ thời Tổng thống Ronald Reagan của Mỹ, và hai Thủ tướng Helmut Kohl của Đức và Margareth Thatcher của Anh.

Chính quyền Trump theo đuổi một ý thức hệ có màu sắc cách mạng sẽ làm thay đổi cả nước Mỹ lẫn thế giới.

Nhớ lại thì ngay sau khi bất ngờ thắng cử đêm mùng tám rạng mùng chín Tháng 11, ông Trump liên tục gây bất ngờ khi chuẩn bị nhân sự – tương đối khá nhanh và ồn ào – rồi thăm viếng các tiểu bang đã giúp ông lên làm Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ để vừa cảm tạ vừa tái xác nhận nhiều chủ trương khi tranh cử. Ông còn gây bất ngờ hơn nữa khi trực tiếp nói chuyện với Tổng thống Thái Anh Văn của Đài Loan làm Bắc Kinh giật mình. Chưa nhậm chức ông đã can thiệp với các doanh nghiệp như Carrier, Ford, Boeing, Lockheed Martin, v.v… nhằm đạt các hứa hẹn như giữ lại việc làm hoặc đòi rà lại giá biểu cung cấp cho chính quyền ông cho là quá cao, từ chiếc Air Force One cho tới chiến đấu cơ F-35. Chi tiết gây sôi nổi là không lãnh vực nào mà Tổng thống Tân cử không nêu ý kiến, từ kinh tế đến giáo dục, môi sinh, cựu chiến binh hay chiến lược đối ngoại, v.v… và thường thì trực tiếp nêu ý kiến qua trương mục Twitter của ông.

Tức là ông cướp luôn diễn đàn của truyền thông báo chí để mỗi ngày gây ra một chuyện.

Khi tranh cử, Donald Trump khéo đóng kịch thô lỗ và ăn nói khật khùng để tranh thủ niềm tien của quần chúng bất mãn, rồi từ vị trí của một tay ngang chưa từng hoạt động chính trị mà loại bỏ được các đối thủ có thế giá trong 16 chuẩn ứng cử viên của đảng Cộng Hòa. Sau đó ông tập trung vào chiếm phiếu Đại cử tri của các tiểu bang có vấn đề mà thắng ứng cử viên Hillary Clinton của đảng Dân Chủ. Đắc cử rồi, ông Trump mới cho thấy một bộ mặt hoàn toàn khác và dần dần định hình chiều hướng lãnh đạo của mình.

Trong nội các và ban tham mưu, người ta thấy vai trò của các doanh gia có sở trường đàm phán và ngã giá – nhiều khi bằng áp lực thô bạo – để đạt thỏa thuận có lợi cho nước Mỹ. Ông còn lập ra hai cơ chế tham mưu mới về ngoại thương và giản chánh, nhằm xét lại chánh sách tự do thương mại, thí dụ như với Bắc Kinh, hay giản lược chế độ kiểm soát hành chánh để giải phóng khả năng đầu tư và kinh doanh của các doanh nghiệp. Về an ninh và quân sự, ông mời các tướng lãnh có thực tài và trí tuệ vào bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ, hoạch định chiến lược diệt trừ khủng bố và phát huy sức mạnh của Hoa Kỳ. Kết hợp an ninh với kinh tế, ông cho thấy Chính quyền Trump sẽ hung hãn tranh thắng với nhiều nước khác, từ Trung Cộng tới Iran, Mexico.

Chưa chấp chánh thì Chính quyền Trump đã cho thấy một ý thức hệ mới, trái ngược với chính sách “cải tạo xã hội” của vị tiền nhiệm, mà cũng khác với nhiều chủ trương của các Tổng thống trước. Đặc tính của Chính quyền Trump là khinh thường các khu vực sản xuất kém năng suất, chế diễu các thành phần hay chánh sách xã hội chủ nghĩa bao cấp, và đề cao những ai có tham vọng làm giàu, có khả năng kinh doanh. Chìm sâu ở dưới và hoàn toàn không mặc cảm là triệt để ngợi ca doanh lợi vì doanh lợi tạo ra công việc và sự thịnh vượng nên sẽ bảo vệ sức mạnh của nước Mỹ.

Chúng ta có thể thấy được một cuộc cách mạng văn hóa trong cái lý tưởng Donald Trump, trái hẳn với những chủ trương “phải đạo chính trị” ngày nay. Đây là một khía cạnh khác của “chủ nghĩa quốc gia Hoa Kỳ” đã từng đưa nước Mỹ lên vị trí siêu cường.

Trong hơn một tháng ông Trump chuẩn bị như bão táp, người ta có thể nêu câu hỏi rằng Chính quyền Trump sẽ hung hăng hay chín chắn, táo bạo hay lạnh lùng, và có gặp mâu thuẫn giữa các nhân vật tham gia nội các và dàn cố vấn của Tổng thống không?

Sở dĩ như vậy là do ông Trump chọn ba tướng lãnh bị hồi hưu vì khác biệt quan điểm với Chính quyền vào vai trò Tổng trưởng Quốc phòng (James Mattis), Nội an (John Kelly) và Cố vấn An ninh Quốc gia (Mike Flynn) để bổ túc cho sự yếu kém của ông về an ninh và quân sự. Nhưng lại mời một doanh gia vào chức vụ quan trọng nhất Nội các là Ngoại trưởng, để tận dụng khả năng đàm phán cho có kết quả của ông Rex Tillerson, Tổng quản trị CEO của ExxonMobile. Trong tổ hợp dầu khí này, ông Tillerson là người nắm vững chi tiết gần như tình báo về từng quốc gia đối tác và phải đạt yêu cầu là có hợp đồng có lợi nhất cho doanh nghiệp. Nay ông sẽ phải đạt yêu cầu đó cho… Hoa Kỳ, theo chỉ thị của người làm chánh sách đối ngoại là Tổng thống Trump.

Donald Trump cũng chọn nhiều tỷ phú vào các chức vụ then chốt khác không chỉ vì họ có tiền, hoặc đã chi tiền cho cuộc tranh cử, mà vì họ là doanh gia thành công và có khả năng thực hiện mục tiêu cải cách. Hệ thống giáo dục là bà Betsy DeVos, giải tỏa chế độ kiểm soát kinh doanh là ông Carl Icahn, điều chỉnh chế độ ngoại thương là ông Wilbur Ross ngồi ghế Tổng trưởng Thương mại. Các doanh gia đó không tham chính để kiếm tiền mà vì họ đồng ý với yêu cầu cải cách của ông Trump.

Ngoại trừ thường hợp của Giáo sư Peter Navarro – vào chức vụ của một cơ chế mới sẽ làm Bắc Kinh nổi điên là Hội đồng Thương mại Quốc gia vì lập trường rất diều hâu chống Trung Cộng về cả an ninh lẫn kinh tế – ông Trump không mời các giáo sư đại học hay học giả. Ông cũng tránh các chính trị gia chuyên nghiệp, trừ phi là dùng đòn phép của họ để phá vỡ hệ thống cấu kết chính trị tại Thủ đô Washington nhằm khai thông ách tắc và vét sạch bùn lầy trong quan hệ bán chác giữa chính trường với doanh trường. Đó là trường hợp của Nghị sĩ Jeff Session vào vị trí Tổng trưởng Tư pháp hay nguyên Thống đốc Rick Perry vào ghế Tổng trưởng Năng lượng.

Cũng vì chiều hướng đó, ông bị các chính khách, học giả và báo chí thiên tả đả kích nặng. Nhưng chúng ta chẳng nên ngạc nhiên về những lời đả kích này mà nên nhìn vào thực tế.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Trung Cộng ê càng vì “quái chiêu” của D. Trump!

Trung Cộng ê càng vì “quái chiêu” của D. Trump!
https://i0.wp.com/nghiencuuquocte.org/wp-content/uploads/2016/07/trumpchina.jpg?resize=620%2C349

Hà Nhân Văn

– Nội các D. Trump khởi thế công? Với 3 ông Đại tướng TQLC: một ông BT Quốc Phòng, một ông nắm cục ANQG, một ông nắm Bộ Nội An. Chưa kể, 2 ông và một bà tỷ phú “The Wall Street”! Nhìn hiện tượng hôm nay có thể tiên liệu một số đặc điểm xảy ra trong tương lai gần: Nội các D. Trump đang thành lập, đã thấy nhiều sao TQLC Mỹ lấp lánh ở thế lãnh đạo chính phủ liên bang và Ngũ Giác Đài kể từ thời HP Harry Truman, Thống tướng 5 sao Marshall làm Bộ trưởng QP.

Quốc hội Mỹ sợ rằng có thể xảy ra nạn quân phiệt. QH ban hành luật tướng lãnh Mỹ sau khi giải ngũ 11 năm mới được bổ nhiệm làm Bộ trưởng quốc phòng. Sau thấy 11 năm quá dài, các cựu tướng đã già, ít nhất là 76 tuổi, QH rút xuống còn 7 năm cho đến nay. Không kể cố vấn ANQG, trực tiếp các lãnh đạo Cục an ninh quốc gia (NSA) hiện nay do một Đại tướng làm giám đốc (do TT Obama bổ nhiệm), Trung tướng Flynn, cựu Gíam Đốc Cục tình báo Quốc phòng. Lưu ý, tình báo Ngũ Giác Đài giăng mắc khắp toàn cầu, gồm có cục tình báo hải quân, cục tình báo không quân (không ảnh vệ tinh gián điệp), cục tình báo lục quân.

Ông tỷ phú lại vừa bổ nhiệm Đại tướng John Kelly, TQLC làm Bộ trưởng Bộ Nội An với nhân số 250,000 người, bao gồm cục biên giới đường bộ, bao quanh lục địa Mỹ gồm biên giới Mỹ – Canada và Mỹ – Mexico (mới đây thật là vinh dự cho người Mỹ gốc Việt Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh từng là Giám đốc Cục quan trọng này, tức Tổng giám đốc liên bang (ngoài TGĐ Ngoại giao, chính phủ liên bang Mỹ không có chức Tổng giám đốc. Giám đốc liên bang như Giám đốc cục FBI có nghĩa là TGĐ với 12 phụ tá GĐ và các giám đốc vùng (field director).

Đại tướng John Kelly nguyên là Tư lệnh TQLC tại chiến trường Iraq, cựu Tổng tư lệnh vùng Nam (Southern Command, Tổng hành dinh ở Tampa, Fl, vùng trách nhiệm bao gồm cả Trung Đông, Bắc Phi … Chưa kể, Chủ tịch UBTM Liên Quân Hoa Kỳ hiện nay là một Đại tướng TQLC (do TT Obama lựa chọn). Như vậy nội các D. Trump sơ khởi gồm 3 Đại ông tướng TQLC. Tương lai thêm 2 tỷ phú: một tỷ phú “đế quốc tài chính” The Wall Street, NY và một tỷ phú “đế quốc ngoại thương” làm Bộ trưởng Bộ TM.

Xin đừng quên TQLC Mỹ là công, chỉ có vũ khí công, tiến lên như Mad Dog. Đừng quên rằng TQLC Mỹ đã tiên phong đánh gục đế quốc Tây Ban Nha ở TBD, chiếm Guam và các đảo Bắc TBD và chiếm quần đảo Phi Luật Tân (1905).

ĐÀI LOAN Ở THẾ THƯỢNG PHONG

TT đắc cử vừa biểu diễn mấy ngón võ hư chiêu tuyệt vời, vượt xa võ thật Tập Cận Bình, còn “lem nhem” quá. Một là sứ giả H. Kissinger đi công tác Bắc Kinh, le lói quá. Ai hiểu tư cách của Kít là tùy, sứ giả được đại diện tỷ phú Trump, ông Trump cứ mờ mờ ảo ảo. Kissinger được đón tiếp vô cùng long trọng, báo Hồng Kông mô tả “extremely solemn”. Tập rời ghế, chạy vội ra bắt tay Kít, trịnh trọng hơn cả tiếp đón Putin. Thường thì CT Tập đứng đấy, đợi quốc khách rảo bước tiến đến. Lãnh đạo Bắc Kinh đầy hãnh diện với nhân dân TC và thế giới, TT đắc cử D. Trump phải gửi sứ giả sang gặp CT Tập. Do vậy, Vương đại sứ ở HTĐ phải rời nhiệm sở, tháp tùng Kít qua Bắc Kinh. Chu choa, báo chí và các đài loan tin và hình ảnh rầm rộ! Thanh thế TC lớn quá! D. Trump phải khuất phục gởi Kít qua gặp CT Tập. Kít phát biểu bâng quơ mấy câu xã giao “rằng thì là” bang giao Mỹ – Trung tiếp tục tốt đẹp hữu hảo! Phía Mỹ (ông D. Trump) ở New York nín khe! 7 ủy viên Thường trực bộ Chính Trị ĐCSTC ngồi 2 hàng 2 bên tả hữu!

Rồi Dương Khiết Trì, Ngoại trưởng Vương Nghị, Bộ trưởng Bộ thương mại, Thống đốc Ngân hàng NDTƯ TC … Kít gặp riêng TT Lý Khắc Cường! Ai ngờ ông Trump trả đòn thù “quốc thù ngoại giao” cho TT Barack Obama đã bị lãnh đạo TC làm nhục ở phi trường Hàng Châu, Thượng đỉnh G-20, CT Tập và các lãnh đạo Đảng và Nhà nước CHNDTC tiếp một “nguyên thủ” thượng quốc lại là một ông già 95 tuổi, gù! Không có một danh vị quốc gia nào hết của Hoa Kỳ, chỉ là cựu Chủ tịch công ty “dịch vụ luật sư” làm ăn với TC tên “Henry Kissinger Associates” trụ sở ở N.Y. Công ty địa ốc quốc tế của tỷ phú D. Trump là khách hàng của công ty này! Cty “H. Kissinger Associates” đại thành công, công ty trong 35 năm qua nhờ độc quyền làm ăn móc ngoặc với chính phủ TƯ Bắc Kinh mà khách hàng là các doanh gia Mỹ! Số vốn đầu tư ở Hoa Lục đã lên đến 384 tỷ USD!

Thành ra CT Tập Cận Bình long trọng tiếp đón một “sứ giả” mại bản, chủ nhân tổ hợp H.K. Associates! Ông chủ ấy không còn một chút uy tín, quyền lực chính trị nào trong đảng Cộng Hòa Mỹ kể từ thời TT Reagan và TT Bush già. Đau cho họ Tập quá! Trong mấy ngày qua, theo tin Đài Bắc cho bản báo hay: Từ Bắc Kinh đến Hán Thành, Tokyo, Hồng Kông, cứ nghe ngóng cuộc họp báo Kít & Trump khi Kít từ Bắc Kinh về Mỹ. Trái lại ông Trump lên đài CBS (60 mininutes) lên tiếng ca ngợi TT Obama lên đến mây xanh. TT đắc cử Trump với giọng đầy thân ái nói: “TT Obama yêu nước, ông chỉ vì nước” và rằng “Tôi yêu quí ông”, và rằng TT Obama và ông thường trao đổi điện thoại. Quan hệ hơn cả, ông Trump cho biết ông đã nhận lãnh những lời cố vấn của TT Obama trong các cuộc bổ nhiệm nội các vừa qua.

Trong cuộc phỏng vấn kể trên của CBS, TT Trump không đả động, nhắc nhở đến tên Kissinger! Ủy ban chuyển quyền cũng không nhắc đến dù chỉ là cái tên Kít! Quên hẳn Kít đến Bắc Kinh! Báo chờ chầu chực cụ Kít sẽ đến tòa Bạch ốc để gặp ông Trump “phúc trình”. Im bặt! Cùng ngày ông Trump quất cho lãnh đạo Bắc Kinh 2 cú “trời giáng” như động đất: ông Trump viết trên twitter 2 điều và đặt câu hỏi:

1. Trung Cộng mưu mô lắt léo xuống giá đồng NDT tức đồng Nguyên, có hỏi Mỹ không?

2. TC xây các công trình quân sự lớn lao ở giữa Biển Đông, Trump hỏi: Mỹ có biết không?

Ông trả lời: I don’t think so! Nguyên văn làm Bắc Kinh nhức nhối “China build up a massive military complex in the middle of China Sea”. Theo kinh tế gia hàng đầu của The Economist, có thể xảy ra chiến tranh mậu dịch Mỹ Trung nếu TT D. Trump giữ quyết định đánh 45% thuế hàng của TC ở Mexico do TC thuê.

Khoảng trên 20,000 tấn nhôm nhẹ (không rõ con số chính xác) được TC đưa xuống tàu buôn chở qua VN (Sàigòn – Đà Nẵng) nói dối rằng bán nhôm “made in China” cho VN, nhưng đó là trò gian xảo qui mô khủng khiếp. Số nhôm nhẹ kể trên thay đổi tên hiệu qua là nhôm VN “made in VN” rồi lại chất xuống tàu buôn giương cờ hiệu VN trên thương thuyền chở qua Mỹ bán, vừa tráo được hàng lại vừa được hưởng thuế nhẹ đặc biệt giành cho hàng hóa “made in VN”. Nhà máy cán thép Formosa tuy mang tên Formosa, Đài Loan, nhưng tất cả chuyên viên và thợ thuyền là người Hoa Lục, đến từ các tỉnh Tứ Xuyên và Hà Nam (tuyệt đối không tuyển thợ từ Quảng Đông, Phúc Kiến). Ban giám đốc và kỹ sư do đa số người Đài Loan), thép cán Formosa, “Made in VN”.

Dưới HP D. Trump, quan thuế Mỹ và Bộ Thương mại Hoa kỳ sẽ kiểm soát nghiêm ngặt . Đừng quên rằng hệ thống tình báo kinh tế Mỹ hoạt động ngay trên đất nước VN. Nếu Nguyễn Xuân Phúc không cấp thời thay đổi, tiếp tục làm thi công (làm thuê) cho các công ty TC rồi bán hàng qua Mỹ – Canada đề “Made in VN”, hậu quả sẽ thiệt hại to lớn nếu TPP bị hủy bỏ! Lầm to! Đã thực hiện TPP đâu mà thiệt hại to, mất thị trường Mỹ và Canada mới là thiệt hại to lắm!! Một xưởng may VN, may quần áo sẵn “Made in VN” bán qua Mỹ nếu máy may mua của TC, cái kim, cuộn chỉ và bông vải nhập cảng từ TC, đấy cũng chỉ là thi công! Xin lưu ý!

“MAD DOG” VỚI HP D. TRUMP

Như HNV đã trình bày sơ lược về tướng 4 sao TQLC James Mattis, biệt danh “Mad Dog” (chó điên). Với người Âu Mỹ, chó là bạn người. Nhiều người Anh, Pháp, Đức, Mỹ, Canada coi chó như con. Do vậy “Mad Dog” là huyền thoại truyền kỳ trên chiến trường mang tên James Mattis, ông sĩ quan TQLC này ra trận, chỉ có ào lên, lao vào địch quân nên từ khi ông chỉ huy một liên đội TQLC, ông đã có “nick name” là “mad dog”! QĐ Pháp nổi danh lừng lẫy với đạo quân Lê Dương, nhất là Lê Dương Nhảy Dù! QĐ Mỹ lừng lẫy với TQLC với qui chế đặc biệt, dù thuộc Bộ Hải quân.

Trước hết phải vào học trường sĩ quan hải quân Annapolis (MD), nếu chọn đi TQLC sẽ học thêm ngành TQLC. Quân chủng này tuy thuộc Bộ hải quân nhưng lại được ưu đãi đặc biệt (VNCS dịch ra lính thủy đánh bộ, là dịch ngu xuẩn. Hải quân có lính đánh bộ xung phong tiến lên bờ của hải quân. Còn TQLC là một quân chủng riêng. Sau Tổng thống là Tổng tư lệnh tối cáo theo hiến định là đến Bộ trưởng quốc phòng.

Trước thế kỷ 20, bộ Hải Quân do vai trò chính yếu trên đại dương nên là một bộ biệt lập. Sau thành lập bộ chiến tranh mới đặt vào bộ này rồi đổi thành bộ quốc phòng. Bộ QP chia làm 3 bộ: HQ, Lục quân và KQ. Nhưng 3 ông bộ trưởng này vào hàng thứ trưởng (sub cabinet), không được họp HĐ nội các, đều dưới Bộ trưởng QP. Dưới Bộ trưởng QP là Ủy Ban Liên Quân gồm 5 ông tướng:

Tư lệnh ban tham mưu trưởng lục quân chỉ huy HQ tứcTMT Hải quân và Tư lệnh TQLC. Chủ tịch UB Liên quốc tức Tổng Tham mưu trưởng toàn quân do Tổng thống lựa chọn trong các đại tướng và đô đốc nổi danh nhất, phải do UBQP Thượng viện bỏ phiếu thông qua (thường do cả 2 đảng CH và DC đồng thuận), sau đó chủ tịch UB đệ nạp đưa ra khoáng đại thượng viện (do Phó TT chủ tọa, Chủ tịch thượng viện). Thượng viện bỏ phiếu đa số chấp thuận, Tổng thống mới ký sắc lệnh bổ nhiệm.

Theo truyền thống, 4 quân chủng luân phiên nhau. Chủ tịch TQLC do TT Obama tự lựa chọn, Thượng viện OK và TT Obama bổ nhiệm. Đại tướng James N. Mattis cũng do TT Obama đích thân lựa chọn làm Tư lệnh TQLC và Thượng viện bỏ phiếu OK trên 90%.

Mở đầu kỷ nguyên Trump, TQLC Mỹ đã đắc thời, 2 ông trùm Ngũ Giác Đài đều là dân bấm cò chuyên nghiệp chỉ có tấn không lùi. TQLC có phi đoàn phản lực chiến đấu riêng, tự yểm trợ trong các cuộc hành quân không kể các tiểu đoàn trực thăng tác chiến như Apache.

TBD – BIỂN ĐÔNG VÀ TQLC MỸ

Địa bàn chiến đấu chính yếu của TQLC Mỹ sẽ là Á Đông – TBD. Darwin, Bắc Úc châu hiện là căn cứ Nam TBD do TQLC Mỹ trấn đóng (quân số khoảng trên 2000). Guam là căn cứ lớn nhất rồi đến Okinawa, Nhật Bản, Mỹ chiếm đóng từ năm 1945, sau trận đánh đẩm máu nhất, kinh hoàng nhất. Cuối tháng 12 này, TQLC rút khỏi Okinawa, trả lại cho Nhật căn cứ rộng trên 400 mẫu ha.

TQLC Mỹ sẽ rút về Guam. Ngày 5 vừa qua, Bộ trưởng QP Aston Carter đến thăm TT Abe, tái cam kết quan hệ Mỹ – Nhật không thay đổi, càng tốt đẹp thêm. Thật vậy, nhân kỷ niệm 75 năm Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng, Hawaii, ngày 7-12-1941, TT Obama và TT Nhật Abe đồng chủ tọa rất long trọng và cảm động. TT Obama tái cam kết quan hệ Mỹ – Nhật không thay đổi, tiếp tục bền chặt, tốt đẹp.

Báo chí nhận xét chung cho rằng bài diễn văn đầy lạc quan về quan hệ Mỹ Nhật của TT Obama có thể thể hiện chung quan điểm và lập trường của TT đắc cử D. Trump qua chính miệng ông Trump cho biết, ông và TT Obama thường xuyên điện thoại với nhau, ca ngợi TT Obama rất cởi mở, thẳng thắn, ông Trump cũng nói rõ thêm ông có hỏi ý kiến của TT Obama, nhất là các vụ bổ nhiệm vừa qua của ông. QĐ Mỹ tiếp tục xây dựng các giàn bệ lá chắn Thaad ở phía nam vĩ tuyến 38 mà TT đắc cử đã bày tỏ ý kiến trước mặt TT Obama “phải hoàn tất mỹ mãn”.

Trước khi qua Nhật trấn an TT Abe và cả nước Nhật tuy nôn nóng trước một Trump dọa sẽ thế này thế nọ, có thể bỏ rơi Nam Hàn và Nhật Bản, Ông Trump đã không biết hoặc biết mà lờ đi, mỗi năm Nhật Bản phải trả cho Mỹ 17.5 tỷ USD đóng góp vào ngân sách Mỹ bảo vệ an ninh quốc phòng cho Nhật. Quyền lợi của Mỹ không phải là nhỏ ở Nhật. Tin từ Đài Bắc cho biết, TT đắc cử Trump bổ nhiệm tướng Mattis làm Bộ trưởng Quốc Phòng đã gây một làn sóng phấn khởi đầy tin tưởng ở Á Đông từ Nhật đến Nam Hàn, Đài Loan. Á Đông không còn xa lạ gì với ông tướng “Mad Dog” này khi ông còn là một Tiểu đoàn trưởng, dày dặn kinh nghiệm trận liệt TBD. Đài Loan là yên tâm nhất được Hoa Kỳ bảo vệ bằng một đạo luật do chính QH Mỹ soạn thảo, biểu quyết thông qua và TT Jimmy Carter ký năm 1979.

TƯ THẾ MỚI CỦA ĐÀI LOAN

Đài Loan có đủ tư thế và tư cách pháp nhân trong quốc tế công pháp là một quốc gia. Nay đảng của TT Thái Anh Văn nắm đa số viện Lập pháp. Mặc dầu cơ sở hạ tầng cấp huyện vẫn trong tay Quốc Dân Đảng mà trên 60% đảng viên không chấp nhận, Đài Loan là một phần của Hoa Lục. Từ năm 1949 đến nay, Đài Loan vẫn mang danh nghĩa một nước Trung Hoa Dân Quốc, chỉ có khác phụ đề thêm “trên đảo Đài Loan”, tức là Republic of China on Taiwan. Trên thực tế, Đài Loan là một cường quốc kinh tế và cường quốc quân sự ở Á Đông đâu thua kém gì Nam Hàn và kể cả Nhật (về phương diện kinh tế và quân sự). Trung Cộng tuy to con lớn xác, vĩ đại nhưng thực tế lại không phải như thế: yếu xìu, chỉ là phô trương mà thôi, với guồng máy tuyên truyền lớn lao, bao trùm cả thế giới.

Xin tạm so sánh theo số liệu năm 2016 này: TQ, diện tích 756,945 km2, Đài Loan 36,179 km2. Dân số TQ 1,677.5 triệu dân, Đài Loan 23.2 triệu. Lợi tức đầu người dân toàn niên: TC – Hoa Lục: 5,450 $US, Đài Loan 19,990 $US. Ai hơn ai đã thấy rõ mãi lực trung bình của mỗi người dân TC – Hoa Lục một năm là 11.5%, tính theo 100 US; Đài Loan là 76%.

Dựa vào Hoa Kỳ, TC chèn ép Đài Loan mọi mặt. Sau năm 1979, do Hoa Kỳ đỡ đầu, gạt TH Dân Quốc ra khỏi HĐBA – LHQ, Bắc Kinh ngon trớn phong tỏa cô lập Đài Loan, loại THDQ ra khỏi các tổ chức của LHQ như Lương Nông Quốc Tế FAO, UNESCO, Lao Động Quốc Tế, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF, cấm không cho treo cờ “Thanh thiên bạch nhật” bất cứ ở đâu trên quốc gia nào lập quan hệ bang giao với TC, nhất là Mỹ, Canada và các quốc gia Tây phương. Đài Loan chỉ được giương cao “hiệu kỳ” nền đỏ, 5 bông hoa mai trắng, thậm chí TC còn cấm Mỹ cho tổng thống, thủ tướng và phái đoàn chính phủ Đài Loan, được quá cảnh đến bất cứ quốc gia nào có quan hệ ngoại giao với TC.

Bắc Kinh tự ngang ngược qui định: TT Đài Loan Lý Đăng Huy đến thăm một nước ở Trung Mỹ (Costa Rica), máy bay chở ông ta đáp xuống phi trường JFK New York, TT Huy phải ngồi trên máy bay không được đặt chân xuống phi trường, không được ngủ đêm ở khách sạn trong thành phố. Dù vậy, CP Clinton bất chấp, TT Lý Đăng Huy vẫn qua Mỹ, tham dự đại lễ kỷ niệm 100 năm thành lập ĐH Cornell , NY, nơi ông Huy đã du học nhiều năm, đậu Ph.D. về kinh tế nông nghiệp. Bắc Kinh phản đối dữ dội, dọa sẽ trả đũa Hoa Kỳ. Chỉ đánh võ miệng! Bắc Kinh nuốt hận, lặng lẽ.

Ngày 6-12 vừa qua, Bắc Kinh lại tái diễn trò xưa cũ, lần này Bắc Kinh phổ biến công hàm ngoại giao khá gay gắt, gửi bộ ngoại giao Hoa Kỳ kể cả tòa Bạch ốc, cho biết Hoa Kỳ không được cho bà Thái Anh Văn quá cảnh trên đường đến Nam Mỹ. Nhân thể, bộ Ngoại giao Bắc Kinh nhắc lại 2 điều Hoa Kỳ không được vi phạm: 1) Chỉ có một nước Trung Hoa – One China only. 2) Không được cho phép bà Thái Anh Văn quá cảnh trên đất Mỹ, bất cứ phi trường nào, ở bất cứ thành phố nào. Vẫn thói quen “chơi cho thiện hạ như thế”. Lẽ tự nhiên Bộ ngoại giao Mỹ và tòa Bạch ốc bác bỏ, để ngoài tai.

CHIA ĐỂ TRỊ

Cuối năm 2016, Bắc Kinh ra tay hành động. Một là CT Tập long trọng đón tiếp và hội đàm với bà Hồng Tứ Trụ, một phụ nữ đầu tiên được bầu làm Chủ tịch Trung Hoa Quốc Dân Đảng (Đài Loan và hải ngoại). Tập tiếp bà Hồng ở phòng tiếp khách Đại sảnh nhân dân, nhân đó nhắc lại nguyên tắc “bất di bất dịch” một nước Trung Hoa. Thứ 2, như tôi đã trình bày, ĐCS Tàu cho tổ chức rầm rộ kỷ niệm 150 năm ngày sinh Quốc phụ THDQ Tôn Dật Tiên rất lộng lẫy. ĐCS Tàu nhuộm đỏ Tôn Dật Tiên, trắn trợn, đạo tặc cướp công cách mạng Dân quyền – Dân quốc – Ngũ tộc cộng hòa của Tôn Trung Sơn. Để làm gì? Thật là mưu sâu cực kỳ nham hiểm: ở Đài Loan, từ phủ tổng thống, dinh thủ tướng, đại hội trường, viện lập pháp cho đến các cơ sở chính phủ của huyện, thành phố, xã thôn … đâu đâu cũng treo hình Tôn Trung Sơn. Họ Tập lấy Tôn Trung Sơn làm biểu tượng mới thống nhất Một Trung Hoa.

QUỐC GIA ĐÀI LOAN

Không rõ tài nghệ chơi “poker” của tỷ phú D. Trump nhưng qua cuộc tranh cử sơ bộ với 16 lãnh tụ lỗi lạc, đầy thế lực của đảng Cộng Hòa, tỷ phú Trump lần lượt hạ đo ván, loại cả 16 ông trùm trong một thời gian không quá 2 tháng. Có lúc tỷ phú cạn láng, ông vẫn lao tới, tố! Tẩy sất mà cứ tố, cuối cùng đại thắng!

Mở màn trận đấu quốc tế, ông chọn “Trung quốc vĩ đại” là mục tiêu thử nghiệm. Nên nhớ tỷ phú Trump có lẽ cũng là tay “yên hùng”, xây 9 cao ốc cao chót vót ở Thẩm Quyến và Thượng Hải, công ty D. Trump vay vốn của Bank of China! Tỷ phú nhà ta còn gạ gẫm quyến rũ Bank of China góp vốn đầu tư địa ốc với công ty D. Trump. Cú chơi chót thần sầu, ông cử ông trùm H. Kissinger thừa lệnh “big boss” Trump qua Bắc Kinh gặp CT Tập Cận Bình. CT Tập đâu có ngờ, buổi chiều cùng ngày, đại sảnh Nhân Dân đang chuẩn bị đại tiệc khoản đãi “sứ giả” đặc biệt của tân TT D. Trump thì từ lầu 5, N. White House, NY, ngồi quanh Tân TT Trump là bộ tham mưu cao cấp, ông Trump trịnh trọng tiếp nhận điện thoại chúc mừng của Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn, lâu gần 10 phút. Bà Văn ngồi ở bàn giấy tổng thống Cộng Hòa Trung Hoa Dân Quốc giữa dinh Tổng thống Đài Bắc. Qua vài phút chúc mừng, theo ủy ban tranh cử có mặt trong cuộc điện đàm “hai bên trao đổi tình hình”.

Đây là vị tổng thống Mỹ đắc cử, kể cả đương quyền trao đổi điện thoại với nguyên thủ Đài Loan. Vừa đúng 37 năm, các tổng thống Mỹ đã quên hẳn Cộng Hòa Đài Loan, Bắc Kinh la lối, phản đối, lên án Hoa Kỳ “vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc One China”. Bà Conway đầy quyền lực trả lời: “Có sao đâu!”, bà nói tiếp: “Người ta là khách hàng mua hàng tỷ hàng của Hoa Kỳ, người ta điện thoại chúc mừng có sao đâu”. Chưa đủ, Conway phản ảnh quan điểm của “Big Boss” đây là một quốc gia mà! (A Nation!).
Trong 37 năm sau khi TT J. Carter ký ban hành đạo luật (the act) bảo vệ Đài Loan, đảo quốc này đã mua của Hoa Kỳ 46 tỷ vũ khí đủ loại! Do luật này, đâu phải như luật Obamacare mà là đạo luật của quốc gia Mỹ! Đài Loan mặc nhiên là một “con bài mới” của HP Trump. Đừng quên rằng đầu tháng 12, TT đắc cử Trump nhận thông báo cử Đại tướng J. Mattis làm Bộ trưởng Quốc phòng, ông Trump nói thêm: Sẽ tăng cường hải quân, ông sẽ cho đóng thêm 30 chiến hạm mới, (đưa con số 240 chiến hạm lên 300 chiến hạm).

Tin chính thức từ lầu 5 Trump Tower cho biết, cuộc điện đàm Trump – Văn kể trên do cựu TNS lão thành Bob Dole giàn xếp và sắp xếp trước. TNS Dole là nhân vật uy tín số 1 trong đảng CH và cả nước Mỹ, cựu chiến binh Đệ Nhị thế chiến, SĐ 10 còn sống sót!

HÀ NHÂN VĂN

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Nội Các và Ban Tham Mưu của Donald Trump

Nội Các và Ban Tham Mưu của Donald Trump
http://www.vanews.org/2016/12/noi-cac-va-ban-tham-muu-cua-donald-trump.html

Chính quyền Donald J.Trump theo đuổi một ý thức hệ có màu sắc cách mạng sẽ làm thay đổi cả nước Mỹ lẫn thế giới.

Còn một tháng nữa, ông Donald Trump sẽ tuyên thệ nhậm chức. Chúng ta đã được thêm dữ kiện để nhìn ra sự xuất hiện của một chính quyền có những mục tiêu lẫn phương thức hành động chưa từng thấy từ nhiều thập niên, ít ra là từ thời Tổng thống Ronald Reagan của Mỹ, và hai Thủ tướng Helmut Kohl của Đức và Margareth Thatcher của Anh.

Chính quyền Trump theo đuổi một ý thức hệ có màu sắc cách mạng sẽ làm thay đổi cả nước Mỹ lẫn thế giới.

Nhớ lại thì ngay sau khi bất ngờ thắng cử đêm mùng tám rạng mùng chín Tháng 11, ông Trump liên tục gây bất ngờ khi chuẩn bị nhân sự – tương đối khá nhanh và ồn ào – rồi thăm viếng các tiểu bang đã giúp ông lên làm Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ để vừa cảm tạ vừa tái xác nhận nhiều chủ trương khi tranh cử. Ông còn gây bất ngờ hơn nữa khi trực tiếp nói chuyện với Tổng thống Thái Anh Văn của Đài Loan làm Bắc Kinh giật mình. Chưa nhậm chức ông đã can thiệp với các doanh nghiệp như Carrier, Ford, Boeing, Lockheed Martin, v.v… nhằm đạt các hứa hẹn như giữ lại việc làm hoặc đòi rà lại giá biểu cung cấp cho chính quyền ông cho là quá cao, từ chiếc Air Force One cho tới chiến đấu cơ F-35. Chi tiết gây sôi nổi là không lãnh vực nào mà Tổng thống Tân cử không nêu ý kiến, từ kinh tế đến giáo dục, môi sinh, cựu chiến binh hay chiến lược đối ngoại, v.v… và thường thì trực tiếp nêu ý kiến qua trương mục Twitter của ông.

Tức là ông cướp luôn diễn đàn của truyền thông báo chí để mỗi ngày gây ra một chuyện.

Khi tranh cử, Donald Trump khéo đóng kịch thô lỗ và ăn nói khật khùng để tranh thủ niềm tien của quần chúng bất mãn, rồi từ vị trí của một tay ngang chưa từng hoạt động chính trị mà loại bỏ được các đối thủ có thế giá trong 16 chuẩn ứng cử viên của đảng Cộng Hòa. Sau đó ông tập trung vào chiếm phiếu Đại cử tri của các tiểu bang có vấn đề mà thắng ứng cử viên Hillary Clinton của đảng Dân Chủ. Đắc cử rồi, ông Trump mới cho thấy một bộ mặt hoàn toàn khác và dần dần định hình chiều hướng lãnh đạo của mình.

Trong nội các và ban tham mưu, người ta thấy vai trò của các doanh gia có sở trường đàm phán và ngã giá – nhiều khi bằng áp lực thô bạo – để đạt thỏa thuận có lợi cho nước Mỹ. Ông còn lập ra hai cơ chế tham mưu mới về ngoại thương và giản chánh, nhằm xét lại chánh sách tự do thương mại, thí dụ như với Bắc Kinh, hay giản lược chế độ kiểm soát hành chánh để giải phóng khả năng đầu tư và kinh doanh của các doanh nghiệp. Về an ninh và quân sự, ông mời các tướng lãnh có thực tài và trí tuệ vào bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ, hoạch định chiến lược diệt trừ khủng bố và phát huy sức mạnh của Hoa Kỳ. Kết hợp an ninh với kinh tế, ông cho thấy Chính quyền Trump sẽ hung hãn tranh thắng với nhiều nước khác, từ Trung Cộng tới Iran, Mexico.

Chưa chấp chánh thì Chính quyền Trump đã cho thấy một ý thức hệ mới, trái ngược với chính sách “cải tạo xã hội” của vị tiền nhiệm, mà cũng khác với nhiều chủ trương của các Tổng thống trước. Đặc tính của Chính quyền Trump là khinh thường các khu vực sản xuất kém năng suất, chế diễu các thành phần hay chánh sách xã hội chủ nghĩa bao cấp, và đề cao những ai có tham vọng làm giàu, có khả năng kinh doanh. Chìm sâu ở dưới và hoàn toàn không mặc cảm là triệt để ngợi ca doanh lợi vì doanh lợi tạo ra công việc và sự thịnh vượng nên sẽ bảo vệ sức mạnh của nước Mỹ.

Chúng ta có thể thấy được một cuộc cách mạng văn hóa trong cái lý tưởng Donald Trump, trái hẳn với những chủ trương “phải đạo chính trị” ngày nay. Đây là một khía cạnh khác của “chủ nghĩa quốc gia Hoa Kỳ” đã từng đưa nước Mỹ lên vị trí siêu cường.

Trong hơn một tháng ông Trump chuẩn bị như bão táp, người ta có thể nêu câu hỏi rằng Chính quyền Trump sẽ hung hăng hay chín chắn, táo bạo hay lạnh lùng, và có gặp mâu thuẫn giữa các nhân vật tham gia nội các và dàn cố vấn của Tổng thống không?

Sở dĩ như vậy là do ông Trump chọn ba tướng lãnh bị hồi hưu vì khác biệt quan điểm với Chính quyền vào vai trò Tổng trưởng Quốc phòng (James Mattis), Nội an (John Kelly) và Cố vấn An ninh Quốc gia (Mike Flynn) để bổ túc cho sự yếu kém của ông về an ninh và quân sự. Nhưng lại mời một doanh gia vào chức vụ quan trọng nhất Nội các là Ngoại trưởng, để tận dụng khả năng đàm phán cho có kết quả của ông Rex Tillerson, Tổng quản trị CEO của ExxonMobile. Trong tổ hợp dầu khí này, ông Tillerson là người nắm vững chi tiết gần như tình báo về từng quốc gia đối tác và phải đạt yêu cầu là có hợp đồng có lợi nhất cho doanh nghiệp. Nay ông sẽ phải đạt yêu cầu đó cho… Hoa Kỳ, theo chỉ thị của người làm chánh sách đối ngoại là Tổng thống Trump.

Donald Trump cũng chọn nhiều tỷ phú vào các chức vụ then chốt khác không chỉ vì họ có tiền, hoặc đã chi tiền cho cuộc tranh cử, mà vì họ là doanh gia thành công và có khả năng thực hiện mục tiêu cải cách. Hệ thống giáo dục là bà Betsy DeVos, giải tỏa chế độ kiểm soát kinh doanh là ông Carl Icahn, điều chỉnh chế độ ngoại thương là ông Wilbur Ross ngồi ghế Tổng trưởng Thương mại. Các doanh gia đó không tham chính để kiếm tiền mà vì họ đồng ý với yêu cầu cải cách của ông Trump.

Ngoại trừ thường hợp của Giáo sư Peter Navarro – vào chức vụ của một cơ chế mới sẽ làm Bắc Kinh nổi điên là Hội đồng Thương mại Quốc gia vì lập trường rất diều hâu chống Trung Cộng về cả an ninh lẫn kinh tế – ông Trump không mời các giáo sư đại học hay học giả. Ông cũng tránh các chính trị gia chuyên nghiệp, trừ phi là dùng đòn phép của họ để phá vỡ hệ thống cấu kết chính trị tại Thủ đô Washington nhằm khai thông ách tắc và vét sạch bùn lầy trong quan hệ bán chác giữa chính trường với doanh trường. Đó là trường hợp của Nghị sĩ Jeff Session vào vị trí Tổng trưởng Tư pháp hay nguyên Thống đốc Rick Perry vào ghế Tổng trưởng Năng lượng.

Cũng vì chiều hướng đó, ông bị các chính khách, học giả và báo chí thiên tả đả kích nặng. Nhưng chúng ta chẳng nên ngạc nhiên về những lời đả kích này mà nên nhìn vào thực tế.

Xét tới đặc tính của “Chính quyền Cách mạng” Donald Trump, người ta hoài nghi là ban tham mưu của ộng Trump có ít kinh nghiệm. Mọi Chính quyền đều có tám vị trí then chốt nhất là Tổng thống, Phó Tổng thống, Đổng lý Văn phòng (Chief of Staff, tương đương với Bộ trưởng Phủ Tổng thống), và năm Tổng trưởng Ngoại giao, Quốc phòng, Tư pháp, Ngân khố và Thương mại. Tám nhân vật này của Chính quyền Trump có tổng cộng 138 năm thâm niên trong hai lãnh vực là công vụ (quân và dân sự trong chính quyền) hay kinh doanh, so với 152 năm của Chính quyền Bush 43 hay 122 năm của Chính quyền Obama. Khác biệt là hệ thống nhân sự Trump có 83 năm thâm niên trên doanh trường so với chỉ có năm năm của hệ thống Obama, hay 72 năm của hệ thống Bush 43.

Nghĩa là dù sao khác biệt cũng chẳng nhiều lắm so với một Hành pháp Cộng Hòa! Thời xưa, một Giáo sư Kinh tế từng làm Tổng trưởng Lao động rồi Ngân khố của Tổng thống Richard Nixon rồi Chủ tịch tổ hợp Bechtel trong tám năm, trước khi là Ngoại trưởng có thế giá của Ronald Reagan, đấy là ông George Shultz. Ông lên kế nhiệm một Ngoại trưởng đã từng là Đại tướng, Alexander Haig. Thời đó, mấy ai phàn nàn chuyện ông tướng hay doanh gia đi làm Ngoại trưởng? Thời nay, người ta quên trí nhớ nên mới om xòm phê phán việc doanh gia Tillerson của đất Texas đi làm Ngoại trưởng.

Một khía cạnh khác về ý thức hệ là lằn ranh tả hữu, cấp tiến hay bảo thủ.

Đảng Dân Chủ thiên tả thì đề cao công bằng xã hội và vai trò can thiệp của nhà nước; đảng Cộng Hòa hữu khuynh lại đòi phát triển kinh tế và giới hạn vai trò của nhà nước. Đấy là sự khác biệt chung, đã tồn tại từ những năm 1960. Từ 30 năm trước, các dân biểu nghị sĩ Cộng Hòa có khuynh hướng bảo thủ hơn, nhất là từ quãng 2010. Trong khi đó, Quốc hội Dân Chủ lại ngày càng thiên tả hơn, nhưng bất công xã hội cũng gia tăng trong tám năm qua và là một trong nhiều nguyên nhân của cuộc Cách mạng Donald Trump, với sự nổi loạn của thành phần trung lưu thấp chống lại giới thượng lưu ưu tú bên đảng Dân Chủ.

Nếu chấm điểm về ý thức hệ thì ông Trump có mời một số dân biểu nghị sĩ vào nội các, và thành phần nhân sự này có khuynh hướng bảo thủ, nhưng nói chung cũng chẳng bảo thủ hơn Quốc hội Cộng Hòa khóa 115. Khi chấp chánh, Hành pháp Donald Trump phải trước hết đàm phán với Lập pháp Cộng Hòa và rất có hy vọng đồng điệu trong chiều hướng bảo thủ ấy, ngoại trừ hai lãnh vực có dị biệt với đa số Cộng Hòa là can thiệp vào ngoại thương để bảo hộ mậu dịch. Tuy nhiên, trong hai lãnh vực này, ông Trump lại có thể được hậu thuẫn bất ngờ từ phía Dân Chủ!

Khi ấy ta đừng quên một Giáo sư kinh tế đã sớm vạch ra những bất toàn của chế độ tự do thương mại làm Hoa Kỳ bị thiệt hại, là Peter Navarro. Ông hợp tác với ban tranh cử Donald Trump ngay từ đầu và sẽ là Chủ tịch Hội đồng Thương mại Quốc gia để cố vấn Tổng thống về chánh sách và luật lệ liên quan đến ngoại thương, nhưng lồng trong một viễn kiến rất Trump là kinh tế chỉ là một phần của an ninh thôi. Và đấy mới là điều khiến Trung Cộng lúng túng. Giáo sư Peter Navarro đã phục vụ trong đoàn Peace Corp tại Đông Nam Á và theo dõi sự bành trướng của Trung Cộng từ lâu, nhưng cũng là một đảng viên Dân Chủ!

Sau cùng, kết luận bất ngờ nhất cho một năm có quá nhiều bất ngờ, chính là việc dân Mỹ không bầu Donald Trump làm Tổng thống vì là ông người đạo cao đức trọng. Họ không cần chuyện đó mà cần một hệ thống lãnh đạo được việc! Ông Trump và nội các đang thành hình có đặc tính là thiết thực được việc ngoài chiến trường và trên doanh trường, mà cùng coi chính trường là nơi phải cải cách để ra khỏi nguyên trạng bế tắc ngày nay.

Vì vậy, cuộc Cách mạng Trump đang khởi đầu!….

© Nguyễn Xuân Nghĩa

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

DONALD TRUMP: “MỘT CÂY CỔ THỤ MỤC RUỔNG, KHÔNG NÊN BÓN TƯỚI TỐN THỜI GIAN” !

Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Henry Kissinger đã có cuộc gặp với Tổng thống đắc cử Donald Trump bàn chuyện về Trung cộng.Kissinger người được Trung cộng vô cùng tôn kính vì những việc ông đã làm cho Trung qu…

Nguồn DONALD TRUMP: “MỘT CÂY CỔ THỤ MỤC RUỔNG, KHÔNG NÊN BÓN TƯỚI TỐN THỜI GIAN” !

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

“Chết bởi Trung Quốc”: cuốn sách làm Tổng thống Donald Trump thức tỉnh.

Banmaihong's Blog

Phần 1: Sát thủ tàn độc nhất hành tinh

Vừa đắc cử xong, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bổ nhiệm ngay tác giả quyển sách “Chết bởi Trung Quốc” (Death By China), giáo sư Peter Navarro làm cố vấn kinh tế tối cao. Ông Trump cho biết bản thân ông đã nghiền ngẫm rất kỹ và rất thích quyển sách này. Chúng ta hãy cùng nghiên cứu từng phần quyển sách này để xem tại sao nó lại gây chấn động như thế.

View original post 2 345 more words

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận