Vừa bắt giam thủ lĩnh sinh viên nhân quyền, vừa rêu rao giảng dạy nhân quyền trong trường đại học.

Vừa bắt giam thủ lĩnh sinh viên nhân quyền, vừa rêu rao giảng dạy nhân quyền trong trường đại học.
Vừa bắt giam thủ lĩnh sinh viên nhân quyền, vừa rêu rao giảng dạy nhân quyền trong trường đại học

Sinh viên Trần Hoàng Phúc, năm cuối, đại học Luật TP.HCM là sáng lập viên của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam. Anh kiêm giữ vai trò phát ngôn nhân của Hội, đại diện Hội sinh viên nhân quyền trong một số hội họp lúc Hội còn đang trong giai đoạn Ban vận động thành lập. Nhà cầm quyền Hà Nội bỏ tù Trần Hoàng Phúc, bỏ tù nhân quyền. Vậy thứ nhân quyền mà đảng Cộng sản sắp dạy trong trường đại học Việt Nam là nhân quyền kiểu gì?

Để hợp lý hóa lý do bắt bỏ tù Phúc, một tờ báo công an là vntb.org ( nay đã bị chặn tường lửa) tung ra tấm hình một quân nhân đạp mặt ảnh Hồ Chí Minh rồi lừa dân rằng đó là Trần Hoàng Phúc. Tuy nhiên thủ đoạn này đã nhanh chóng bị bóc mẽ. Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam đã có bài báo chứng minh rằng Người đạp vào mặt ảnh Hồ Chí Minh trong bức ảnh không phải là Trần Hoàng Phúc. Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cũng đã có bài vạch trần sự dối trá của trang báo vntb.org, khi Trần Hoàng Phúc thật cao 1m8, quân nhân đạp mặt ảnh Hồ Chí Minh cao khoảng 1m65.

Mới đây, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã  vừa phê duyệt đề án giảng dạy nhân quyền trong trường học từ cấp mẫu giáo đến bậc đại học, sẽ được thực hiện từ năm 2025. Không hiểu là nhân quyền mà thủ tướng Phúc và Bộ chính trị đảng Cộng sản đề ra là thứ nhân quyền gì. Vừa bắt giam một thủ lĩnh sinh viên sáng lập Hội sinh viên nhân quyền, vừa đi giảng dạy nhân quyền, có lẽ rằng đến bây giờ đã lòi ra cả. Đảng Cộng sản Việt Nam chẳng còn lừa được ai nữa.
~~~
Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam thành lập

Hội sinh viên Nhân quyền Việt Nam, một nhóm sinh viên có ước nguyện cải cách giảng đường và tự do học thuật ở Việt Nam, và nhân quyền cho các sinh viên, trong tuần này công khai tuyên bố thành lập. Trước đó, sáng lập viên của hội, anh Trần Hoàng Phúc đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Trong một thông báo, Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết hội có một số thành viên, cảm tình viên và cố vấn, trong đó nam chiếm 75% và nữ chiếm 25%. Nhưng vì lý do an ninh, hội không công khai danh tính và số lượng thành viên chính thức.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà hoạt động đấu tranh cho dân chủ cư ngụ ở thành phố Hồ Chí Minh được nhiều người trên thế giới biết tiếng, là cố vấn cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam. Ông cho VOA-Việt ngữ biết về bối cảnh ra đời của hội:

“Trước viêc mọi người than phiền, chán nản với hệ thống giáo dục, tôi ủng hộ việc thành lập Hội sinh viên nhân quyền. Các sinh viên hiện đang đi học có thể bị áp lực nhà trường đuổi học, nên mỗi người chọn một mã số để nhà trường và công an không biết tên. Khi các sinh viên thành lập hội, tôi rất vui nhận lời làm cố vấn cho hội.”

Ngoài ra, hội còn tham gia Mạng lưới Sinh viên Nhân quyền Quốc tế (Students for Human Rights network – SHR).

Theo bác sĩ Quế, hội sinh viên nhân quyền và giới trí thức Việt Nam phải lên tiếng về thực trạng nền giáo dục hiện nay:

“Trong đường lối của Bộ Chính trị, giáo dục là nhằm đào tạo công cụ cho chế độ, chứ không đào tạo con người. Giảng viên thì giả vờ dạy, còn sinh viên thì giả vờ học. Họ là nạn nhân của hệ thống quản lý giáo dục, trong đó cán bộ quản lý giáo dục lại là tay chân của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Ban Tuyên giáo, và trên cùng là Bộ Chính trị.”

Theo lời bác sĩ Quế, đây là cuộc đấu tranh giải quyết mâu thuẫn giáo dục học đường giữa giới sinh viên, giáo chức với các nhà quản lý giáo dục và giới lãnh đạo Việt Nam.

Một thông báo trên trang Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết Trần Hoàng Phúc, người vừa bị công an Hà Nội bắt giữ hôm 3/7, là sáng lập viên, chủ tịch thứ hai, kiêm phát ngôn nhân của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam.

Bác sĩ Quế nói cá nhân ông và hội sinh viên nhân quyền, ủng hộ các hoạt động tranh đấu ôn hòa của Trần Hoàng Phúc, nhà hoạt động 23 tuổi đang bị giam cầm:

“Hội mạng mẽ lên tiếng trường hợp sinh viên Trần Hoàng Phúc vừa bị bắt ở Hà Nội chỉ vì lên tiếng về các vấn đề xã hội, giáo dục. Tôi đánh giá rất cao anh Phúc.”

Thông báo cho biết từ đầu năm 2016, Trần Hoàng Phúc có ý tưởng thành lập một Hội sinh viên độc lập để làm đối trọng với Hội sinh viên Việt Nam ‘quốc doanh’ do nhà nước quản lý. Anh cho rằng cần phải có một hội sinh viên độc lập để bảo vệ quyền lợi sinh viên, nhất là những sinh viên bị oan ức hoặc bị giảng viên trù dập.

Chủ tịch thứ hai kiêm phát ngôn nhân Trần Hoàng Phúc là người thiết kế chương trình hành động cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho đến năm 2020. Đồng thời anh là trưởng ban ngoại giao, chuyên đi liên lạc với các tổ chức khác. Phúc nói với các bạn của anh rằng anh có thể bị bắt vì vai trò của mình, tuy nhiên chương trình đã thiết kế cho Hội sinh viên nhân quyền có thể hoạt động kể cả khi không có mặt của anh, thông báo viết tiếp.

Các trang thông tin trên Facebook cho biết Trần Hoàng Phúc sinh năm 1994, “đã học hết năm cuối khoa luật, trường đại học luật tp.HCM. Vì dấn thân hoạt động dân chủ nên Phúc bị nhà trường làm khó dễ và không trao bằng tốt nghiệp.”

Trần Hoàng Phúc là thành viên của nhóm Sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á (YSEALI) do Tổng thống Obama sáng lập. Hồi tháng Năm, 2016, trong tư cách thành viên chính thức của YSEALI, Trần Hoàng Phúc nhận thư mời tham dự giao lưu với Tổng thống Obama khi ông ghé thăm Sài Gòn. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam đã ngăn cản, không cho Phúc tham dự.

Trong báo cáo nhân quyền 2016, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã lên tiếng về việc Hoàng Phúc bị câu lưu và thẩm vấn trong nhiều giờ liên tiếp, chỉ vì muốn tham dự một sự kiện do nhà lãnh đạo Hoa Kỳ mời.

Advertisements
Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHIÊU TRÒ TUNG HỨNG CỦA CỘNG SẢN VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA VNCH

CHIÊU TRÒ TUNG HỨNG CỦA CỘNG SẢN VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA VNCH

Aug 23, 2017

Theo tin tức của truyền thông cộng sản vừa loan báo cho biết: Sáng 18-8, nhiều đơn vị xuất bản (công ty sách VN, NXB Thanh Niên, NXB Công an nhân dân, NXB Khoa học xã hội) tổ chức giới thiệu các bộ sách. Ông PGS. TS Trần Đức Cường, nguyên viện trưởng Viện sử học, chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, tổng chủ biên bộ sách Lịch sử VN, đã có cuộc chia sẻ với báo chí về những điểm mới của bộ sách này:

– Bộ Lịch sử VN (15 tập)
– Văn hoá biển đảo VN.
– Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh (60 tác phẩm).
–  400 chữ quốc ngữ – sự hình thành, phát triển và đóng góp vào văn hoá VN.
– Lược sử Việt ngữ học, Hiên ngang Trường Sa…

Ông  Cường cho biết đó là công trình của hơn  30 nhà nghiên cứu sử học đã bỏ thời gian khoảng 9 năm như để hoàn thành bộ sử này với hơn 10.000 trang. Đây là bộ thông sử quy mô chưa từng có từ trước đến nay ở VN, từ thời khởi thủy cho đến những năm 2000. 

Một vấn đề được ông Cường tiết lộ thêm, đó là sự tồn tại của chính quyền Việt Nam Cộng hoà được nhìn nhận theo quan điểm của đảng.

Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam. Nó tồn tại trong gần 21 năm. Năm 1954 còn có một thể chế nữa gọi là Quốc gia VN. Sau đó đến năm 1955 thì Ngô Đình Diệm mới phế Bảo Đại để làm quốc trưởng, sau đó trưng cầu dân ý, bầu Tổng thống.

Việt Nam Cộng hoà là nối tiếp của Quốc gia VN. Nhưng vấn đề phải nghiên cứu cho rõ nguyên tắc vận hành của chính quyền này là gì? Đó là một thực thể trên lãnh thổ quốc gia VN.

Trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn.

http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20170818/tu-bo-cach-goi-nguy-quan-nguy-quyen-sai-gon/1371412.html

ĐỪNG NGHE CỘNG SẢN NÓI!

Đừng nghe những gì cộng sản nói về “cách gọi  Ngụy quyền được thay bằng Chính Quyền Sài Gòn và Quân Đội Sài Gòn”, trong bộ sử mới phát hành do nhà nước cộng sản vừa mới phát hành. Chúng tôi tuy chưa được đọc chỉ mới nghe người chủ biên lên tiếng mà thôi, cho nên chúng tôi chỉ dựa vào cái tài liệu mà nhóm trí thức đỏ miền bắc viết trên Wikipedia để thấy lời nói của họ có đi đôi với hành động hay không? Thông thường thì đám trí thức đỏ hay sửa chửa những trang nói về VNCH hay QL.VNCH trên Wikipedia. Bách Khoa toàn thư chính là nơi thể hiện văn minh trí tuệ của đảng ra trước thế giới, nên buộc lòng nhà nước cộng sản phải quan tâm đến việc sửa chửa hàng ngày trên Wikipedia ( Wiki.) cho phù hợp với ý đảng.

Tò mò hành động của các sử gia đỏ nên chúng tôi tìm vào Wiki. xem các ông này “mần răng”  ra sao? Ôh! các ông sửa rất nhiều và thêm bớt cũng nhiều, tựu chung là nặng về tâng bốc chế độ bán nước hại dân hiện đang cầm quyền dưới sự lãnh đạo của đảng. Khi các ông sử gia đỏ nói về chính quyền VNCH và quân đội VNCH thì trước sau vẩn như một, nội dung vẩn cố tình bóp méo sự thật  tiếp tục bôi tro trét trầu như thường lệ không có gì mới cã. Nếu như ai vào đọc các trang viết về Việt Nam Cộng Hòa cũng vẩn còn còn phát hiện các chử Mỹ- Ngụy hay ngụy quyền trong các trang sử mới do sử gia đỏ viết. Xin mời vào Wikipedia để coi các sử gia đỏ thay đổi cách nói và viết về VNCH? nơi phần “ĐÁNH GIÁ” để biết thêm bản chất lừa lọc xảo trá của người cộng sản.

https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a

THỰC THỂ CỦA VNCH THEO QUAN ĐIỂM CÔNG PHÁP QUỐC TẾ

Việt Nam Cộng Hòa là miền Nam Việt Nam có lãnh thổ trải dài từ mũi Cà Mau đến vĩ tuyến 17 (sông Bến Hải) với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việt Nam Cộng Hòa còn là một quốc gia độc lập đã được  công pháp quốc tế  công nhận, còn có Quan sát viên thường trực Liên Hiệp Quốc và là thành viên của nhiều Tổ chức Quốc tế.

Việt Nam Cộng hòa là thành viên trong một số tổ chức quốc tế như Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á (SEATO), Ủy ban Kinh tế của Liên hiệp quốc về Á châu và Viễn Đông ECAFE, Tổ chức Nông nghiệp và Lương thực FAO (1950); Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA (1957); Tổ chức Hàng không Dân sự Quốc tế ICAO (1954); Hiệp hội Phát triển Quốc tế IDA; Tổ chức Lao động Quốc tế ILO (1950); Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF (1956); Liên hiệp Viễn thông Quốc tế ITU (1951); Tổ chức Giáo dục, Khoa học, và Văn hóa Liên hiệp quốc UNESCO (1951); Quỹ Thiếu nhi Liên hiệp quốc UNICEF, Liên hiệp Bưu chính Quốc tế UPU (1951); Tổ chức Y tế Quốc tế WHO (1950); Tổ chức Khí tượng Thế giới WMO (1955), Ngân hàng Thế giới (1956), và Ngân hàng Phát triển châu Á (1966).

Trong khi đó miền Bắc VN dưới sự lãnh đạo của HCM, tuyên bố độc lập dựa trên cái nền tảng độc lập của Quốc Gia VN có từ tháng 3/1945. Một sự ăn cướp trắng trợn nền độc lập của nhà nước quân chủ lập hiến do vua Bảo Đại thành lập với người đứng đầu nội các là Thủ Tướng Trần Trọng Kim. Ngày 12-3-1945 Bảo Đại công bố tuyên ngôn Độc lập của VN :” Chiếu tình hình thế giới nói chung và tình hình Á Châu nói riêng, chính phủ VN long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp năm 1884 đã được bãi bỏ và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia …” Sau đó Bảo Đại cho công bố dụ số 1 tuyên ngôn đầu tiên của thể chế mới Quốc Gia VN và một nội các mới được thành lập do Thủ Tướng Trần Trọng Kim đãm nhiệm. Không biết chứng nào các ông sử gia đỏ của  cs trung thực về vấn đề này?

CÁC SỬ GIA ĐỎ BLA..BLA VỀ VNCH

Về việc các quốc gia công nhận VNCH, một TS sữ học đỏ có tên là Nguyễn Nhã phát biểu hoàn toàn sai lạc, trích :

“Chính quyền Việt Nam Cộng hòa được thành lập ngày 26 tháng 10 năm 1955, với ông Ngô Đình Diệm là Tổng thống đầu tiên, sau khi có một thời gian ngắn dưới thời Quốc trưởng Bảo Đại, người sau đó bị phế truất và phải lưu vong tại Pháp. Chính phủ này được Hoa Kỳ và 77 quốc gia khác công nhận”

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/why-does-vietnam-give-up-on-calling-the-republic-of-vietnam-puppet-government-08212017123728.html

Vì ông Nguyễn Nhã tốt nghiệp Tiến sĩ tại chức hay bằng giả nên kiến thức của một trí thức dỏm của cộng sản quá giới hạn, nên có những phát ngôn không phải của một nhà sử học chân chính, ông này không biết gì về VNCH.

Ngay từ năm đầu thành lập có tất cả 35 nước công nhận chính thể VNCH, 2 năm sau con số này lên đên 48 nước tiếp tục công nhận VNCH và 8 nước cảm tình với VNCH nhưng không có trao dổi ngoại giao. Có hai nước Ấn Độ và Miến Điện bổ nhiệm Tổng lãnh sự ở Việt Nam dù không có giấy chấp nhận lãnh sự. Cambodia đã trao đổi đại diện.

Tính tới thời điểm 14/9/1958, sau 3 năm xây dựng nhà nước VNCH đệ nhất trên thực tế VNCH cũng đảm bảo được 3 tiêu chuẩn dân số, lãnh thổ, chính phủ; và tiêu chuẩn có năng lực tham gia vào mối quan hệ với các quốc gia khác thì có vẻ vẫn đảm bảo. Theo danh sách các nước công nhận VNCH cho tới ngày 7/8/1958 lưu ở Văn khố quốc gia Úc (NAA) có tới 62 nước chính thức hoặc hàm ý công nhận VNCH. Danh sách này ở trang 40-42 (và 44,45) trong hồ sơ “Saigon – Vietnam relations with other countries general [re Republic of Vietnam also known as South Vietnam]” gồm 157 trang số hiệu NAA: A4531, V221/5, có thể truy cập trực tuyến ở recordsearch.naa.gov.au. 

Quốc gia VNCH tính tới thời điểm 1975 có tất cả 87 quốc gia trên thế giới công nhận và 8 quốc gia bán chính thức ( không có trao đổi đại sứ-nhưng đã bỏ phiếu cho VNCH gia nhập Liên Hiệp Quốc, hàm ý công nhận VN), đó là các nước Ireland (Ai-len), El Salvador, Peru, Panama, Uruguay, Iran, Ethiopia, Cộng hòa Dominica. Xem thêm các tài iệu liên quan đến việc công nhận VNCH:

http://lybichthuy.blogspot.de/2016/02/nhung-tieng-cho-tru-trong-em-cach-vai.html

Trong khí đó VNDCCH, sau khi ông HCM tuyên bố độc lập ngày 2.9.1945, cho tới cuối năm 1949 không có một quốc gia nào trên thế giới công nhận. Nước đầu tiên công nhận VNDCCH là Trung quốc vào ngày 18/1/1950, LX ngày 30/1/1950….  Cho đến 1975 VNDCCH chỉ có 49 quốc gia trong khối XHCN công nhận và thiết lập bang giao. Chưa bao các sử gia nô của cộng sản viết sử trung thực. Một sự đánh tráo lịch sử của các sử gia đỏ về chế độ VNCH. Những sự việc mà khi đem so sánh, thì thấy sự chênh lệch khá xa về tính chính danh của VNCH và VNDCCH trên trường quốc tế.

NHẬN ĐỊNH CỦA NGƯỜI TRẺ HẢI NGOẠI

Sử là sử, người viết sử cần có đạo đức nghề nghiệp, không được  đặt chủ nghĩa và lợi ích nhóm vào ngòi viết thì đồng bào mới có những trang sử trung thực đáng để đọc và nghiên cứu. Việc làm sử trong chế độ cs, khi mà người Viết sử không những là  thợ viết theo định hướng của đảng mà còn là gia nô của chế độ. Vậy thì cái gì họ nói làm sao có thể được coi là trung thực khi nói về một chế độ VNCH dựng lên trong 20 năm, tuy ngắn ngủi nhưng giá trị của nó đã vượt trội hơn VNDCCH và CHXHCNVN về nhân bản, Dân chủ, kinh tế, Giáo Dục và nhiều lãnh vực khác rất xa.  

Đến hôm nay dù cho các sử gia cộng sản có sửa đổi cách gọi ngụy quân thành quân đội Sài Gòn hay không, thì giá trị về tính chính  danh của chế độ VNCH  về mặt công pháp quốc tề chưa hề sút giảm ( Cho dù quốc tế đã có phần lãng quên), nhưng khi nào được hâm lại thì nó vẩn là dề tài nóng như những những năm VNCH còn tồn tại.

Sử gia cộng sản được đảng bật đèn xanh để sửa đổi từ gọi ngụy quân thành quân đội Sài Gòn nhưng sự kỳ thị và trù dập người thương phế binh VNCH vẩn bị tiếp tục như trong 42 năm qua. Ngay cả đến việc nhận sự trợ giúp nhân đạo từ người  Việt Hải Ngoại cũng bị làm khó dể, thậm chí nhà nước cộng sản nơi thành hồ còn ra rả phỉ báng hàng ngũ TPB/VNCH là phản quốc…bằng những từ ngữ khó nghe nhất trong ngày tri ân TPB tại DCCT ngày  17/7/2017, do tên côn đồ có bảo kê của đảng csVN là Phan Hùng và đồng bọn tổ chức bên ngoài hàng rào của DCCT .

http://danlambaovn.blogspot.com/2017/07/con-o-quay-pha-buoi-tam-soat-suc-khoe.html. 

Như chúng đã từng biết từ ngụy quân đã có từ những ngày sau khi chia đôi đất nước năm 1954. Nhìn hai sự việc trái chiều hiện nay về người lính VNCH qua cách đối xử phân biệt và kỳ thị của đảng với các TPB/VNCH cho thấy quan điểm của đảng cs vẩn luôn coi quân đội Sài Gòn là giai cấp thù địch. Chiến thuật của người cộng sản là đổi màu theo từng giai đoạn biến động của lượng kiều hối chảy vào VN: 

Ngày đi đảng gọi Việt gian
Ngày về thì đảng chuyển sang Việt kiều
Chưa đi phản động trăm chiều
Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng

Dựa theo con số báo cáo của Pew Research Center, sau hơn một thập niên gia tăng liên tục, mà cao điểm là năm 2015 với mức gia tăng tổng cộng lên đến 13,2 tỷ USD kiều hối đổ về Việt Nam, kể từ năm 2016, con số này đã giảm còn 9 tỷ USD (tức giảm 31,8%). Mặc dầu cho tới nay ở thời điểm cuối tháng 7/2017, số lượng kiều hối 6 tháng đầu năm 2017 vẫn chưa được công bố, nhưng theo thông tin từ TP.HCM người ta được biết thành phố chỉ tiếp nhận được 2,1 tỷ USD. Nếu dựa theo con số hàng năm khu vực này thường chiếm khoảng 58% tổng lượng kiều hối chảy vào Việt Nam, thì có người ta có thể dự đoán kiều hối 6 tháng đầu năm 2017 sẽ ở vào khoảng 3,6 tỷ USD, cùng với dự báo 6 tháng cuối năm 2017, lượng kiều hối còn bị giảm 50% do tác động tăng lãi xuất của FED, thì kiều hối năm 2017 sẽ vào khoảng 5,4 tỷ USD, tức giảm sút gần 40% so với năm 2016. 

Lo sợ người Việt Hải Ngoại mà phần lớn là ngụy quân và ngụy quyền là nguyên do chính làm cho lượng kiều hối chảy vào VN bị sút giảm đến mức thấp nhất, nên người cộng sản khi nhổ nước bọt ra trước đây rồi phải liếm lại! Nên quan điểm sử quan của đảng về VNCH luôn biến dạng theo từng thời kỳ. Đây là thủ đoạn của cáo già HCM truyền lại cho các thế hệ cs đi sau – Hồ chí minh một đảng viên thuần thành của đệ tam QT đã từng tuyên bố giải tán đảng cộng sản vào ngày 1/11/1945, để xích gần lại với các đảng phái quốc gia. Bản chất của cộng sản là một Mafia khi nào cần đạt mục đích, thì từ bất cứ một thủ đoạn để lừa bịp nhân dân và người quốc gia lúc đó con tắc kè cộng sản lập tức đổi màu thích nghi với hoàn cảnh chung quanh.

Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều,
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào ?
Việt Minh thì tuổi đã cao !
Việt Công ốm yếu, xanh xao gầy còm !
Việt Kiều thì vẫn còn son,
Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà !
Chỉ cần một ít đô la,
Việt gian phản quốc hóa ra Việt kiều !
(Ca dao)

Trong khi Tổng chủ biên bộ sử Việt Nam: gọi “ngụy quân, ngụy quyền” là miệt thị!, thì tên  Trung tướng VC NGUYỄN THANH TUẤN yêu cầu kiểm tra xử lý bộ sử do Tổng chủ biên PGS-TS Trần Đức Cường phát hành. Dưới đây là phát biểu của một ông tướng VC như sau:

“Để phản biệt rõ ở Việt Nam chỉ có một chính quyền của dân, do dân và vì dân đó là chính quyền VNDCCH do Chủ tịch HCM lãnh đạo, còn các chính quyền khác đều là ngụy quyền . Danh xưng chế độ VNCH chỉ được bọn tay sai cho Mỹ tự xưng vậy nay các ông đứng về phía đồng bào yêu nước viết đúng lịch sử gọi đúng bản chất hay các ông đang làm đẹp lòng bọn cờ vàng và một nhóm trở cờ chống Đảng, chống nhân dân? Nếu các ông công nhận ở miền Nam có thể chế chính trị riêng là thực chất các ông đang lặp lại lập luận của Mỹ nhằm bao che cho tội ác xâm lược VN, là các ông đã quên mất hàng triệu con người đã ngã xuống để có ngày hôm nay hoà bình, phát triển để các ông ngồi viết sử, thế nhưng các ông đã xúc phạm vong linh của họ và xúc phạm hàng triệu con người ở cả hai miền Nam Bắc đổ máu xương làm nên điều kỳ diệu là đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào, và với cách nhìn đó các ông đã biến cuộc chiến oai hùng lừng lẩy chống ngoại xâm thành cuộc nội chiến của hai miền Nam – Bắc, là cuộc chiến tranh ủy nhiệm của các nước lớn mà VN là nạn nhân, các ông đang làm cái việc mà CIA, Mỹ đã làm bao năm nay không thể làm được thì nay qua các ông đã biến thành sự thật …Với cách làm này chúng tôi không thể gọi các ông là đồng chí mà nói thẳng rằng Đảng, nhân dân giao cho các ông viết sử, thế nhưng đã bị các ông lợi dụng làm việc không công cho Mỹ phá hoại đất nước. Với việc làm sai trái này chúng tôi yêu cầu Đảng, Nhà nước phải kiểm tra xử lý kiên quyết thu hồi đính chính trở lại tập sử nói về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và làm rõ trách nhiệm những người gây nên hậu quả sai trái này”. hết trích

http://vntb.org/trung-tuong-nguyen-thanh-tuan-yeu-cau-xu-ly-bo-sach-xuyen-tac-lich-su-do-phan-huy-le-lam-chu-bien.html

NHẬN ĐỊNH

Người trẻ chúng tôi không thấy có gì thay đổi về bản chất gian xảo của người cộng sản trong việc viết lại một đoạn sử về VNCH ? mặc dù chúng tôi chưa được đọc, nhưng xét qua các tuyên bố của các trí thức đỏ chúng tôi nhận thấy được:

1. Đừng bao giờ tin người cộng sản sẽ thành thật và trung thực hơn trong cách nhìn về VNCH. Cái nhìn của sử gia đỏ về VNCH  chỉ là cái nhìn theo quan điểm của đảng súc vật csVN.

2.Nhìn lại những bài viết có liên quan về VNCH trên Wikipedia để thấy người cộng sản nói một đường làm một nẻo, chưa bao giờ bỏ qua một dịp nào để xuyên tạc và viết sai lạc về chế độ VNCH và quân đội VNCH. 

3. Riêng ông Trung Tướng Nguyễn Thanh Tuấn nguyên Cục trưởng Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị có bao giờ thử suy gẩm tại sao nước Mỹ khi trải qua một cuộc nội chiến (1861–1865) sau đó đã nhanh chóng trở thành cường quốc của Thế Giới? Nước Đức, nước Nhật sau khi chấm dứt chiến tranh thứ II, từ một nền kinh tế phá sản toàn diện chỉ sau 20 năm xây dựng lại trở thành cường quốc của Âu Châu và Á châu? Nay Đức, Nhật còn là một trong 20 nước có nền kinh tế lớn trên TG.

Lý do thành công của các nước này là vì họ biết dẹp lòng tự ái, thù hằn để hàn gắn vết thương của chiến tranh và hết mực chăm lo gây dựng đất nước. Nhìn xem sau khi xáp nhập ý thức hệ Tư Bản vào Cộng Sản, người Đức đâu có ai đi học tập cải tạo, mọi người đều bình đẳng. Họ bỏ qua những tỵ hiềm xưa để tập trung vào làm cho quốc gia phú cường. 

4. Người cộng sản VN chỉ lo trả thù giai cấp,  tự tôn là phe thắng cuộc quên đi lợi ích cả dân tộc. Cho tới nay sau nhiều lần tuyên bố thay đổi về chính sách với phe thua cuộc nhưng chúng tôi chưa bao giờ có cái nhìn lạc quan về các bộ sử mới do các trí thức đỏ viết và lại càng khinh bỉ hơn với thái độ thù nghịch kỳ thị của ông Trung Tướng Quân Đội cộng sản Nguyễn Thanh Tuấn. Trong bài viết của ông, ông nhấn mạnh mất mát riêng của gia đình ông, và dùng hận thù riêng chế thành nọc độc tiếp tục phun vào chế độ VNCH mà quên đi lợi ích của cả một dân tộc, quên đi cái đạo làm tướng của người xưa, quên đi bài học của Nguyễn Trải “Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo” . Ông trung tướng với bộ não hoạn lợn này vẩn chưa bao giờ biết được tình hình tổng thể về tình trạng xuống hố cả nưỡc về mọi mặt như ngày hôm nay của CHXNCNVN, sau 42 năm gọi là ” Thống Nhất đất nước và chấm dứt chiến tranh”?? Ngày nào đất nước còn những Trung Tướng như Nguyển Thanh Tuấn, thì VN mãi mãi không bao giờ cất cánh được, vẩn nghèo đói, lạc hậu, kinh tế phá sản vì đảng quyết trung thành với mấy cục vàng để được TQ bảo kê cho chức danh thái thú Anam.

5.Trò tung hứng của đảng VGCS, một tay đấm (Tướng Quân Đội cộng sản Nguyễn Thanh Tuấn) một tay xoa ( PGS-TS Trần Đức Cường) hay còn gọi là trống đánh xuôi kèn thổi ngược theo định hướng của đảng, chỉ làm đồng bào trong và ngoài nước thấy rỏ hơn về bản chất thô bỉ của phe thắng cuộc về các quan điểm chứa đầy hận thù giai cấp để tiếp tục trù dập những người từng cộng tác với chế độ VNCH.

Đức , Nhật sau chiến tranh thứ II, chỉ cần 20 năm miệt mài xây dựng lại trở thành cường quốc về kinh tế. CHXHCNVN dưới sự lãnh đạo tài ba của đảng VGCS, sau 42 năm đất nước hoàn toàn bị phá sản. Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào để rồi quăng nón cối dép râu chạy theo liếm giày Mỹ để xin viện trợ, nịnh Ngụy quân, Ngụy quyền nước ngoài để kiếm kiều hối. Đó là chân dung trung thực nhất của phe thắng cuộc.

Nguyễn Thị Hồng 23/8/2017
Đăng 12 hours ago bởi Kim Anh Le
Nhãn: CHIÊU TRÒ TUNG HỨNG CỦA CỘNG SẢN VỀ SỰ TỒN TẠI CỦA VNCH

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VOA – Vụ án Trịnh Vĩnh Bình Kỳ cuối: Hai chữ ‘hợp lý’ trị giá tỷ đô

Kỳ cuối: Hai chữ ‘hợp lý’ trị giá tỷ đô
http://vietnamweek.net/ky-cuoi-hai-chu-hop-ly-tri-gia-ty-do/

August 19, 2017
Khánh An

VOA – Vụ án Trịnh Vĩnh Bình, từ vụ việc mang tính địa phương tại Bà Rịa – Vũng Tàu, đã mau chóng lên đến trung ương, cả Bộ Chính trị. Người biết chuyện lúc ấy nhận định, “Việt Nam có câu ‘đục nước béo cò’ có lẽ khá đúng trong trường hợp này. Mà ‘cò’ ở đây lại là những con cò lớn và nhiều khi không xuất đầu lộ diện.”Ngay cả Bộ trưởng Quốc phòng Hà Lan thời ấy, trong cuộc trả lời phỏng vấn VOA ngày 18 tháng Tám, cũng nói “vấn đề là từ các cá nhân. Đó là một vụ tham nhũng nhằm chiếm đoạt tài sản của ông Bình ở Việt Nam.” Sau khi ký thỏa thuận ngoài tòa tại Singapore, ông Bình nói rằng mình bị lừa trong một tiêu chí của một điều khoản liên quan đến việc trả lại tài sản của mình tại Việt Nam. Chính điều này đưa đến vụ kiện lần thứ hai, tại Paris vào ngày 21 tháng Tám, với số tiền bồi thường ông Bình đòi “ít nhất 1,25 tỷ đô la.” Xin theo dõi phần cuối dưới đây.

***
Thời điểm ông Trịnh Vĩnh Bình kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế, báo chí trong nước gần như im tiếng. Rải rác chỉ một vài bài phỏng vấn các chuyên gia pháp luật về các thủ tục kiện tụng tại Tòa trọng tài.

Khi hai bên đạt được thỏa thuận ngoài tòa, dòng tin tức bị cắt đứt hoàn toàn, cả trong nước lẫn quốc tế. Các phóng viên quốc tế chuyên theo dõi những vụ kiện tại Tòa trọng tài cũng chỉ biết rằng hai bên đã đạt được thỏa thuận. Còn nội dung thỏa thuận như thế nào không ai rõ.

Nguyên nhân, theo lời ông Bình, là vì đây là điều kiện phía Việt Nam đưa ra trong thỏa thuận: Không tiết lộ thông tin cho truyền thông, báo chí.

Tòa án Trọng tài Quốc tế thuộc Phòng Thương mại Quốc tế (ICC) (Hình minh họa)

Điều này, theo nhận định của Tiến sĩ Vũ Quang Việt, nguyên Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc, là một bất lợi cho ông Trịnh Vĩnh Bình:

“Cái khó của ông Trịnh Vĩnh Bình là báo chí thế giới rất ít nói về vụ này. Thành ra họ [Việt Nam] nghĩ là họ lờ đi.”

“Lấy mỡ nó rán nó”

Sau thỏa thuận ký kết tại Singapore năm 2006, ông Trịnh Vĩnh Bình trở về Việt Nam.

Đúng theo cam kết, Việt Nam miễn án tù và cho phép ông Bình ra vào nước dễ dàng. Dù không hề đề cập đến Bản thỏa thuận, báo Lao Động ngày 11/6/2012 vẫn đưa tin ông Bình “được Chính phủ ta giải quyết miễn chấp hành hình phạt tù, cho về Việt Nam.”

Nhưng điều khoản trả lại tài sản đã không được thực hiện như những hứa hẹn trong thời gian đôi bên thương lượng thỏa thuận, theo lời ông Bình.

“Tôi lại ngây ngô tôi về. Tôi cứ nghĩ là trên nguyên tắc có bản thỏa thuận. Bên chính phủ Việt Nam cam kết, họ ghi rất rõ, 1… 2… 3… Vậy mà họ về họ âm thầm họ làm.”

Không bỏ cuộc, suốt những năm từ 2006-2014, số đơn từ ông Bình gửi để xin giải quyết việc trả lại mấy chục địa điểm tài sản có thể “cân ký được,” ông nói.

Phía Việt Nam thời gian đầu khi nhận được đơn yêu cầu trả lại tài sản của ông Bình cũng có văn thư trả lời cho ông. Một văn bản Bộ Tư pháp Việt Nam gửi cho ông Trịnh Vĩnh Bình vào tháng 9/2008 nói Bộ này “đang nghiên cứu, xem xét theo quy định của pháp luật.” Nhưng theo lời ông Bình, kể từ sau văn thư này, Bộ Tư pháp “bặt vô âm tín.”

Trong các ngày 24/7 và 25/7/2017, VOA liên lạc trực tiếp với lãnh đạo Bộ Tư pháp để xác minh việc này nhưng chỉ được trả lời “bận” và từ chối trả lời các câu hỏi liên quan đến vụ Trịnh Vĩnh Bình.

Cũng trong thời gian này, ông Bình nhận được lời giải thích từ phía đại diện Việt Nam về việc không hoàn trả các tài sản đã tịch biên. Ông Bình kể cho VOA:
“Đoàn đàm phán Việt Nam trình bày lý do tài sản bị sang tay, không thể trả lại.

Họ nói như thế này: ‘Chúng tôi cũng đã nghiên cứu để giải quyết cho ông Bình theo thỏa thuận Singapore. Nhưng khi về, chúng tôi gặp khó khăn là những tài sản đó bây giờ đứng tên người thứ 2, thứ 3…’, tức là họ sang tay, bán mấy lần rồi. Cái câu ‘thứ 2, thứ 3’ là đúng. Nhưng tôi muốn nói cái dối của họ là họ qua họp khoảng năm 2014, 2015. Trong khi chính người phát ngôn đó hồi năm 2009, 2010, trong một văn bản, tìm cách lý giải ‘tiêu chí’ mà trong Bản Thỏa Thuận có ghi là từ ‘hợp lý’. Họ đưa ra hàng lô những cái mà họ cho là không hợp lý để không trả tài sản lại.”

Tiêu chí “hợp lý” nằm trong một điều khoản của bản thỏa thuận mà Chính phủ Việt Nam và ông Trịnh Vĩnh Bình đã ký kết tại Singapore năm 2006 về việc giải quyết trả lại tài sản cho ông Bình. Một phần của điều khoản này có nội dung, khi ông Bình có đơn kiến nghị, Chính phủ Việt Nam xem xét trả lại những tài sản “hợp lý” của ông Bình.

Một số xe hơi cổ của ông Trịnh Vĩnh Bình.

Theo lời ông Bình, Việt Nam đã cố tình thêm chữ “hợp lý” vào bản thỏa thuận, trong khi trước đó trong các bản thảo thương lượng, Việt Nam cam kết trả lại toàn bộ tài sản cho ông.

Tại Việt Nam, báo chí thời gian này cũng đưa tin về chuyện nhiều tài sản của ông Trịnh Vĩnh Bình đã bị “xà xẻo”, tự ý bán một cách “tùy tiện và cẩu thả”, đi kèm với tin truy tố một vài cán bộ thuộc Cục thi hành án dân sự, mà theo lời ông Bình, chỉ là “những con tép riu” ở tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu có dính líu đến vụ án của ông. Báo Thanh Niên ngày 11/6/2012 nói “đã có nhiều sai phạm” trong thời kỳ hậu vụ án Trịnh Vĩnh Bình. Nhiều tài sản của ông Bình bị bán một cách “bất minh”, “trong đó có khu ‘đất đẹp’ giá rẻ về tay người nhà [của 3 cán bộ thi hành án]”.

Vẫn theo tờ báo này, “trong quá trình kê biên khu nhà kho thuộc tài sản của ông Bình, các cán bộ này đã phát hiện ra 12 xe ô tô trong nhà kho không được tuyên trong bản án. Thay vì phải xác minh làm rõ nguồn gốc, chủ sở hữu, Hoàng và Linh [2 trong số 3 cán bộ] vội vàng tiến hành cưỡng chế, kê biên số tài sản này.”

Cũng trong thời gian tài sản của ông Bình bị sang tay, “xà xẻo” vô tội vạ ở địa phương, ở cấp trung ương cũng có những “chỉ đạo” xuống cho các bộ, ngành và địa phương liên quan đến vấn đề tài sản của ông Trịnh Vĩnh Bình.

Một văn bản đóng dấu “Hỏa tốc” của Văn phòng chính phủ gửi cho Bộ Tư pháp, Bộ Công an, Tòa án Nhân dân Tối cao và Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP.HCM vào ngày 2/4/2010 ghi rõ: “Giao Bộ Tư pháp chủ trì họp với Tòa án Nhân dân Tối cao, Tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh và Ủy ban Nhân dân các địa phương có liên quan bàn thống nhất biện pháp xử lý tài sản liên quan đến vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình theo đúng quy định của pháp luật; báo cáo kết quả lên Thủ tướng Chính phủ trong tháng 4 năm 2010.”

Trước đó, một văn bản từ Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao ngày 12/10/2009 gửi Lãnh đạo Bộ Tư pháp cũng đề nghị Bộ này “có ý kiến” với UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, “chỉ đạo Ủy ban nhân dân thị trấn Phú Mỹ, huyện Tân Thành dừng việc san lấp, sử dụng đất có liên quan tới việc khiếu tố để chờ ý kiến kết luận giải quyết cuối cùng của cơ quan chức năng, tránh việc khiếu tố kéo dài, phá vỡ cam kết.”

Tuy nhiên, những chỉ đạo từ bên trên đã không hề có hiệu lực trên thực tế tại địa phương.

“Vì những người đi làm [việc giải quyết trả lại tài sản] xuống tới Vũng Tàu thì bị câu móc. Miền Bắc có từ hay lắm ‘Lấy mỡ nó rán nó’. Họ dùng tài sản của mình chia nhau. Ai xuống thì ‘Thôi, đừng làm gì hết. Mình chia nhau’. Rồi họ sang tay ngầm. Họ kéo vào chia chác nhau. Họ làm đủ thứ hồ sơ. Ví dụ từ 10.000 m2, họ làm thành 8.000 m2, 7.000 m2… Rồi cuối cùng họ nói ‘Cái này không giao cho ông Bình được vì hồi xưa có bản án như vậy, vi phạm thế nọ thế kia. Tóm tắt là họ lấy hết của tôi.”
Ông Bình nói với VOA.

Ngày 26/7/2017, VOA liên lạc với ông Nguyễn Cao Lục, phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Việt Nam, để xác minh nội dung các văn bản thì được ông trả lời: “Rất xin lỗi là nó không thuộc lĩnh vực của tôi phụ trách. Cái này bên Bộ Ngoại giao [phụ trách] thôi. Liên hệ với bên Bộ Ngoại giao nhá.”

Sau nhiều lần liên lạc với lãnh đạo và Vụ Báo chí của Bộ Ngoại giao, VOA nhận được trả lời từ Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Trà vào ngày 8/8/2017: “Chúng tôi sẽ chuyển những câu hỏi này của phóng viên đến các cơ quan chức năng.”

Đơn từ không giải quyết được việc, năm 2012, ông Trịnh Vĩnh Bình về Việt Nam và đến gặp bà Nguyễn Thị Bình, người mà ông từng tận tai nghe trực tiếp trên truyền hình bà chất vấn trước Quốc hội về vụ án của ông.

“Tôi đến cầu cứu bà ấy. Bà Bình thở dài, ngả người ra sau ghế và nói ‘Bình ơi, chị bây giờ không còn quyền chức, không làm gì hết. Thời chị còn quyền chức, chị nói còn chưa nghe nữa mà. Thôi để chị thử.”

Ngày 26/12/2012, nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình gửi thư cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và “đề nghị đ/c [đồng chí] có thể dành ra một ít thời gian chủ trì cuộc họp với các bộ ngành và các tỉnh có liên quan để giải quyết dứt điểm việc này, giữ uy tín cho Chính phủ, đảm bảo công bằng và nghiêm minh của pháp luật, tránh những phức tạp có thể xảy ra không cần thiết.”

Chờ thêm 2 năm nữa, những nỗ lực đòi lại tài sản của ông Bình vẫn chẳng đi tới đâu.

“Để lâu cứt trâu hóa bùn. Kệ. Cứ kéo dài vậy.” Ông Bình chua chát, vì trước đó, Đại tá-Luật gia Lê Mai Anh, nguyên cán bộ Viện Kiểm sát Tối cao, sau khi nhận được kêu cứu từ ông Bình, đã cảnh báo:

“Trả lại tiền cho ông ấy bây giờ là khó khăn lắm. Không thể có chuyện ấy được đâu. Nhưng mà ông ấy vẫn cứ tin Nhà nước mình nên ông ấy cứ chờ đợi từ năm này sang năm khác.”

Kiện lần 2

Tháng 1/2015, ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định khởi kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế lần thứ hai.

Hồ sơ của ông lần này được chuyển cho tổ hợp luật sư nổi tiếng của Mỹ: King & Spalding.

Trong vụ kiện lần này, ông Trịnh Vĩnh Bình đòi nhà nước Việt Nam phải bồi thường “ít nhất 1,25 tỷ đôla”.

“Tôi đòi hai mục. (1a) là những tài sản mà chính phủ Việt Nam tịch thu hay chiếm đoạt trái phép, vi phạm luật pháp quốc tế về hiệp thương. (1b) Do vụ án gây ra một số hệ quả, nên những hệ quả đó cũng được liệt kê vào để đòi đền bù. Điểm thứ 2 là điểm nhức nhối.”

Ông Trịnh Vĩnh Bình cho biết điểm đòi bồi thường thứ 2 dựa trên tiền lệ của một vụ kiện nhốt tù oan sai ở Mỹ. Trong vụ kiện này, người bị nhốt tù oan 4,5 ngày đã được tòa ra phán quyết buộc Chính phủ Mỹ phải bồi thường 5 triệu đôla. Như vậy, một ngày bị tù oan được bồi thường khoảng 800.000 đôla. Ông Trịnh Vĩnh Bình dựa trên tiền lệ này để quy ra số tiền đòi Chính phủ Việt Nam phải bồi thường cho hơn 18 tháng Việt Nam giam giữ ông.

Hình minh họa.

“Tôi rất tiếc là chính phủ Việt Nam thay vì một vụ việc mà mình thấy mình sai, mình biết mình sai rồi thì giải quyết cho người ta êm đẹp, tức là ngăn ngừa không cho vụ này xảy ra tiếp. Đây là việc nên làm. Nhưng không, Việt Nam thường thường khi có một vụ xảy ra, người ta có khiếu nại hay muốn nói lên sự thật, thì lại tìm cách đàn áp nó xuống, dùng mọi hình thức đe dọa, đàn áp. Tôi cho đây là một cách thức mà khi sử dụng với những người Việt kiều thì gần như 80%, 90% là vô hiệu. Là vì những người Việt sống ở nước ngoài người ta đã hấp thụ được cái gọi là trật tự xã hội, pháp luật ở bên ngoài. Người ta cho rằng đó là quyền của người ta. Người ta được bảo vệ. Còn Việt Nam thì không vậy. Quyền ở trong tay tôi. Trong tay tôi thì tôi có thể làm.”

Về phía mình, Chính phủ Việt Nam lần này thuê tổ hợp Luật sư nổi tiếng của Anh, Freshfields Bruckhaus Deringer LLP. VOA nhiều lần liên lạc chuyên viên tư vấn pháp lý hiện đang làm việc với tổ hợp luật sư trên, nhưng đều không nhận được câu trả lời.

Trong văn bản gửi VOA ngày 8/8/2017, Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Trà chỉ trả lời chung cho gần 10 câu hỏi của VOA rằng:

“Chúng tôi sẽ chuyển những câu hỏi này của phóng viên đến các cơ quan chức năng.

Việt Nam luôn hoan nghênh và tạo điều kiện thuận lợi cho các nhà đầu tư tại Việt Nam. Mọi hoạt động đầu tư, kinh doanh tại Việt Nam phải tuân thủ các quy định của pháp luật Việt Nam. Những hành vi vi phạm pháp luật bị xử lý theo đúng các quy định pháp luật”.

Tiến sĩ Vũ Quang Việt, Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc, cho biết về quy trình xử kiện sắp tới:

“Xử, xong rồi giả dụ [Tòa trọng tài] có đưa ra một kết luận là phải trả, thì đương nhiên họ sẽ có quyền và bằng cách nào đó nắm tài sản của Việt Nam. Cả cái Âu châu nó lớn. Nếu là Tòa quốc tế thì họ phải chặn account [tài khoản] của chính phủ Việt Nam”.

Cựu chuyên viên của Liên Hiệp Quốc nói thêm: “Tôi nghĩ là để cho họ [Trung tâm Trọng tài Quốc tế] làm. Rồi sau đó Việt Nam học được một bài học. Chả có cách gì khác. Phải để cho nó xảy ra. Trừ phi bây giờ Việt Nam xin nộp lại tất cả những thứ đó, trả lại ngay lập tức, rồi thì quan tòa có thể kêu thôi và bỏ [việc xét xử]”.

Tiến sĩ Joris Voorhoeve, người trước đây trong tư cách Bộ trưởng Quốc phòng của Hà Lan đã có rất nhiều can thiệp, yêu cầu Chính phủ Việt Nam phải xem xét lại vụ án, trong cuộc phỏng vấn với VOA ngày 18/8/2017, nói bản án của Việt Nam đối với ông Trịnh Vĩnh Bình là “bất công”.

“Vấn đề là từ các cá nhân. Đó là một vụ tham nhũng nhằm chiếm đoạt tài sản của ông Bình ở Việt Nam”.

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Voorhoeve nhận định vụ án này là một “thử nghiệm” về lòng tin, không chỉ từ phía Hà Lan mà còn ở Hoa Kỳ và các nước khác, đối với việc tuân thủ Luật pháp quốc tế và trong nước của Việt Nam.

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Voorhoeve trong cuộc phỏng vấn qua Skype với VOA, 18/8/2017.

Thắng, thua? Đau!

Nguyên đơn vụ kiện, ông Trịnh Vĩnh Bình, khá tự tin về khả năng thắng kiện.

“Dĩ nhiên quyết định cuối cùng vẫn là ở tòa. Nhưng tôi thấy chính phủ Việt Nam, đừng nói là phần trăm, mà tôi dám nói mạnh miệng rằng phần ngàn cũng không có. Bởi vì trong vụ này không phải là sai ít, mà là sai từ Luật của Việt Nam, mà chính chính phủ Việt Nam bây giờ cũng biết sai.”

Trong khi đó, những người dân ở phía “Bị đơn,” cũng không hề tỏ ra lạc quan.

Nhà báo Nguyên Bình, con gái tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nói với VOA:“Làm sao mà thắng được? Một là mình không có thầy kiện giỏi. Hai là người ta đã nghiên cứu kỹ rồi. Người ta cũng thông thạo luật pháp quốc tế rồi. Thế thì chuyện thua là phần lớn hơn là không thua. Mà đã thua rồi thì mất rất nhiều thứ. Không những về kinh tế, mà còn về chính trị, ngoại giao. Cái đấy là chắc chắn rồi”.

Theo bà, Việt Nam “chỉ có cách thương lượng với ông Trịnh Vĩnh Bình và xin lỗi ông ấy.”

“Việt Nam bây giờ đang thiếu tiền, thiếu vốn, muốn kêu gọi Việt kiều cũng như các nhà đầu tư ở các nước vào đầu tư, mà nếu vụ này phanh phui ra và bị thất bại thì ảnh hưởng sẽ rất lớn. Chẳng biết ai người ta còn muốn vào Việt Nam đầu tư kiểu này nữa không?”

Theo bà Nguyên Bình, “về lâu dài, phải dân chủ hóa. Phải không được kỳ thị những người giỏi về luật pháp và có kinh nghiệm làm ăn quốc tế. Chứ còn bây giờ cái gì cũng Đảng. Mà Đảng thì không hiểu biết gì về làm ăn kinh tế. Một ông chưa bao giờ đọc một cuốn sách về kinh tế mà lại cứ lãnh đạo và quyết định mọi thứ, thì thua là cái chắc. Không phải thua một ông Trịnh Vĩnh Bình này, mà còn có thể thua rất nhiều trong những vụ làm ăn với châu Âu”.

Hầu hết các giới chức Việt Nam mà VOA phỏng vấn khi thực hiện loạt bài này đều dè dặt trong việc đưa ra tiên đoán về khả năng thắng, thua của Việt Nam.

Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng (Ảnh tư liệu)

Cựu Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng, nói: “Trước đây đã có thỏa thuận ngoài tòa, nghĩa là Việt Nam đã phải lùi một bước. Lần này liệu còn có đất lùi nữa hay không là tùy vào sự chuẩn bị của đội ngũ luật sư mà trong nước đã phải bỏ tiền ra thuê rất đắt. Nhóm lợi ích thu về được một ít tiền của ông Bình, không biết có nổi dăm triệu không, mà bây giờ nếu phải đền bù có thể lên đến nhiều trăm triệu đôla. Tiền này ai gánh chịu? Người dân và doanh nghiệp Việt Nam đóng thuế ở Việt Nam è cổ bỏ tiền thuê luật sư để cãi cho những người mà chính luật pháp Việt Nam cũng đã bỏ tù họ”.

Phiên xử đầu tiên của vụ kiện sẽ diễn ra vào ngày 21/8/2017 tại Trung tâm Trọng tài Quốc tế ở Paris, Pháp.

Trong những năm tháng chuẩn bị cho vụ kiện, ông Bình nói với VOA rằng ông luôn chuẩn bị tâm thế để đối mặt với tình huống xấu nhất.

“Qua vụ này, tôi nghĩ Việt Nam sẽ trả một giá rất đắt. Tôi cam đoan như vậy. Đừng có nghĩ là đe dọa tôi, không ăn thua gì. Tôi không là gì cả. Văn bản của tôi bây giờ nằm trong tay luật sư. Từ lâu, khi vào cuộc chơi, tôi đã chấp nhận cuộc chơi. Tôi đã chuẩn bị di chúc và ủy quyền hết rồi. Tôi chả là gì hết. Nếu còn tôi, thì còn có thể ở một mức nào đó thương lượng để giải quyết những thiệt hại và ngăn ngừa trong tương lai để không cho những quan tham làm chuyện này tiếp”.

Ông Bình tham quan địa điểm đầu tư tiềm năng tại Việt Nam vào tháng 4/1990.

Khi được hỏi nếu được lựa chọn lại, ông có quyết định về Việt Nam đầu tư?

Ông Trịnh Vĩnh Bình trả lời:

“Tôi có thể nói rằng thuê tôi cũng không dám. Cho tiền tôi một ngày bao nhiêu tôi cũng không dám. Thực ra không phải là không dám, mà tôi không muốn. Tại sao mình phải phí thời giờ như vậy? Tâm sức của mình phải được tưởng thưởng ít nhất trên tinh thần.”

Ước mơ, hoài bão xây dựng quê hương đã được ông Trịnh Vĩnh Bình rất nhiều lần, bằng nhiều cách, trình bày với các cơ quan chức năng của Việt Nam, như trong một văn bản ông đã gửi cách đây 7 năm:

“Nếu tài sản nhỏ nhoi của gia đình tôi có bị quan chức Vũng Tàu tìm cách tịch thu (để họ ngấm ngầm chia chác nhau bằng nhiều cách, như họ đang luồn lách, tha hồ mà làm như hiện nay), thì nó sẽ không có giá trị gì đối với đất nước Việt Nam. Điều làm cho tài sản gia đình tôi có lợi ích đối với đất nước Việt Nam chính là phải để nó tiếp tục sản xuất sinh nở ra những lợi ích tự nhiên, làm tấm bảng quảng cáo mạnh cho việc thu hút thêm đầu tư nước ngoài, khích lệ thu hút sự đóng góp tích cực từ khối kiều bào… đó mới là có lợi.”

Cả ông Trịnh Vĩnh Bình lẫn một số giới chức của Việt Nam mà VOA phỏng vấn đều tỏ ra không vui vẻ gì trong vụ kiện này.

Ông Trịnh Vĩnh Bình nói “đấu tranh” tại tòa quốc tế là lựa chọn cuối cùng của ông. Vì theo lời ông, “cái gì cũng vậy, cũng phải có đấu tranh để theo luật đào thải.”
Tất cả họ, cả bên bị đơn lẫn nguyên đơn, nói như lời Đại sứ Đinh Hoàng Thắng, đều “đau” trong vụ án xuyên thế kỷ này.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đây là kết quả sau 15 văn kiện do thằng tổng bí thư có lý luận phải là người bắc “biết bắt cụ tập cận bình” nguyễn phú trọng ký

Đây là kết quả sau 15 văn kiện do thằng tổng bí thư có lý luận phải là người bắc “biết bắt cụ tập cận bình” nguyễn phú trọng ký:

Và cũng là bằng chứng cụ thể mà bè lũ CsVN bán nước cho CsTq công khai và khốn nạn để giữ đảng (chế độ). CsVn và CsTq đã sát nhập vào nhau tuy hai nhưng đã là một.
Bọn chúng nhằm tạo ra quân phục như nhau để hòng đánh lừa đồng bào, nếu khi có biến xảy ra thì chúng sẽ dễ điều quân bên kia bên giới tới đàn áp mà không bị chú ý từ xa của người dân.

Quả thật đây là một sự phản quốc khốn nạn vô cùng của bè lũ uỷ viên trung ương bộ chính trị đảng cộng sản và bọn tay sai quân đội CsVn.

Chính xác CSVN là hiện thân của bọn giặc thù phương bắc do tên gián điệp (nhị trùng) Hồ Chí Minh theo lệnh của Mao Trạch Đông Trung Nam Hải (hậu thuẩn mọi mặt) xâm nhập VN với chính sách lấy người Việt cai trị người Việt, dùng Việt giết Việt dưới sự điều khiển của bọn chúng. Cho nên từ trước đến nay bọn tay sai hán nô đcsVN sẵn sàng đánh đập dã man bắt tống giam và xử rất nặng nề đối với bất cứ ai chống quân xâm lược Tầu cộng dưới mọi hình thức không tha thứ hay khoan nhượng.

Đảng Cộng sản Việt Nam chính xác là bọn Hán nô, vì tất cả các cán bộ cao cấp từ UV TW BCT QĐ CA của đảng và nhà cầm quyền CSVN đều được huấn luyện và đào tạo (from A to Z kể cả HCM) từ Bắc Kinh và vẫn duy trì CNXHCS “khủng bố” của Mac Lenin Mao Hồ, nên chúng chuyên tham nhũng, cướp bóc…dưới mọi hình thức đối với người dân VN, mà chúng gọi là quốc nạn nhưng không bao giờ quyết tâm bài trừ, là bọn giặc Hán Bắc Kinh trá hình là bản sao của Bắc Kinh từ Trung Ương đến địa phương tại Việt Nam nên hành xử rất dã man tàn nhẫn với bất cứ ai chống quân xâm lược Tầu cộng, mà 70 năm qua bọn chúng cai trị rất hà khắc và sắt máu với dân Việt không nương tay. (Có đầy đủ tài liệu và bằng chứng trên các trang mạng Web, Net, Wiki…, Google, Yahoo, Youtube, Facebook…)

Cho nên đối với VC – TC XHCN độc tài chuyên chính đừng hy vọng đấu tranh để có được biểu tình hay đòi hỏi chúng thực thi dân chủ đa nguyên đa đảng tam quyền phân lập hay nhân quyền nữa uổng phí thời gian và cũng đừng tự thiêu (người Tây Tạng đã tự thiêu trên 100 người rồi mà chẳng giải quyết được gì trái lại bọn chúng càng thích thú với thành tích dập tắt được mọi sự tranh đấu chống đối) hay tuyệt thực để phản đối lại sự cư xử bất công của chúng chỉ làm thiệt thân mình chứ chúng không khoan nhượng hay giảm khinh với chủ trương “thà giết lầm hơn bỏ xót”. (Nếu có bị kiện đưa ra LHQ thì được Trung cộng Nga sô bỏ phiếu phủ quyết).

Đồng thời để tránh tai mắt quốc tế, lực lượng công an, an ninh được chỉ đạo giả dạng côn đồ tấn công rất dã man với những người bất đồng chính kiến, các nhà dân chủ, các tôn giáo chính thống độc lập, những người yêu nước, dân oan…

Cũng xin nhắc lại đồng bào nên chú trọng và cảnh giác điều này bọn xâm lược Bắc Kinh cũng không bao giờ muốn dân tộc Việt đoàn kết lại hay “hòa hợp hòa giải dân tộc”. Đồng thời bọn giặc Nội gian (Việt gian Hán cộng đội lốt sau HNTĐ 1990) cấu kết cùng bọn Ngoại xâm Trung Nam Hải Bắc Kinh cũng mong muốn VN ta càng ngày càng kiệt quệ mọi mặt để chúng dễ bề thống trị.

Bằng chứng 40 năm nay sau khi thống nhất đất nước (khoảng thời gian này các nước cùng thời với VN đều phát triển), riêng VN vẫn còn nghèo nhất nhì trên thế giới chậm tiến thua cả Lào và Campuchia và còn đất nước thì mất ải, thác, đất, rừng, vịnh, bãi, biển, đảo, mỏ quặng, tài nguyên quốc gia…vào tay Trung cộng. Còn riêng lãnh đạo đảng và cán bộ cao cấp nhà nước là ĐẠI TẬP ĐOÀN THAM NHŨNG (mà đcsvn hán nô công khai nhìn nhận là quốc nạn để rồi nhiều lần giả vờ tuyên bố bài trừ để trấn an người dân VN) thì giàu sang tột bực còn người dân thì càng ngày càng nghèo và đã đang trở thành dân oan cả nước.

Việt Nam còn chủ nghĩa xã hội cộng sản độc đảng, độc tài, độc quyền lãnh đạo và điều hành đất nước…thì vẫn còn tội ác, còn khủng bố, còn bất công, còn nghèo đói, còn lạc hậu, còn bị đàn áp, còn quốc nạn tham nhũng và nhân dân vẫn còn bị bưng bít thông tin, còn đau khổ triền miên và điều chắc chắn 87 triệu người dân VN sẽ trở thành dân nô lệ kiểu mới.

Tuy nhiên hình thức không khác gì ngày xưa Tầu cộng sẽ sắc phong cho bè lũ chóp bu CSVN làm “thái thú” (lấy người Việt cai trị người Việt) bóc lột tận xương tuỷ cũng không khác gì “lên rừng tìm trầm lấy ngà voi, xuống biển mò ngọc trai…triều cống Tầu” như ngàn năm trước là điều chắc chắn không tránh khỏi, khi ĐCSVN muốn sát nhập vào Trung cộng để giữ đảng. (THBT – FB)

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

XIN THỈNH CẦU NGƯỜI VIỆT QUỐC NỘI VÀ HẢI NGOẠI ĐỪNG MẮC LỪA CSTQ & CSVN NỮA. (ĐVGCS ĐÃ ĐANG LÊN KẾ HOẠCH SÁT NHẬP VIỆT NAM VÀO TRUNG CỘNG, Theo những gì mà Lê Duẫn, Nguyễn văn Linh đã tự thú)

XIN THỈNH CẦU NGƯỜI VIỆT QUỐC NỘI VÀ HẢI NGOẠI ĐỪNG MẮC LỪA CSTQ & CSVN NỮA. (ĐVGCS ĐÃ ĐANG LÊN KẾ HOẠCH SÁT NHẬP VIỆT NAM VÀO TRUNG CỘNG, Theo những gì mà Lê Duẫn, Nguyễn văn Linh đã tự thú)

https://scontent-lax3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/20638473_1457885127629121_1918636782744221145_n.jpg?oh=8f36cbd4600136ba0a56b3c948613227&oe=59F3F9B2

CÀNG NGẪM CÀNG THẤY ĐÚNG, Đất nước ta đã thực sự mất vào tay Tầu cộng.

Nếu bây giờ còn có ai gọi là “nguy cơ mất nước” thì nhất định là sai. Tình trạng gọi là nguy cơ đã biến thành hiện thực có chứng minh rồi. Đất nước ta đã thực sự mất vào tay Tầu cộng. Đó là một sự thật hiển nhiên. Tuy rằng trên bình diện công pháp và đối với thế giới, VN vẫn là 1 quốc gia có chủ quyền nhưng nhìn vào thực tại của tình hình đất nước, rõ ràng người VN đã mất nước vào tay người Tầu từ lâu.

Những thực tế chứng minh:

Những đô thị Tầu mà người Việt gọi là khu phố Tầu mọc lên nhan nhản khắp nơi từ Bắc chí Nam, phố Tầu do người Tầu làm chủ, do quan chức Tầu cai trị. VGCS (Việt gian cộng sản) không có quyền sớ rớ tới. Họ trưng bảng hiệu Tầu, sống phong tục Tầu, nói tiếng Tầu, lập trường Tầu cho con em học, bán buôn đồ Tầu, chịu luật lệ Tầu chi phối. Nó khác với China Town ở San Francisco, vì China Town do chính quyền thành phố quản trị. Tóm lại, các khu phố Tầu thực sự là những nước Tầu thu gọn nằm trong lãnh thổ VN.

Những khu mỏ quặng, Những khu rừng thượng nguồn, những đồn điền cây công nghệ người Tầu sang chiếm cứ và khai thác. Công nhân là bộ đội Tầu cải trang. Khu vực khai thác, tuyệt đối người VN, kể cả bọn cầm quyền và công an không được héo lánh tới.

Đây thực tế là những khu vực đóng quân của Tầu, quân số có nơi vượt cấp quân đoàn. Sách lược xâm thực này nhắm hai lợi ích vừa kinh tế, vừa quân sự. Phải kể đến nữa là 80% các công trình xây dựng trong nước do người Tầu trúng thầu với giá rẻ mạt. Hãng Tầu sử dụng công nhân Tầu. Từ kiến trúc sư vẽ đồ án cho đến người lau nhà, nấu bếp đều là Tầu, trong khi trí thức và công nhân VN thất nghiệp đầy đường.

Người Tầu ra vào VN tự do như đi trên đất Tầu không cần passort, không cần visa, công an phải chừa mặt không giám xét giấy tờ. Chúng muốn ở đâu và ở bao lâu, nhà nước VGCS không dám kiểm soát. Dân Tầu phạm pháp trên đất nước VN, luật pháp VN không được quyền xét xử. Thường dân Tầu, công nhân Tầu sang lấy vợ Việt để truyền giống đồng hoá…

Cách Tầu xâm lăng VN hữu hiệu nhất là tiêu diệt nền kinh tế VN. Hàng hóa Tầu đổ vào VN qua cửa khẩu không phải đóng thuế. Xài hàng Tầu rẻ hơn hàng sản xuất tại quốc nội rất nhiều. Các hãng xưởng VN đang chết dần chết mòn, hoặc sống thoi thóp và chật vật. Dân VN ngày nay xài hàng hóa Tầu, xem phim Tầu, tập tễnh phong hóa Tầu nên trở thành Tầu lúc nào mà không biết. Đồng thời nhà cầm quyền CSVN đưa tiếng Tầu vào sách giáo khoa…

Các đường lối chính sách quốc gia đều học theo Tầu, Tầu làm trước, VGCS bắt chước làm theo sau. Mỗi khi có chuyện lớn, bọn lãnh đạo VGCS đều phải sang lãnh chỉ thị từ Bắc Kinh. Tổng bí thư đảng CSVN không hơn không kém là tên thái thú địa phương được Trung Nam Hải Bắc kinh đặt lên để cai trị dân Việt…vân vân và vân vân.

Như vậy thì chủ quyền quốc gia ở đâu mà không bảo là mất nước?

Tình trạng Tầu hóa này trải qua chừng vài thế hệ nữa thì VN sẽ trở thành quận huyện của Tầu là điều chắc chắn. Hiện còn lại chuyện đôi khi xẩy ra như việc hải quân Tầu đụng chìm tàu bắn giết ngư phủ VN, cắt cáp tàu thăm dò của VGCS v.v… bất quá chỉ đáng ví như những roi đòn quất vào mông đứa trẻ ngỗ nghịch không nghe lời dậy bảo. Hoặc, những tiếng nói đe dọa chiến tranh từ cửa miệng các quan chức Tầu coi như tiếng ông chủ rầy la đứa đầy tớ chểnh mảng công việc cho nó đi vào khuôn phép. Thế thôi.

Vào lúc này, không thể có chuyện nước Tầu xua quân xâm chiếm VN như hồi năm 1979 chúng dạy cho VN một bài học. Xét về các mặt lợi ích chính trị, quân sự, cũng như kinh tế, nước Tầu chẳng dại gì mà làm như vậy. Trước hay sau gì VN cũng phải nằm gọn trong tay rồi thì tội tình gì Tầu cộng phải nhọc công mà gây chiến tranh. Cách thôn tính hòa bình bằng sách lược chiến tranh không tiếng súng đã tỏ ra hữu hiệu không phải là thượng sách sao?

Cho nên, điều mà nhiều người quan tâm vào lúc này, gọi nó là Biển Đông Dậy Sóng hay quan ngại…, chỉ là màn khói hoả mù của bọn TC xâm lược lẫn lũ bán nước VGCS tung ra cho những nhu cầu chiến lược riêng của chúng mà thôi. Tầu muốn bành trướng chủ nghĩa Đại Hán, hơn nữa cần có cơm gạo (vựa lúa Miền Tây – ĐBSCL) để nuôi một tỷ rưỡi dân và cũng cần có đất để di dân vì nạn nhân mãn. Bằng chứng Tầu ngưng không mua gạo Thái mà chỉ thu mau gạo VN.

ĐVGCS bán nước bằng mọi giá cần thu gom đất đai ruộng vườn tài nguyên “thu hồi cưỡng bức” xiếc chặc người dân về một mối cho dễ bề cai trị. 
Để tránh sự phẩn uất từ những người dân “phản tỉnh, hiểu biết” và hậu quả việc phản quốc bán nước của chúng và để bọn chúng chạy tội bán nước trước nhân dân và lịch sử, đồng thời rất sợ bị trả thù. Nên bọn chúng ra tay trước bằng cách tiêu diệt từ trong trứng nước các mầm mống phản kháng chống đối của mọi thành phần mà chúng gọi là thành phần phản động thế lực thù địch cả trong lẫn ngoài nước.

Trinhngoctoan’s Blog

Và thằng PHẢN ĐỘNG nguyễn văn linh “THÀ MẤT NƯỚC CÒN HƠN MẤT ĐẢNG”

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mỹ cam kết hợp tác với Việt Nam bảo vệ Biển Đông

Mỹ cam kết hợp tác với Việt Nam bảo vệ Biển Đông

REUTERS

Tú Anh
Đăng ngày 09-08-2017 Sửa đổi ngày 09-08-2017 11:35

Ngày 08/08/2017, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Jim Mattis tiếp đồng nhiệm Việt Nam Ngô Xuân Lịch tại Lầu Năm Góc, Virginia. Trong bối cảnh Trung Quốc gia tăng sức ép tại Biển Đông, Hoa Kỳ cam kết củng cố hợp tác quân sự với Việt Nam và sẽ gửi một hàng không mẫu hạm đến thăm vào năm tới.

Theo Reuters, trong cuộc gặp gỡ tại bộ Quốc Phòng Mỹ, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Jim Mattis và đồng nhiệm Việt Nam Ngô Xuân Lịch đồng ý là hai nước sẽ tăng cường hợp tác quốc phòng trong bối cảnh Việt Nam ngày càng bị Trung Quốc lấn áp, quan hệ Hà Nội và Bắc Kinh có dấu hiệu xấu đi.
Tại Biển Đông, ngư dân Việt Nam liên tục bị tấn công và gần đây nhất, hồi tháng 7, Việt Nam phải hủy bỏ một số dự án thăm do dầu hỏa do áp lực của Bắc Kinh.

Tại hội nghị ASEAN, cuối tuần qua ở Manila, Philippines, Việt Nam đòi phải đưa lời lẽ cứng rắn chỉ trích Bắc Kinh «quân sự hóa Biển Đông» vào bản thông cáo chung. Trung Quốc biểu lộ giận dữ hủy bỏ cuộc gặp cấp ngoại trưởng hai nước.

Trong bối cảnh này, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ tuyên bố với đồng nhiệm Việt Nam là «mối quan hệ quốc phòng chặt chẽ giữa Mỹ và Việt Nam đặt trên nền tảng (bảo vệ) quyền lợi chung kể của quyền tự do lưu thông tại Biển Đông ».

Bộ trưởng Jim Mattis hoan nghênh vai trò «lãnh đạo đang lên » của Việt Nam trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Một trong những cử chỉ tiêu biểu cho xu hướng quan hệ ngày càng được củng cố giữa Mỹ và Việt Nam là chủ nhân Lầu Năm Góc thông báo một hàng không mẫu hạm sẽ đến Việt Nam vào năm 2018.

Dự án này đã được thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thảo luận với tổng thống Donald Trump hồi tháng 5.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi kết thúc chiến tranh Việt Nam 1975, một hàng không mẫu hạm Mỹ sẽ thăm Việt Nam.

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20170809-my-cam-ket-hop-tac-voi-viet-nam-bao-ve-bien-dong

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hàng không mẫu hạm Mỹ thăm VN là ‘thay đổi tư duy’ của Hà Nội

Hàng không mẫu hạm Mỹ thăm VN là ‘thay đổi tư duy’ của Hà Nội
https://www.voatiengviet.com/a/tau-san-bay-my-tham-cang-vn-la-thay-doi-tu-duy-cua-ha-noi/3978613.html

Tàu sân bay USS George Washington tại Hàn Quốc năm 2013. Tàu từng đón nhiều đoàn VN tham quan.

Lần đầu tiên một tàu sân bay Mỹ sẽ thăm Việt Nam vào năm tới, theo thông báo của Ngũ Giác Đài hôm 8/8. Đây là tín hiệu mới nhất về mối quan hệ gia tăng giữa hai cựu thù từng có chiến tranh với nhau từ 1965 đến 1973.

Thông báo được đưa ra sau khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Jim Mattis tiếp người đồng cấp Việt Nam Ngô Xuân Lịch cùng ngày 8/8.

Ngũ Giác Đài nói hai ông đồng ý mở rộng hợp tác hải quân và chia sẻ thông tin. Trên bình diện rộng hơn, hai bộ trưởng thảo luận các bước đi xa hơn trong quan hệ quốc phòng và các thách thức an ninh khu vực.

Thỏa thuận giữa lãnh đạo bộ quốc phòng hai nước về tàu sân bay Mỹ cập cảng Việt Nam là sự cụ thể hóa thảo luận giữa Tổng thống Trump và Thủ tướng Phúc tại Tòa Bạch Ốc hồi tháng 5 về khả năng thực hiện chuyến thăm như vậy.

Thông báo của Ngũ Giác Đài không nói rõ tàu sân bay mang tên gì sẽ thực hiện chuyến thăm.

Trong các năm từ 2009 đến 2012, các tàu sân bay USS George Washington và USS John C. Stennis từng đón các đoàn quan chức Việt Nam lên thăm khi các tàu này hoạt động ở Biển Đông, ngoài khơi Việt Nam.

Một nguồn tin từng làm việc lâu năm trong phái bộ ngoại giao Mỹ ở Việt Nam cho VOA biết phía Mỹ thường mời các quan chức cao cấp thuộc quốc hội, chính phủ, bộ quốc phòng và bộ ngoại giao Việt Nam thăm các tàu đó.

Nhưng theo nguồn tin, trên thực tế Việt Nam thường cử các đoàn “liên ngành” cấp địa phương đi thăm, dường như e ngại phát đi tín hiệu rằng Việt Nam “thắt chặt quan hệ hải quân với Mỹ” trong bối cảnh có những tranh chấp trên Biển Đông với Trung Quốc.

Đấy là phải có sự thay đổi tư duy. Và sự hợp tác này cho thấy là quan hệ an ninh và quân sự giữa Mỹ và Việt Nam đã trưởng thành lên một bước có ý nghĩa. Việt Nam và Mỹ có những quan điểm gặp nhau trong vấn đề Biển Đông. Khác với các lần trước, lần này là [tàu sân bay] đến cập cảng, và điều này là một thông điệp nói lên sự cam kết của Mỹ can dự vào vấn đề Biển Đông. Ở đây phải có quan điểm phù hợp nhau.
Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường

Tàu USS John C. Stennis (ảnh) và tàu USS George Washington từng đón nhiều đoàn quan chức Việt Nam tham quan ngoài khơi Biển Đông

Giờ đây, các cuộc thăm tàu sân bay không chỉ ở ngoài khơi mà sẽ diễn ra ngay tại cảng của Việt Nam. Điều này thể hiện “một sự phát triển mới và đáng khích lệ” trong quan hệ quốc phòng giữa hai nước, theo một nhà nghiên cứu ở Hà Nội.

Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường, Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quan hệ Quốc tế, nói với VOA:

“Đấy là phải có sự thay đổi tư duy. Và sự hợp tác này cho thấy là quan hệ an ninh và quân sự giữa Mỹ và Việt Nam đã trưởng thành lên một bước có ý nghĩa. Việt Nam và Mỹ có những quan điểm gặp nhau trong vấn đề Biển Đông. Khác với các lần trước, lần này là [tàu sân bay] đến cập cảng, và điều này là một thông điệp nói lên sự cam kết của Mỹ can dự vào vấn đề Biển Đông. Ở đây phải có quan điểm phù hợp nhau [giữa Mỹ và Việt Nam]”.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 8/8, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Mattis nói với ông Lịch, người đồng nhiệm phía Việt Nam, rằng một mối quan hệ quốc phòng vững mạnh có nền móng là những lợi ích chung, trong đó bao gồm tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông.

Vùng biển này chứng kiến những tuyên bố chủ quyền đối chọi nhau giữa các bên gồm Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, Đài Loan, Malaysia và Brunei.

Trung Quốc đòi chủ quyền về gần như toàn bộ vùng biển dù vấp phải phản đối mạnh mẽ từ Việt Nam và một số nước khác. Với nguồn lực của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc đã xây dựng và quân sự hóa một số đảo nhân tạo, cũng như đòi có thẩm quyền tài phán từ việc nắm giữ các đảo đó.

Mỹ không phải là một bên tuyên bố chủ quyền song luôn khẳng định có lợi ích trong việc bảo đảm tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông. Washington đã thách thức các tuyên bố quá đáng của Bắc Kinh bằng cách điều các tàu hải quân đi vào vùng 12 hải lý quanh một số đảo nhân tạo hay bãi cạn do Trung Quốc kiểm soát.

Dù bối cảnh là như vậy, tiến sĩ Trường khẳng định việc Việt Nam đồng ý đón tàu sân Mỹ thăm cảng là “không phải là hành động khiêu khích ai cả”. Ông nói:

“Vấn đề này phải đặt trong trạng thái bình thường của quan hệ hai nước thôi, của quan hệ quân sự giữa Mỹ với các nước trong khu vực thôi. Nó cũng không có gì nhiều. Mỹ cũng thường cử tàu sân bay vào các nước ở khu vực Đông Á này. Lần này vào thăm Việt Nam ta cũng phải thấy cái này là bình thường hóa đi”.

Còn theo nhà phân tích chính trị Hà Hoàng Hợp, được Reuters trích lời trong một bản tin, thỏa thuận này nhất quán với chiến lược ngoại giao của Việt Nam là làm bạn với tất cả các nước. Ông Hợp cũng nói với Reuters rằng Việt Nam sẽ không thỏa hiệp về vấn đề chủ quyền và có những sự chuẩn bị của riêng mình.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?