BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN TRÊN CON ĐƯỜNG “ĐẤU TRANH BẤT BẠO ĐỘNG.”

Muốn chiến thắng Việt gian Cộng sản (VC) Hà nội, không phải bằng cách thương thuyết hoặc tố cáo tội ác của chúng với thế giới bên ngoài là đủ, mà phải là “răng trả răng, miệng trả miệng”, nghĩa là chúng dùng bạo lực thì ta phải dùng bạo lực để đánh trả.

Chúng có vũ khí súng đạn, ta có vũ khí dao mác, cưa đục; chúng có tròm trèm 3 triêu đảng viên, (nhưng chưa chắc những đảng viên cấp thấp chấp nhận theo lệnh để bắn giết dân), ta có tròm trèm 90 triệu người, nhưng chỉ cần vài triệu người với dao mác trong tay cùng đồng loạt tiến lên khắp mọi miền đất nước.

Nếu không may, tình trạng chống trả chúng xảy ra như tình trạng của Ai Cập hiện nay, thì còn có những người Việt ở hải ngoại đang sẳn sàng hổ trợ đồng bào quốc nội, trên mặt trận ngoại giao, vận động lực lượng quân sự của các nước tự do trên thế giới, đem quân vào tiếp trợ đồng bào, để tiêu diệt bọn việt cộng hung tàn đang giết dân. Và chắc rằng trong đoàn quân tiếp viện đó, sẽ có những người lính trai trẻ gốc Việt Nam, sẽ vai kề vai, sát cánh cùng đồng bào diệt địch, đem đến chiến thắng vinh quang cho dân tộc, thoát được quốc nạn mất nước.

BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN TRÊN CON ĐƯỜNG “ĐẤU TRANH BẤT BẠO ĐỘNG.”

Đóng thuế hay không đóng thuế: đó là vấn đề
By Vi Yên
Posted on 18/04/2018

https://boxitvn.blogspot.com/2018/04/ong-thue-hay-khong-ong-thue-o-la-van-e.html

“Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng. Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.”

Tại Quảng trường Ba Đình ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh đã xướng lên những lời kết tội chế độ thực dân Pháp như thế trong bản Tuyên ngôn Độc lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Có lẽ ông không biết rằng hơn 70 năm sau, người dân Việt Nam lại một lần nữa bị đánh hàng trăm thứ thuế cũng vô lý chẳng khác xưa là bao.

Dự thảo Luật Thuế tài sản đang gây bão dư luận trong suốt mấy ngày gần đây khi nó đề xuất đánh từ thuế nhà, thuế ô tô, cho tới thuế đất – cả đất ở lẫn tới đất kinh doanh, rồi tận thu cả thuế giá trị gia tăng, thuế bảo vệ môi trường, nếu không kể đến hàng loạt thứ thuế khác mà người dân phải gồng gánh bấy nay.

Điều ấy hẳn không khỏi khiến những người đã thành thiên cổ nay phải bật dậy mà lẩm nhẩm lại mấy câu thơ trong “Mười chính sách của Việt Minh”:

“Có mười chính sách bày ra,
Một là ích nước, hai là lợi dân.
Bao nhiêu thuế ruộng, thuế thân,
Đều đem bỏ hết cho dân khỏi phiền.”

Nhưng ngoài những lời phàn nàn tặc lưỡi thì, với tư cách một công dân, người ta có thể làm được gì khác trước một chính quyền đang đánh lên đầu họ đủ thứ sưu cao thuế nặng?


Tranh hiếm hoạ sưu cao thuế nặng thời Pháp thuộc. Ảnh: Cục Lưu trữ Quốc gia.

Từ chối đóng thuế hay là bất tuân dân sự

Triết gia nổi tiếng người Mỹ Henry David Thoreau (1817 – 1862) đã gắn tên tuổi của mình với một phương pháp đấu tranh đặc biệt: bất tuân dân sự.

Nghĩ tới những người hàng xóm bất mãn với các chính sách mà trên thực tế lại vẫn đóng thuế để dung dưỡng cho chính quyền, Thoreau viết: “Họ lại ngồi, tay đút túi và nói rằng họ không biết phải làm gì và không làm gì, […] và họ tiếp tục ngồi đợi, lòng đầy cảm khái; để mặc cho những người khác khắc phục tai họa đó.”

Riêng ông không chịu ngồi yên.

Thoreau thẳng thừng đáp lại chính phủ Mỹ: “Khi chính phủ bảo tôi: ‘Muốn sống thì đưa ví đây’, thì việc gì tôi phải vội vã giao tiền cho nó? Có thể nó đang rất túng bấn và không biết phải làm thế nào, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến tôi. Nó phải tự xoay xở, cũng như tôi vậy thôi. Không cần phải than vãn về chuyện đó.”

Nhưng ông không nói suông.

Nhà triết học hai mươi chín tuổi – với vóc người gầy guộc thích đeo nơ trên cổ bằng một dáng vẻ coi bộ hiền lành – đã từ chối đóng thuế và chấp nhận bị giam trong nhà tù bang Massachusetts.

Cũng trong chính đêm ấy, vào năm 1846, khi giam mình sau “những bức tường bằng đá cứng dày hai đến ba foot [đơn vị đo lường của Mỹ, mỗi foot tương đương 0,3 mét], với lớp cửa gỗ viền thép dày một foot có giăng tấm lưới sắt đón ánh sáng”, Thoreau đã suy nghiệm để rồi viết nên bài tiểu luận để đời của mình: “Bất tuân dân sự”.

Cụm từ “bất tuân dân sự” ra đời từ đó. Nó được sử dụng để mô tả những hành động bất hợp pháp của người dân trong việc đòi thay đổi luật pháp hoặc chính sách của chính quyền. Từ chối đóng thuế được nhiều người coi là một trong những hành động như vậy.

Tinh thần dân chủ

Thoreau không phải là người đầu tiên từ chối đóng thuế để phản đối chính quyền.

Ngược dòng lịch sử về cách đây hơn 800 năm, ở vùng đồng cỏ Runnymede cạnh con sông Thames ở London, lần đầu tiên một vị vua nước Anh buộc phải đặt bút ký vào một bản tuyên bố hạn chế thẩm quyền của chính mình, mà một trong số đó chính là thẩm quyền đánh thuế.

Suốt hàng chục năm trước đó, vua John chỉ cần triệu tập các lãnh chúa (baron) để tham vấn về việc thu thuế và tài sản trong dân khi thiếu tiền chi cho các chiến dịch quân sự.

Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn. Phe quý tộc đã nổi dậy. Họ buộc vua John ký vào bản “các điều khoản của giới lãnh chúa”, mà về sau được gọi với tên “Đại Hiến chương Magna Carta” – như một biểu tượng của tự do, một nguồn cảm hứng cho tinh thần dân chủ.

Mà đâu phải chỉ những vị triết gia như là Thoreau hay những kẻ quyền thế như giới lãnh chúa mới dám ra mặt kháng thuế trước chính phủ quyền uy.

Ở Ấn Độ vào năm 1930, khi chính quyền thực dân Anh độc quyền muối và đánh thuế nặng nề, có một người đàn ông đã đi bộ suốt 400 cây số tới bờ biển để tự lấy muối. Ông chính là Mahatma Gandhi.

Hành động kháng thuế của Gandhi đã thu hút hàng chục ngàn người dân thường cùng tham gia. Họ tự sản xuất muối, phong tỏa hầu hết các hoạt động kinh doanh muối của chính quyền.

Cuộc “Hành trình muối” ở Ấn Độ năm ấy trở thành một ca đấu tranh phi bạo lực điển hình, mà lịch sử bất tuân dân sự ngày nay không thể không nhắc tới.


Tranh minh hoạ phong trào biểu tình kháng thuế ở Trung Kỳ năm 1908. Nguồn: hiec.org.vn.

Đâu là mức thuế hợp lý?

Song chuyện kháng thuế không chỉ diễn ra ở những xứ xa xôi như là Anh, Ấn hay Mỹ.

Tháng Ba vừa rồi, tại Đình làng Phiếm Ái, người dân tỉnh Quảng Nam vừa tổ chức lễ kỷ niệm 110 năm phong trào cự sưu khất thuế ở miền Trung.

Thuật lại về sự kiện này, Huỳnh Thúc Kháng chép rằng:

“Trong một đám giỗ ở làng La Đái thuộc huyện Đại Lộc, một số lý hào và học trò bàn chuyện làm đơn gởi lên tỉnh đòi giảm bớt sưu thuế (9-1908), rồi tập hợp thành đoàn biểu tình, kéo lên tỉnh… Đường phố Hội An chật ních người. Dân biểu tình thay nhau, kẻ ở người về, tiếp tế cơm nước, kiên quyết bám trụ. Đến ngày 12, 13 tháng 3, con số lên khoảng 6.000 người. Từ trung tâm chính trị Hội An, phong trào đã lan nhanh ra các phủ, huyện.”

Sở dĩ gọi “kháng thuế” thay vì “chống thuế” là bởi, trong khi những người chống thuế tin rằng hành vi ép buộc đóng thuế là xâm phạm quyền tư hữu của người dân, thì những người kháng thuế chấp nhận một mức thuế mà họ coi là khả dĩ.

Câu hỏi đặt ra là, thế nào là khả dĩ?

Những người dân Trung Kỳ buổi ấy hẳn không cần phải họp bàn với nhau, suy tính xem mức sưu thuế đánh lên đầu họ đã đủ cao hay chưa. Họ cũng không cần phải nghĩ đến chuyện đâu là mức thuế hợp lý và đâu là phi lý.

Câu hỏi ấy, các nhà tư tưởng hãy còn đang bút chiến với nhau năm này qua năm khác.

Các nhà quyết sách hãy còn đang ngồi lại bàn thương thảo.

Các nhà chính trị hãy còn đang lo ngại rằng, những đế chế và thành bang hùng mạnh nhất trong lịch sử như Ai Cập và La Mã cuối cùng cũng sụp đổ, mà một trong những nguyên nhân chính yếu phải kể đến là do người dân kháng thuế.

Còn chúng ta, với tư cách những công dân mang trong mình tinh thần dân chủ bất chấp chính phủ độc tài, một lần nữa có thể nhắc lại lời tuyên bố của Thoreau: “Tôi không đòi hỏi giải tán chính phủ ngay lập tức, mà đòi hỏi chính phủ phải cải thiện ngay lập tức. Hãy để cho từng người nói rõ họ sẵn sàng tôn trọng một chính phủ như thế nào, và đây sẽ là bước đầu tiên dẫn tới một chính phủ như thế ấy.”

Bạn có biết…

… Luật Khoa là một tạp chí độc lập và phi lợi nhuận. Với mong muốn mang lại trải nghiệm đọc báo tốt nhất cho bạn đọc, chúng tôi không đặt quảng cáo và do đó không có doanh thu. Luật Khoa chi trả mọi chi phí bằng các khoản đóng góp https://www.luatkhoa.org/2016/12/2017-luat-khoa-can-gay-quy-35-nghin-usd/ của bạn đọc.

Mỗi ngày, các phóng viên, biên tập viên và cộng tác viên của Luật Khoa đều tận tâm với từng con chữ và từng mối quan tâm của bạn đọc, nhằm mang lại cho bạn đọc cái nhìn mới mẻ và đa chiều về những vấn đề pháp luật, chính trị.

Nếu tất cả bạn đọc đều đóng góp cho Luật Khoa, dù là 20 nghìn đồng, tờ báo độc lập và khai phóng này của chúng ta sẽ hoạt động hiệu quả và bền vững hơn rất nhiều. Mỗi đồng bạn đóng góp đều giúp cho Việt Nam của chúng ta ngày càng tốt đẹp hơn, và bạn chỉ mất một phút để trở thành nhà tài trợ của Luật Khoa. Xin cảm ơn.

Câu nói của Henry David Thoreau trong tiểu luận Bất tuân dân sự. Ảnh: Luật Khoa

Advertisements
Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

An Ninh Mạng là mỹ từ của 2 nhà cầm quyền cộng sản độc tài (TC-VC) diển tả những hành động đi “ăn trộm” thông tin cá nhân của người dân nhằm mục đích kiểm soát tư tưởng của họ.

An Ninh Mạng là mỹ từ của 2 nhà cầm quyền cộng sản độc tài (TC-VC) diển tả những hành động đi “ăn trộm” thông tin cá nhân của người dân nhằm mục đích kiểm soát tư tưởng của họ.
~
Trung Quốc đã trở nên thế nào sau khi luật An ninh mạng được thông qua?

Thành Nam • Thứ Ba, 12/06/2018 •

Đầu năm 2018, tổ chức nhân quyền quốc tế Freedom House bầu chọn Trung Quốc là “kẻ lạm dụng tồi tệ nhất” đối với quyền tự do trên Internet. Điều đáng nói là liên tiếp trong 3 năm liền trong suốt tiến trình từ khi luật An ninh mạng của nước này được bàn thảo, được thông qua và bắt đầu có hiệu lực, Trung Quốc đều được bầu chọn danh hiệu này.

Luật An ninh mạng của Trung Quốc được thông qua vào tháng 11/2016 và có hiệu lực kể từ ngày 1/6/2017. Cùng với việc siết chặt kiểm soát báo chí và bình luận, luật An ninh mạng còn khiến cho tự do không gian mạng của Trung Quốc càng trở nên hà khắc hơn bao giờ hết.

== Một số điểm đáng chú ý trong luật An ninh mạng Trung Quốc ===

. Người dùng mạng xã hội chia sẻ thông tin và bình luận nhạy cảm có thể bị phạt tù từ 5 ngày đến 11 năm.

. Các công ty nước ngoài phải lắp đặt máy chủ tại Trung Quốc chứa dữ liệu của người Trung Quốc trong thời hạn đến hết năm 2018.

. Người dùng Internet phải đăng ký các dịch vụ trên mạng với tên thật, và dự kiến gắn liền với nó là hệ thống chấm điểm công dân.

. Các trang web không được chính phủ cấp phép bị cấm không được đăng bất kỳ tin tức gì trên mạng.

. Các giải pháp bảo mật và mã hóa dữ liệu trên mạng như VPN sẽ phải tham gia vào một hệ thống cấp phép của chính quyền.

. Luật An ninh mạng mang điều gì đến cho Trung Quốc?

. Trước khi có luật An ninh mạng, việc lạm dụng công nghệ để đàn áp các nhà hoạt động và cộng đồng tín ngưỡng vẫn thường xuyên diễn ra tại Trung Quốc. Tuy nhiên, luật An ninh mạng lại cung cấp một nền tảng pháp lý cho những hành vi vi phạm nhân quyền đó.

== Về cơ bản, có 3 vấn nạn lớn đang xảy ra: ===

Đầu tiên phải kể tới là việc các tài khoản mạng xã hội đồng loạt bị khóa trên diện rộng. Sự việc này đã xuất hiện trên diện hẹp ở Trung Quốc vào năm 2013, khi tài khoản blog của lãnh đạo các nhóm bất đồng chính kiến với hàng triệu người theo dõi bị đóng. Tháng 3/2014, hàng chục tài khoản WeChat cung cấp thông tin về một số vấn đề nhạy cảm bị đóng hoặc bị đình chỉ. Gần đây, hàng loạt tài khoản WeChat của các nhà báo và trí thức cũng bị xóa. Dưới cái bóng của luật An ninh mạng, hàng triệu tài khoản người dùng trên mạng xã hội có thể bị khóa vì chia sẻ thông tin chính trị không có lợi cho chính quyền ĐCSTQ.

Thứ hai là việc gia tăng các vụ bắt bớ những người dùng trên mạng, nhất là khi các nhà cung cấp dịch vụ buộc phải lưu trữ lại và trao những thông tin cá nhân của người dùng cho chính quyền. Khi dữ liệu của người dùng phải đặt ở một máy chủ bên trong Trung Quốc, mọi thông tin hội thoại, chat, email của họ có thể được chính quyền khai thác để bắt bớ và kết tội. Thậm chí ĐCSTQ đã tuyên bố rất rõ ràng rằng việc xem hay chia sẻ một thông tin được đăng tải trên mạng xã hội cũng có thể dẫn tới việc người dùng đó bị bỏ tù.

Một bản báo cáo của Freedom House công bố tháng 2/2017 cho thấy những người Duy Ngô Nhĩ trẻ tuổi – những người có tín ngưỡng Hồi giáo bị đàn áp – có thể bị bắt chỉ vì xem các video về đạo Hồi; hay những người tập Pháp Luân Công – một môn khí công đang bị đàn áp ở Trung Quốc – đã bị bỏ tù chỉ vì chia sẻ thông tin về việc họ bị đàn áp trên WeChat hay QQ. Cũng trong năm 2017, anh Wang Jiangfeng sống ở Sơn Đông đã bị kết án 2 năm chỉ vì gọi Tập Cận Bình là “Tập bánh bao” trong một tin nhắn trên WeChat.

Thứ ba là chính quyền ĐCSTQ vươn xúc tu kiểm soát hơn nữa đối với các cơ quan truyền thông và báo chí. Thậm chí các cơ quan truyền thông nước ngoài phải có tổng biên tập tại Trung Quốc là người mang quốc tịch Trung Quốc. Đồng thời, các cơ quan này phải cho phép chính quyền Trung Quốc có cổ phần đặc biệt để có thành viên trong hội đồng quản trị của cơ sở tại Trung Quốc.

=== Đội quân kiểm duyệt Internet ===

Không sai khi nói rằng Internet ở Trung Quốc đã trở thành “Chinternet” do nhà nước kiểm soát. Nếu như Internet là một không gian mạng có thể lưu thông thông tin và phát triển ứng dụng tự do, thì Chinternet của Trung Quốc bị kiểm soát chặt chẽ cả về nội dung, mạng lưới kết nối, ứng dụng và các kênh giao tiếp.

Nhằm xây dựng “Chinternet”, Trung Quốc đã dựng lên Great Wall Firewall (Vạn lý tường lửa) từ những bức tường lửa chuẩn trên các server proxy hòng chặn việc truy nhập tới nội dung bằng cách chặn vào địa chỉ IP Router được chỉ định, cùng với Golden Shield (Lá chắn vàng) có chức năng giám sát và kiểm duyệt người dùng. Có thể nói, Trung Quốc đã biến mình thành một “ốc đảo Internet” và toàn bộ hệ thống mạng của đất nước này đã rơi vào trong tầm kiểm soát của chính quyền Bắc Kinh.

Thêm nữa, để phục vụ cho luật An ninh mạng, chính quyền ĐCSTQ cũng liên tục đẩy mạnh việc tuyển người cho đội quân kiểm duyệt không gian mạng – đội quân được cư dân mạng gọi là “Ngũ mao đảng” bởi vì với mỗi bình luận ngắn, họ được trả 50 xu (tương đương 100 VND).

Đội ngũ 50 xu này có mặt ở trên mọi diễn đàn và mạng xã hội, thậm chí còn có cả các nhân viên chuyên nghiệp biết tiếng nước ngoài. Một cuộc khảo sát của Freedom House cho thấy rằng có 30 trong 65 nước khảo sát đã xuất hiện các nhân viên 50 xu của ĐCSTQ.

Và để kiểm soát và định hướng hơn 700 triệu người dùng internet thì có thể tưởng tượng rằng đội quân này phải lớn đến mức nào.

== Phản kháng luật An ninh mạng ===

Dưới sự kiểm duyệt gắt gao từ luật An ninh mạng, khá nhiều nhà hoạt động vẫn tiếp tục phản kháng. Một số cơ quan báo chí đã bất chấp việc bị trừng phạt để đưa tin về vụ nổ Thiên Tân vào tháng 8/2015, mặc dù biết rằng họ không được phép làm như vậy (ngay cả khi luật An ninh mạng chưa được hoàn tất).

Các tài khoản WeChat, Weibo, QQ vẫn tiếp tục hoạt động, và tìm nhiều phương thức để truyền đi những thông điệp mà họ mong muốn dưới dạng ngôn ngữ biểu tượng. Nhiều người tin rằng chính quyền ĐCSTQ sẽ không dám đóng cửa hàng triệu tài khoản cùng lúc, hay bỏ tù hàng chục ngàn người chỉ vì họ chia sẻ các tin tức “chưa được cấp phép”.

Các cư dân mạng, các nhà công nghệ đang tiếp tục phát triển những phần mềm vượt tường lửa, phần mềm mã hóa, để tạo điều kiện cho việc trao đổi thông tin ở trong và ngoài Trung Quốc. Có ba ví dụ điển hình cho việc này:

Năm 2017, khi chính quyền Hà Bắc và Quảng Đông bắt đầu giám sát tất cả các điểm truy cập mạng không dây công cộng, thì một phần mềm dành cho điện thoại là WiFi Master Key đã được tải về 900 triệu lần. Phần mềm này cho phép các hoạt động của người dùng được mã hóa, khiến việc giám sát trở nên vô dụng.

Tương tự như vậy, phần mềm vượt tường lửa Freegate do những người tập Pháp Luân Công viết ra cũng liên tục được cập nhật để giúp người dân Trung Quốc có thể tiếp cận với các tin tức không kiểm duyệt ở bên ngoài nước này.

Khi Apple bị chính quyền Trung Quốc ép phải xóa ứng dụng điện thoại của tờ báo New York Times ra khỏi hệ thống AppStore tại Trung Quốc, thì phiên bản Android của phần mềm này vẫn tiếp tục được tải về đều đặn, vì việc cấm cài đặt chúng trên hệ thống Android là khó khăn hơn nhiều.

ĐCSTQ vốn đã mang tiếng xấu với hệ thống kiểm duyệt internet gay gắt mang tên tường lửa Vạn Lý Trường Thành, lại tiếp tục nhận lấy chỉ trích của thế giới tự do với luật An ninh mạng. Luật này đã trở thành nền tảng cho tham vọng kiểm soát đến mức tối đa người dân, đi kèm với hệ thống phần mềm kiểm soát khuôn mặt mang tên Skynet và hệ thống chấm điểm công dân Trung Quốc.

Trong một diễn biến khác, ngày 25-5-2018 vừa qua, châu Âu mới thông qua quy định Bảo vệ dữ liệu (General Data Protection Regulation), chuyển giao quyền lực nhiều hơn về tay các khách hàng sử dụng dịch vụ, hạn chế việc dữ liệu cá nhân của người dân bị thu thập mà không có sự đồng ý của họ. Ngay sau khi quy định này có hiệu lực, nhiều khách hàng châu Âu đã nhận được thông báo của nhà cung cấp dịch vụ về việc điều chỉnh các chế độ bảo mật cá nhân cho khách hàng. Đây là một sự tương phản vô cùng sâu sắc so với luật An ninh mạng của Trung Quốc.

Thành Nam
https://trithucvn.net/…/trung-quoc-ra-sao-sau-khi-luat-an-n…

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGUYÊN VĂN VĂN KIỆN KÝ KẾT TRONG CUỘC HỌP THƯỢNG ĐỈNH GIỮA TT HOA KỲ DONALD TRUMP VÀ CHỦ TỊCH KIM JONG UN

NGUYÊN VĂN VĂN KIỆN KÝ KẾT TRONG CUỘC HỌP THƯỢNG ĐỈNH GIỮA TT HOA KỲ DONALD TRUMP VÀ CHỦ TỊCH KIM JONG UN

Dưới đây là toàn văn văn kiện được ký kết ngày hôm nay (12/6):

“Tổng thống Mỹ Donald J. Trump và Chủ tịch Ủy ban Quốc vụ CHDCND Triều Tiên Kim Jong Un đã có cuộc gặp mặt lịch sử tại Singapore vào ngày 12/6/2018.

Tổng thống Trump và Chủ tịch Kim Jong Un đã có cuộc trao đổi sâu rộng và chân thành về việc thiết lập quan hệ mới Mỹ – Triều và xây dựng hòa bình ổn định, lâu dài trên bán đảo Triều Tiên.

Tổng thống Trump đã cam kết sẽ đảm bảo an ninh cho Triều Tiên, và nhà lãnh đạo Kim Jong Un tái khẳng định cam kết phi hạt nhân hóa hoàn toàn bán đảo liên Triều.

Đồng thuận rằng việc thiết lập mối quan hệ Mỹ – Triều Tiên sẽ đóng góp to lớn cho hòa bình và thịnh vượng trên bán đảo Triều Tiên cũng như thế giới, việc xây dựng niềm tin chung giữa hai quốc gia có thể giúp thúc đẩy phi hạt nhân hóa bán đảo liên Triều, Tổng thống Trump và Chủ tịch Kim Jong Un cùng tuyên bố:

1. Triều Tiên và Mỹ cam kết thiết lập quan hệ Mỹ – Triều mới thể theo nguyện vọng của nhân dân hai nước vì hòa bình và thịnh vượng.

2. Hai nước sẽ tham gia vào nỗ lực nhằm xây dựng một nền hòa bình lâu dài và ổn định trên bán đảo Triều Tiên.

3. Tái khẳng định Tuyên bố Bàn Môn Điếm ngày 27/4/2018, Triều Tiên cam kết hướng tới phi hạt nhân hóa toàn diện trên bán đảo Triều Tiên.

4. Mỹ và Triều Tiên cam kết tìm lại và trao trả hài cốt của tù binh chiến tranh (POW) và mất tích trong chiến tranh (MIA), gồm cả việc đưa những hài cốt đã được nhận dạng về nước ngay lập tức.

Nhận thấy cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ – Triều là một sự kiện mang tính lịch sử, có tầm quan trọng to lớn trong việc giải quyết các căng thẳng và thù địch kéo dài nhiều thập kỉ qua giữa hai quốc gia, mở ra một tương lai mới, Tổng thống Trump và Chủ tịch Kim Jong Un cam kết thực hiện thỏa thuận chung một cách toàn diện, khẩn trương và hiệu quả nhất.

Mỹ và Triều Tiên cam kết tiếp tục các cuộc đàm phán – dẫn đầu bởi Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo và các quan chức cấp cao liên quan của Triều Tiên – vào một ngày sớm nhất có thể, để áp dụng những điều đã được đồng thuận trong kì thượng đỉnh Mỹ – Triều.

Tổng thống Mỹ Donald J. Trump và Chủ tịch Ủy ban Quốc vụ CHDCND Triều Tiên Kim Jong Un cam kết hợp tác để phát triển mối quan hệ Mỹ – Triều, thúc đẩy hòa bình, thịnh vượng, và an ninh trên bán đảo Triều Tiên và trên thế giới.”

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sao chính quyền Mỹ thường nhắc nhở csVN và người dân VN về Sử Việt ?

Vì sao chính quyền Mỹ thường nhắc nhở CSVN về Sử Việt

Người Việt, nếu ai quan tâm đến thời cuộc sẽ thấy “Chính quyền Mỹ thường nhắc nhở CSVN về Sử Việt”, vì sao ho thường nhắc nhở “Sử Việt” và nhắc nhở khi nào? Vâng chỉ trong vài năm qua, Chính quyền Mỹ đã có tới 3 lần nhắc nhở “Sử Việt” cho CSVN, đấy là:

1- Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama viếng thăm Việt Nam từ ngày 23 đến 25 tháng 5 năm 2016, đã đọc bài thơ “Nam quốc sơn hà” của Lý Thường Kiệt ngay trong phần mở đầu của bài diễn văn trước 4.000 sinh viên, trí thức Việt Nam tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Hà Nội.

2- Đại sứ Mỹ Ted Osius và Tư lệnh Hạm đội Mỹ ở Thái Bình Dương là Đô đốc Scott Harbison Swift, sáng ngày 6-10-2017 đã đến thăm quần thể di tích lịch sử danh thắng Tràng Kênh tại bến Bạch Đằng thuộc thành phố Hải Phòng.

3- Phát biểu tại Hội nghị của các lãnh đạo về Hội nghị APEC (Hợp tác Phát triển kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương) vào trưa thứ Sáu ngày 10-11-2017, tại Đà Nẵng, Tổng thống Mỹ Donald Trump ca ngợi tinh thần quật cường giành độc lập của Hai Bà Trưng và dân tộc Việt Nam đáng được tự hào.

Qua 3 lần “Chính quyền Mỹ đã nhắc nhở Sử Việt cho CSVN”, ở đấy có 3 sự kiện lịch sử hào hùng thế nào và ý nghĩa cốt lõi ở đấy muốn nhắc nhở CSVN điều gì? Thế nên, đầu tiên người viết xin khái quát qua 3 sự kiện lịch sử này:

1- Bài thơ “ Nam quốc sơn hà” của Lý Thường Kiệt (1019-1105): Cuối năm 1075, Lý Thường Kiệt cùng phó tướng Tôn Đản đem mười vạn quân Bắc phạt. Lý Thường Kiệt đem quân đánh châu Khâm, Liêm. Ngày 30-12-1075, chiếm thành Khâm Châu. Kế đến tấn công thành Liêm Châu (Quảng Đông), chỉ 3 ngày thành vỡ, ngày 2-1-1076, quân Đại Việt tiêu diệt 8.000 quân Tống. Tôn Đản đem quân đánh Ung Châu (Nam Ninh, Quảng Tây), Ung Châu bị quân Đại Việt vây ngặt, tướng Tàu là Trương Thủ Tiết đem quân từ Quế Châu đi cứu viện, Lý Thường Kiệt chận đánh tan tác, chém đầu Trương Thủ Tiết. Ung Châu bị vây 40 ngày thì thành thất thủ, Tô Đam (Giám) chỉ huy thủ thành tự tử.

Cảnh cáo nhà Tống xong, ông cho rút quân về nước phòng giữ. Tháng 3-1076, tướng Tống (Tàu) là Quách Quỳ và Triệu Tiết đem quân đánh nước ta, khi giặc tiến đến sông Như Nguyệt (sông Cầu, Bắc Ninh), ông đem quân chận đánh và giết cả ngàn quân giặc. Nhưng giặc ỷ đông và quyết chí báo thù nên rất hung hãn. Lý Thường Kiệt cho người đem bài thơ “Nam quốc sơn hà” vào đền thờ Trương Hát (có tài liệu nói Trương Hát hiển linh và đọc bài thơ này) đọc vang dội như giọng thần linh:

“Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”.
Nghĩa là:
Phương Nam là đất của vua Nam
Thiên định “Sách Trời” ý rõ ràng
Nếu giặc bạo tàn qua quấy nhiễu
Chúng bây, chắc chắn sẽ tiêu tan.

Nghe xong, quân ta nức lòng đánh giặc và đem về chiến thắng vẻ vang, bài thơ “Nam quốc sơn hà” là bản tuyên ngôn độc lập lần thứ nhất của nước Việt.

2- Quần thể di tích lịch sử Tràng Kênh tại bến Bạch Đằng: Nhắc đến Bạch Đằng giang phải kể đến 2 chiến công oanh liệt trên dòng sông lịch sử này. Thứ nhất là Ngô Quyền (897-944) diệt quân Nam Hán, ngày 7 tháng Chạp Mậu Tuất (31-12-938), Ngô Quyền sai quân dùng cọc nhọn đầu bịt sắt, đóng giữa lòng sông Bạch Đằng, chờ nước thủy triều lên đem quân khiêu chiến, rồi giả thua nhử giặc vào giữa cọc trận, quân ta phục kích hai bên bờ sông đợi nước thủy triều xuống đổ ra diệt giặc, cánh quân ta ở phía trên dòng sông tức tốc quay thuyền lại đồng loạt phản công mãnh liệt. Quân ta dùng tên lửa bắn như mưa, thuyền giặc bị cháy, giặc bị chết chìm chết cháy trôi chật cả lòng sông, máu đỏ sóng nước, Thái tử Hoằng Thao của Nam Hán bị bắt và bị giết, Lưu Cung nghe tin con chết, khóc rống rất thảm thiết, lo sợ, hấp tấp cho rút quân về Nam Hán. Về đến Nam Hán, nghĩ tên Lưu Cung xui xẻo đổi lại là Lưu Yểm. Sau khi đuổi quân Hán xâm lược, Ngô Quyền lên ngôi xưng Ngô Vương, đóng đô ở Cổ Loa (nay thuộc xã Cổ Loa, huyện Đông Anh, Hà Nội, không phải ở Đại La).

Thứ đến là Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn (1228-1300) đã 3 lần đánh đuổi quân Nguyên (Tàu): Ngày 21 tháng chạp Giáp Thân (1284), nhà Nguyên cử Thái tử Thoát Hoan thống lãnh 50 vạn quân tại Hồ Quảng. Thoát Hoan chia quân làm 2 đạo xâm lăng Đại Việt lần thứ hai. Lý Hằng, Ô Mã Nhi đốc suất bộ binh. Toa Đô đem thủy quân đi đường biển đánh vào Thanh Hóa. Giặc tấn công ào ạt, Thái thượng hoàng Trần Thánh Tông và vua Trần Nhân Tông phải rời Thăng Long. Để hòa hoãn, chỉnh đốn quân ngũ, nhà Trần trao Công chúa Trần An Tư cho Thoát Hoan. Tháng 5 năm 1285, quân ta phản công bắn chết Toa Đô. Tướng Tàu là Lý Quán giấu Thoát Hoan trong ống đồng kéo chạy về Tàu. Nguyên chúa giận và thẹn, tháng 2 năm 1287 cử Thoát Hoan đem 30 vạn quân xâm lăng Đại Việt lần thứ ba. Dưới lòng sông Bạch Đằng, Hưng Đạo vương cho đóng cọc nhọn, khi thủy triều lên, đem quân khiêu chiến, khi thủy triều xuống, cho quân sĩ đồng loạt phản công, giặc Nguyên bị đại bại.

Với chiến công lẫy lừng của Trần Hưng Đạo, người viết xin tỏ lòng kính phục:

Trần Hưng Đạo, lỗi lạc phi thường
Tâm huyết nấu nung giữ thổ cương
“Hịch Tướng Sĩ”, lo lường tiết nghĩa
“Cuốn Binh Thư”, chỉ dẫn sa trường
Đuổi quân Mông Cổ, gìn non nước
Dẹp bọn xâm lăng, trừ Bắc phương
Máu giặc, Đằng giang còn đỏ nước
Chiến công lừng lẫy, vẹn quê hương!

“Máu giặc, Đằng giang còn đỏ nước” câu này do vua Minh đã hách dịch ra câu đối: “Đồng trụ chí kim đài di lục” (Cột đồng đến nay đã rêu xanh), ý muốn nhắc chuyện Mã Viện dựng cột đồng khắc chữ: “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt”. Khi đấy là năm 1639, Thám hoa Giang Văn Minh của Đại Việt đi sứ, đang ở triều Minh, vì danh dự dân tộc nên thẳng thắn đối lại: “Đằng giang tự cổ huyết do hồng” (Nước sông Bạch Đằng từ xưa đến nay máu còn đỏ). Câu này nhắc lại chiến công lẫy lừng của Ngô Quyền và Hưng Đạo Vương đã giết quân Tàu ở Bạch Đằng giang đến nay máu dòng sông còn đỏ.

3- Tinh thần quật cường giành độc lập của Hai Bà Trưng và dân tộc Việt Nam: Hai Bà Trưng là Bà Trưng Trắc và Trưng Nhị (14-43 SCN). Tô Định làm Thái thú ở Giao Châu, tính tình tham lam, ác độc, Thi Sách là phu quân của Bà Trưng Trắc, thấy vậy lo ngại dân chúng bị cơ cực, ông viết thư gửi Tô Định, lời lẽ can gián chính trực.
Tô Định không lắng nghe điều phải nên Thi Sách khởi nghĩa và bị giết vào năm 39 (SCN). Khi Bà Trưng Trắc nhận được thiệp tang, lòng đau đớn nhưng người tài trí như Bà không để tang chồng vào lúc đó mà Bà cho đánh trống đồng dồn dập, dựng cờ khởi nghĩa để trả thù nhà nợ nước. Theo “Thiên Nam Ngữ Lục”, Bà Trưng xin phát thệ 4 điều:

“Một xin gìn giữ nước nhà
Hai xin dựng lại nghiệp xưa họ Hồng
Ba xin báo oán cho chồng
Bốn xin được vẹn sớ công lệnh này”.

Thề xong, Bà Trưng Trắc cùng em gái là Trưng Nhị hiệu triệu thiên hạ, giương “Cờ Vàng” khởi nghĩa được toàn dân hưởng ứng đã đem về chiến thắng vẻ vang, Bà Trưng lên ngôi xưng là Trưng Vương. Sử Hậu Hán Thư của Tàu, Phạm Việp đã viết: “Ở quận Giao Chỉ có người đàn bà tên Trưng Trắc, cùng em gái là Trưng Nhị, khởi binh đánh lấy quận Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố, dân chúng đều hưởng ứng, chiếm trên 60 thành vùng Lũng Ngoại” Nguyên văn: “Hựu Giao Chỉ tử nữ Trưng Trắc, cặp nữ muội Trưng Nhị, phản công đầu kỳ quận Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố, man di giai ứng chi, khẩu lược Lũng Ngoại lục thập dư thành.”

Năm Nhâm Dần (42 SCN) vua Tàu là Hán Quang Vũ sai Phục Ba tướng quân là Mã Viện đem đại quân sang đánh nước ta. Trận đánh lớn ở Lãng Bạc cả vạn người Việt bị tử thương. Quân ta ít, thế yếu không thể giữ lâu dài; Bà Trưng cho rút quân về Cẩm Khê (Vĩnh Yên). Một trận ác liệt nữa, quân ta nhiều người bị hy sinh. Quân Tàu quá đông, khó cầm cự lâu dài. Trưng Vương cho lui quân đến Hát Giang, làng Hát Môn, huyện Phúc Thọ, Sơn Tây, Hai Bà Trưng gieo mình xuống sông tuẫn tiết vào ngày 6 tháng 2 năm Quí Mẹo (năm 43 SCN), dân chúng lập đền thờ Hai Bà Trưng ở đấy.

Kính phục thay! Hai Bà Trưng sinh vào thời xưa, thường cho là đàn bà, là “Hồng nhan liễu yếu”. Thế mà Hai Bà Trưng đã phất cờ khỏi nghĩa đánh đuổi quân quan nhà Hán tan tác, giành lại độc lập cho nước nhà. Người đàn bà tiếng tăm vang dội như Lã Hậu (Hán Cao Hậu: 241-180 TCN) của nước Tàu cũng chỉ biết tiếm quyền, lũng đoạn triều chính mà thôi. Thế nên, Hai Bà Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị) là hai người phụ nữ Việt Nam vĩ đại bậc nhất trong lịch sử nhân loại vậy. Người viết vô cùng ngưỡng mộ và kính phục lòng quật cường của Hai Bà Trưng:

Trưng Vương kiệt nữ đất Mê Linh
Thi Sách thương dân lại bỏ mình!
Tang lễ, tạm ngưng chiêu dũng sĩ
Trống đồng, giục giã tụ dân binh
Lo ngăn quân Hán, lo điều nghĩa
Giữ vẹn quê hương, giữ thái bình
Đánh đuổi xâm lăng, gìn độc lập
Toàn dân yên ổn, chứa chan tình
Toàn dân yên ổn, chứa chan tình
Gìn giữ cõi bờ, ngừa chiến chinh
Mã Viện, giặc Tàu đầy quỷ quyệt ()
Quân Nam, chí khí vẹn trung trinh
Đầu hàng lũ Hán, luôn luôn nhục
Tuẫn tiết Hát Giang, mãi mãi vinh
Mùng Sáu tháng Hai, cung kính lễ
Trưng Vương son sắt cứu sinh linh!

() Tục truyền quân của Trưng Vương, nhiều nữ tướng và nữ binh, Mã Viện quỷ quyệt cho lính Tàu cởi truồng ra trận, đàn bà con gái e thẹn ngó mặt đi nơi khác, nhờ vậy giặc thừa cơ thủ thắng.

Chính quyền Mỹ muốn nhắc nhở “Sử Việt” cho CSVN, ở đấy ý nghĩa cốt lõi là điều gì? Thông thường, trước khi một vị nguyên thủ quốc gia hoặc một giới chức cao cấp của chính quyền đi công du các quốc gia khác đều được “Ban Nghi Lễ” trình bày đầy đủ về: Văn hóa, phong tục, nếp sống… của quốc gia sắp đến, nếu không có “Ban Nghi Lễ” thì có ban (hay người) Tham mưu hay Cố vấn lo việc này. Cũng vậy, Tổng thống Mỹ Donald Trump ca ngợi tinh thần quật cường giành độc lập của Hai Bà Trưng và dân tộc Việt Nam đáng được tự hào. Có lẽ, nếu không nói là chắc chắn T T. Trump đã được một vị cố vấn người Việt đang sống tại Hoa Kỳ, trình bày về Sử Việt của đất nước mình với T T. Trump mà vị này đã có tầm nhìn sâu sắc thích ứng với tình hình Việt Nam hiện tại, nên đã lựa chọn Hai Bà Trưng cho lần này, với 3 lý do chính yếu, đấy là:

a- Gợi ý dân tộc Việt Nam ngăn ngừa Trung cộng để giữ gìn độc lập cho nước mình, trường hợp này giống như Tổng thống Barack Obama đã đọc bài thơ “Nam quốc sơn hà” của Lý Thường Kiệt hoặc Đô đốc Scott Harbison Swift đã đến thăm quần thể di tích lịch sử tại bến Bạch Đằng.

b- Nhắc nhở và vinh danh các phụ nữ đang đấu tranh tại Việt Nam như: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm), Trần Thị Nga… Phải chăng, chính bà Melania Trump đã phản đối nhà cầm quyền VN về việc bà đã ngỏ ý thăm Mẹ Nấm lại bị nhà cầm quyền CSVN từ chối, thế nên bà Melania Trump không đến VN.

c- Có lẽ đây là điều cốt yếu vì đã có nhiều vị tri thức hoặc tác giả đã bày tỏ sự thật đau lòng là “Nguyễn Phú Trọng đang làm thái thú cho Trung cộng” giống như Tô Định đã làm thái thú cho nhà Đông Hán, điều này chính người viết cũng đã viết sự thật xót xa này. Thế nên, TT Trump đã phát biểu: “So let us choose a future of patriotism, prosperity, and pride. Let us choose wealth and freedom over poverty and servitude. Let us choose a free and open Indo-Pacific” (Chúng ta hãy chọn tương lai của lòng yêu nước, sự thịnh vượng, niềm hãnh diện, chứ không phải nghèo đói hay sự nô lệ. Chúng ta hãy chọn đường hàng hải tự do trên Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương).

Ngoài ra, sự trỗi dậy của Trung cộng không tạo ra hòa bình cho các nước láng giềng, mà lại khư khư ôm lấy chủ nghĩa dân tộc cực đoan, dùng sức mạnh để o ép các nước yếu hơn và mưu mô trong việc bang giao quốc tế đầy thủ đoạn và lừa lọc! Trung cộng trở thành mối họa đối với an ninh và quyền lợi của Mỹ vì Trung cộng ngấm ngầm đánh cắp những “Sở hữu trí tuệ” và tài liệu mật của Mỹ. Bản tin ngày 29-5-2013 của BBC cho biết: “Hacker Trung Quốc đã tiếp cận được mẫu thiết kế của hơn 20 loại vũ khí của Mỹ. Máy bay chiến đấu F-35 bị Trung Quốc trộm bí mật thiết kế. Các mẫu thiết kế chiến cơ, chiến hạm và hệ thống phòng thủ tên lửa nằm trong số bị lộ, Washington Post dẫn báo cáo của Ngũ Giác Đài cho biết” (*).

Thế nên, quốc gia nào chống lại Trung cộng là Mỹ xem như chống lại kẻ ác vậy.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thế trận quyết liệt

Thế trận quyết liệt
http://danlambaovn.blogspot.com/2018/06/the-tran-quyet-liet.html

Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) – Cả tuần lễ qua, những người có tâm huyết thiết tha với Tổ quốc và Đồng bào, dù ở trong nước hay hải ngoại đều ưu tư trước âm mưu của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) muốn dâng hiến 3 nơi trọng yếu của Tổ quốc làm nhượng địa cho giặc Tàu. Thay vì gọi nhượng địa, CSVN lại gọi một từ êm ái “Đặc khu kinh tế”. Đấy là: Vân Đồn thuộc tỉnh Quảng Ninh ở Miền Bắc; Bắc Vân Phong thuộc tỉnh Khánh Hòa, ở miền Trung; và Phú Quốc thuộc tỉnh Kiên Giang ở miền Nam. Quân Tàu làm chủ 3 vùng đất trọng yếu này sẽ khống chế cả nước Việt Nam và toàn biển Đông dễ dàng.

Vì sao quân Tàu cần dùng 3 nơi nhượng địa chiến lược này?

Vân Đồn gần nước Tàu sẽ đưa người Tàu qua ở đấy dễ dàng và đông đảo, Vân Đồn là một ấn tích lịch sử, vào ngày 11 tháng Giêng Mậu Tý (1288) Trần Khánh Dư phục quân tại bến Vân Đồn, chờ quân Ô Mã Nhi mở đường qua khỏi, ông xua quân tấn công vào quân lương của Trương Văn Hổ đi sau, quân nhà Trần đại thắng thu hết khí giới và lương thực giặc Nguyên (Tàu), quân Nguyên bị hoảng hốt. Từ đó, quân ta đại thắng quân Nguyên lần thứ ba, quét sạch quân thù ra khỏi bờ cõi.

Thứ đến tại Vân Phong, tỉnh Khánh Hòa có quốc lộ 26 từ Khánh Hòa đi Đăk Lăk và các tỉnh Tây Nguyên; đường 723 từ Nha Trang đi Đà Lạt, cả hai nơi này nối liền với Đăk Nông tại Tây Nguyên mà quân Tàu đã ở đấy dưới dạng khai thác Bô xít, khi xảy ra chiến tranh thì quân Tàu ở hai nơi Vân Phong và Đăk Nông sẽ hiệp đồng tác chiến làm chủ tình hình dễ dàng, ngoài ra Vân Phong và hải cảng Cam Ranh đều thuộc tỉnh Khánh Hòa, mà Cam Ranh là một trong 3 hải cảng lớn và tốt nhất thế giới: Cam Ranh ở Việt Nam, San Francisco ở Mỹ và Rio de Janeiro ở Brasil, ai làm chủ vịnh Cam Ranh có thể khống chế toàn biển Đông.

Sau cùng, giặc Tàu đóng quân ở Phú Quốc là cứ địa cuối cùng của nước Việt Nam, nơi đây là địa bàn để củng cố phục quốc khi ở thế yếu, năm 1782, Nguyễn Ánh (sau này là vua Gia Long) bị thua quân Tây Sơn, phải chạy ra đảo Phú Quốc để củng cố lực lượng, năm 1783, Nguyễn Huệ đem quân đánh tan tác quân Nguyễn Ánh, Nguyễn Ánh mang tàn quân chạy ra đảo Phú Quốc lần nữa, dùng nơi này để chuẩn bị phục quốc.

CSVN quỷ quyệt cho Quốc hội bỏ phiếu tán thành 3 “Đặc khu kinh tế”: Vân Đồn, Bắc Văn Phong, Phú Quốc là 3 nhượng địa cho Tàu cộng, rõ ràng Bộ chính trị dưới sự điều khiển của đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh cho Quốc hội thông qua để mị dân! Thế nên, Nguyễn Thị Kim Ngân là Chủ tịch Quốc hội đã thú thật là Quốc hội chỉ có quyền bấm nút theo ý đảng mà thôi! Sư thật, 3 nơi nhượng địa này, Nguyễn Phú Trọng đã nhận lệnh từ thiên triều Bắc Kinh, Trọng đã bảo Đinh Thế Huynh ký “Thông báo” từ ngày 22-3-2017.

Phải chăng 3 vùng nhượng địa này là làm theo “Mật ước Thành Đô” họp tại tỉnh Tứ Xuyên, ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990, giữa nhà cầm quyền CSVN và Trung cộng, đã có lời đồn rằng hai bên thỏa thuận vào năm 2020, nước Việt Nam sẽ là tỉnh Quảng Nam của Trung cộng?!

Đây có phải “Thành Đô” giao phó?
“Nhập Trung” buồn cờ đỏ sáu sao
Than ôi, nước mất nghẹn ngào!
Sao đành nô lệ, Đồng bào tóc tang?!

I- Thế trận quyết liệt hiện nay tại Việt Nam:

Giặc Tàu chiếm đóng trái phép nhiều nơi trên cương thổ Việt Nam: Hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Bô Xít Tây Nguyên, Formosa Hà Tĩnh, Nhiệt điện Vĩnh Tân ở Bình Thuận, lập phố Tàu ở Bình Dương, World Shine Hải Vân…

Hiện nay, giặc Tàu tiến đến làm chủ 3 nhượng địa: Vân Đồn, Bắc Văn Phong, Phú Quốc thì rõ ràng nước nhà đang nguy ngập, toàn dân phải đấu tranh quyết liệt mới cứu nguy được Tổ quốc. Lịch sử đã ghi rằng vào năm 1286, quân Nguyên đóng ở Đông Bộ Đầu, Hưng Đạo Vương thủ quân ở bờ Nam, vua Trần Nhân Tông muốn tạm hoà để củng cố quân ngũ nên tìm người gan dạ và nói năng khôn khéo làm sứ giả đến trại giặc, Trần Khắc Chung (1) xin đi. Ô Mã Nhi nói: “Quốc Vương ngươi vô lễ, sai người thích chữ ‘Sát Thát’ (giết giặc Mông Cổ), khinh nhờn thiên binh, lỗi ấy to lắm. Đại quân ta từ xa tới, nước ngươi sao không quay giáo đến hội kiến, lại còn chống lệnh. Càng bọ ngựa cản bánh xe liệu sẽ ra sao?” Khắc Chung đáp: “Người ta nói thú cùng thì chống lại, chim cùng thì mổ lại, huống chi là người”.

Hiện nay, nước nhà đang nguy ngập. liệu rằng toàn dân Việt có đồng lòng cứu quốc hay không? Thế trận đang quyết liệt, chế độ CSVN bán nước thì nước mất, CSVN cũng tiêu tan, vậy sau đó ai sẽ làm chủ vận mệnh đất nước Việt Nam? Câu trả lời là toàn dân Việt Nam nếu toàn dân kiên cường chống cả thù trong lẫn giặc ngoài. Nếu người Việt lơ là trước vận nước gian nguy này thì giặc Tàu sẽ làm chủ đất nước Việt từ nam chí bắc trong nay mai như “Mật ước Thành Đô” mà cộng sản Việt/Tàu đã ngấm ngầm hứa hẹn?!

– Thế trận quyết liệt hiện nay tại Biển Đông: Bản tin tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore của RFI (2) và BBC (3) vào ngày 2-6-2018: Bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ James Mattis đã cảnh cáo hành động của Trung cộng: “Chúng tôi đã cảnh báo Bắc Kinh là sẽ phải đối mặt với một loạt thách thức và cơ hội trong những năm sắp tới. Chúng tôi sẵn sàng ủng hộ, nếu Trung Quốc chọn lựa hòa bình và thịnh vượng lâu dài cho tất cả các nước, trong khu vực năng động này. Việc quân sự hóa Biển Đông cũng trái ngược hẳn với những cam kết công khai của chủ tịch Tập Cận Bình, ngay tại Vườn Hồng ở Nhà Trắng vào năm 2015. Vì những lý do đó, tuần trước Hoa Kỳ đã rút lại lời mời hải quân Trung Quốc tham gia cuộc tập trận RIMPAC 2018”. Ngoài ra, vào ngày 4-6-2018, Mỹ đã điều hai máy bay ném bom hạng nặng B-52, bay sát trên quần đảo Trường Sa cách khoảng 20 hải lý. Tướng Mattis còn thẳng thắn: “Quân sự hóa biển Đông của Trung Quốc sẽ đối mặt với nhiều hậu quả lớn hơn.”

Người viết nghĩ rằng 4 cường quốc: Mỹ, Nhật, Úc, Ấn Độ, đã/đang liên minh để trừ khử Trung cộng hung hăng độc chiếm biển Đông và Trung cộng đã va chạm đến quyền lợi các quốc gia này. Thế nhưng, không chỉ có tứ cường: Mỹ, Nhật, Úc, Ấn Độ mà hôm Chủ Nhật ngày 3-6-2018, tại “Đối thoại Shangri-La”, Singapore, Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Florence Parly khẳng định: “Chúng tôi thực hiện quyền tự do hàng hải của chúng tôi, chúng tôi cũng đặt mình vào vị trí một bên phản đối trường kỳ trước việc tạo ra bất kỳ tuyên bố chủ quyền thực tế nào trên các đảo ở biển Đông.” Bộ trưởng Quốc phòng Anh là Gavin Williamson thì xác định: “Chúng tôi phải làm rõ là các quốc gia cần hành xử theo luật, và không làm như vậy sẽ gặp hậu quả xấu.”

Từ đấy, rõ ràng thế trận quyết liệt tại biển Đông đã đến lúc cần khai hỏa mới đem lại sự hòa bình, ổn định và phân định lãnh hải cho mỗi quốc gia trong vùng đúng theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển “United Nations Convention on Law of the Sea: UNCLOS”, gồm có 119 quốc gia đã ký kết vào ngày 10-12-1982. Trong thế trận tại biển Đông, chỉ riêng quân đội Hoa kỳ về hải quân, đã có 10 chiếc hàng không mẫu hạm đang hoạt động, còn hải quân của Trung cộng chỉ có hàng không mẫu hạm mua lại tân trang và một chiếc hàng không mẫu hạm tự đóng, kỹ thuật còn kém cỏi. Thế nên, trận quyết liệt trên biển Đông như Trận Xích Bích trên Đại Giang ở tỉnh Hồ Bắc, Tào Tháo đem 80 vạn tinh binh hùng hổ trên Đại Giang, Khổng Minh của Thục (Lưu Bị) đã liên hiệp với Chu Du của Đông Ngô, dùng hỏa công đốt sạch tất cả chiến thuyền của quân Tào, lửa cháy sém cả hai bên bờ sông thành sắc đỏ nên gọi là trận Xích Bích. Cũng vậy, Tập Cận Bình của Trung cộng đang dùng mưu mô gian giảo như Tào Tháo, khi xảy ra chiến tranh sẽ chuốc thảm mà thôi.

*
Chú thích:

(1) https://vietbao.com/a223875/trang-su-viet-tran-khac-chung

(2) https://www.youtube.com/watch?v=JGY4uWvROQI

(3) https://www.bbc.com/vietnamese/world-44354970

09.06.2018

Nguyễn Lộc Yên

Share this :
http://danlambaovn.blogspot.com/2018/06/the-tran-quyet-liet.html

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngày 09/06/2018.
 Đọc Và Suy Ngẫm: Đặc Khu Kinh Tế Là Bước Đệm Để 2 Đảng Cộng Sản Việt –Trung Hoàn Thành Hiệp Ước Thành Đô.

Phuong Nguyen cùng với Trinh Huynh Binh Truc và 93 người khác.
Ngày 09/06/2018.
 Đọc Và Suy Ngẫm: Đặc Khu Kinh Tế Là Bước Đệm Để 2 Đảng Cộng Sản Việt –Trung Hoàn Thành Hiệp Ước Thành Đô.

Dư luận xã hội ngày càng nóng lên với dự thảo luật về đơn vị hành chánh –kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc có yếu tố Trung Quốc can dự vào. Có yếu tố Trung Quốc khiến cho người dân Việt Nam không thể ngồi yên và đã bày tỏ thái độ kiên quyết không nhân nhượng. Với quyết tâm đó khiến các lãnh đạo chính phủ nhận chỉ đạo của bộ chính trị thi hành nghị quyết trung ương đảng chịu trách nhiệm trực tiếp với việc giao vị trí địa chính trị chiến lược cho kẻ thù truyền kiếp tới những 99 năm đã tỏ chỉ giấu lùi bước!

Có lẽ người dân Việt Nam không ai là không biết, giao đất cho giặc Tàu là vấn đề hệ trọng liên quan trực tiếp đến sự tồn vong của quốc gia và giao đất có khả năng trở thành ngòi nổ làm nổ tung chế độ phản dân hại nước csVN. Thế cho nên buộc lòng thủ tướng Phúc phải lùi bước, lên tiếng trấn an dư luận, xoa dịu sự phẫn nộ của người dân:

“… Chính phủ luôn tiếp thu, lắng nghe những góp ý cần thiết để điều chỉnh lại thời gian thuê đất một cách hợp lý, phù hợp với nguyện vọng chính đáng mà nhân dân phản ánh…”(Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc)

Thủ tướng chính phủ cộng sản Nguyễn Xuân Phúc xuống nước nhỏ, không còn lu loa bảo là làm theo tinh thần nghị quyết của trung ương đảng như lúc đầu trả lời báo chí nữa. Thế nhưng bộ trưởng kế hoạch đầu tư Nguyễn Chí Dũng vẫn ấm ức, cố chống chế theo cách cộng sản ngu lâu dốt bền, bẻm mép, ngụy biện mang tính chất chụp mũ rằng:

“Dự thảo không có một từ, một chữ nào liên quan tới Trung Quốc. Chẳng qua một số người cố tình hiểu theo hướng đó, đẩy vấn đề lên để chia rẽ quan hệ giữa ta với Trung Quốc.” (Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng.)

Lập luận của ông Dũng bộ trưởng “không có một chữ nào liên quan đến Trung Quốc” cũng giống như dư luận viên 3 củ ti toe trên các kênh thông tin lề dân lẫn lề đảng: “Công hàm Phạm Văn Đồng có chữ nào công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc đâu mà nói bán cho Trung Quốc?”

Ngoài 2 ông lãnh đạo chịu trách nhiệm làm theo chỉ đạo của bộ chính trị vận động đại biểu quốc hội bấm nút thông qua dự luật đặc khu kinh tế, còn có ý kiến của một số đại biểu trên diễn đàn quốc hội như sau:

1)Đại biểu Lưu Bình Nhưỡng: Ở đây phải nhận thức thuê đất 99 năm không giống như tô nhượng của Hồng Kông và Macau đối với toàn bộ lãnh thổ mà chỉ xem xét vào một số các dự án cụ thể…

2)Đại biểu Trương Trọng Nghĩa: Chủ trương đầu tư đặc khu nếu không tính toán kỹ sẽ đi vào vết xe đổ khi nhiều nước thất bại, thậm chí trở thành thảm họa do khâu tổ chức thực hiện…Trước mắt làm theo lộ trình chỉ thành lập một đặc khu và có cơ chế kiểm soát quyền lực, trách nhiệm, nhóm lợi ích cho thật tốt.

3)Đại Biểu Dương Trung Quốc: 99 năm thì tôi nghĩ những nhà đầu tư công nghệ cao ở thời đại 4.0 này họ không cần đến thời gian. Chỉ có các nhà đầu tư hoặc đầu cơ bất động sản thôi. Tôi rất tán đồng có điều khoản này nhưng hết sức thận trọng chứ nếu không nó sẽ trở thành nơi di dân mà thôi.

Các ý kiến của đại biểu quốc hội về việc thành lập đặc khu không có ý kiến nào bác bỏ thẳng thừng dự luật đặc khu và nằm trên thế yếu trước nghị quyết của trung ương đảng. Do đó những lãnh đạo nhận chỉ đạo của bộ chính trị thực hiện đặc khu kinh tế ra sức lèo lái, dẫn dắt các đồng chí đại biểu của mình thiếu kiến thức về số lượng “đặc khu kinh tế” các nước trên thế giới đã thực hiện và thành công.

Nói đến thành công của đặc khu kinh tế thì các ông nhận nhiệm vụ của bộ chính trị giao đã lấy đặc khu kinh tế Thẩm Quyến làm hình mẫu thúc giục đại biểu quốc bấm nút thông qua dự luật đặc khu và đã cung cấp tiền cho một số không nhỏ cán bộ, đảng viên và phóng viên báo chí lề đảng đi tham quan các đặc khu kinh tế Thẩm Quyến, Thượng hải của Tàu và Pattaya của Thái để viết bài vận động tuyên truyền về các đặc khu kinh tế đã thành cộng.

Để hiểu về mặt được và chưa được, lá trái lá phải của đặc khu kinh tế Thẩm Quyến, chúng ta cùng tìm hiểu về Thẩm Quyến.

Kể từ khi đánh đuổi Tàu Tưởng chay ra Đài Loan và Tàu Mao lên nắm quyền cai trị lục địa Tàu tiến hành thực hiện mô hình kinh tế XHCN, với kinh tế quốc doanh làm chủ đạo. Đặc thù kinh tế quốc doanh đã khiến cho một nước đông dân nhất thế giới vốn nghèo càng trở nên nghèo đói hơn. Thế cho nên, năm 1979, lãnh đạo cộng sản Trung Hoa, Đặng Tiểu Bình không còn chọn lựa nào khác là phải bắt tay với Mỹ, mở cửa giao thương với thế giới tự do để cứu nguy chế độ, với câu tuyên bố lịch sử:

“Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng miễn sao nó bắt được chuột.”

Sang năm 1980, Thẩm Quyến được chọn để trở thành đặc khu kinh tế (SEZ) đầu tiên, là hình mẫu thử nghiệm mô hình phát triển kinh tế thị trường của Trung Quốc thời mở cửa. Thẩm Quyến là một trong 6 đặc khu kinh tế của Trung Quốc lập ra bao gồm Thượng Hải, Chu Hải, Sán Đầu, Hạ Môn, đảo Hải Nam.

Ban đầu, phần lớn đầu tư bên ngoài vào Thẩm Quyến là đến từ Hongkong chủ yếu các mặt hàng gia công, tiêu dùng. Rồi để phát triển các ngành nghề công nghệ cao, công nghệ tri thức cần công nhân tay nghề cao thì một lượng lớn vốn và nhân lực cũng đến từ Hong Kong, Đài Loan.

Theo Business China, mô hình đặc khu kinh tế chỉ có Thâm Quyến thực sự thành công, các đặc khu khác thì những năm 1980 chỉ thu hút được một ít nhà đầu tư, và Sán Đầu hầu như không được các nhà đầu tư nước ngoài quan tâm đến.

Mặt trái của các đặc khu kinh tế của trung Quốc là vấn đề thu gom đầu cơ đất. Cơn sốt đặc khu cùng với sự đầu cơ bất động sản đã tạo ra mối đe dọa nghiêm trọng đối với nông dân Trung Quốc. Cụ thể là người nông dân không được đảm bảo quyền sử dụng đất ở các khu vực trong đặc khu và tiền bồi thường, tiền đền bù cho việc thu hồi đất thấp hơn giá trị thị trường khiến đời sống nông dân khốn khó càng khốn khó, giống như thảm cảnh người nông dân Việt Nam đang gánh chịu hiện nay.

Năm 1992, theo các kinh tế gia nhận định Hải Nam là quả bóng đầu cơ bất động sản lớn nhất thế giới! Rồi chuyện gì đến cũng phải đến – Tháng 6/1998, ngân hàng phát triển Hải Nam phá sản kéo theo tập đoàn đầu tư và tín thác Quốc tế Quảng Đông tại tỉnh Quảng Đông, nơi có đặc khu kinh tế Thẩm Quyến tuyên bố phá sản. Đây là vụ phá sản lớn nhất kể từ khi Trung Quốc mở cửa giao thương với nền kinh tế thị trường.

Bên cạnh sự thành công ngoạn mục và thịnh vượng của Thẩm Quyến, Thượng Hải, Hạ Môn, Chu Hải…thì các đặc khu kinh tế của Trung Quốc còn được xây lên bằng sự bóc lột lao động tràn lan. Bức tranh u ám về đời sống công nhân ở các đặc khu kinh tế bị các ông bà lãnh đạo csVN lờ đi không nhắc tới, là trò lập lờ đánh lận con đen, lừa bịp đồng chí…

Hiện thực đời sống của công nhân trong các đặc khu kinh tế ở Trung Quốc đã được Leslie T. Chang, cựu phóng viên Wall Street Journal, phản ánh qua tiểu thuyết “Gái Công Xưởng”, tác phẩm đoạt giải của Hội Văn bút Mỹ (PEN) năm 2009 ở thể loại phi hư cấu (True Story.)

Năm 2003, ít nhất một nửa số công ty ở Thâm Quyến nợ lương nhân viên và ít nhất 1/3 công nhân Trung Quốc nhận lương ít hơn mức lương tối thiểu. Tỷ lệ lao động bỏ việc là trên 10%. Chỉ tính riêng năm 2006, giới công nhân ở Thâm Quyến đã tiến hành hơn 10.000 cuộc đình công dù không có công đoàn độc lập nào. Quảng Đông cũng là nơi có tỷ lệ tai nạn lao động gây chết người trong giới công nhân rất cao so với các nước công nghiệp khác.

Không khó để thấy sự thành công của đặc khu kinh tế Thẩm Quyến là nhờ vào các nhà đầu tư, chuyên viên quản trị điều hành, các công nhân có tay nghề cao đến từ Hongkong, Đài Loan không bị ràng buộc với kinh tế đặc thù xã hội chủ nghĩa.

Ngay thời điểm này, đứng trưóc phản ứng quyết liệt của đại bộ phận người dân đã khiến không chỉ cá nhân thủ tướng Phúc lùi bước mà cả chính phủ Việt Nam ra thông báo, chính phủ đã thống nhất với ủy ban thường vụ quốc hội sẽ trình quốc hội xem xét, cho lùi việc thông qua dự thảo luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc từ Kỳ họp thứ 5 sang Kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIV để có thêm thời gian nghiên cứu, hoàn thiện.

Qua đó cho chúng ta thấy sức mạnh toàn dân, đấu tranh trên mặt trận thông tin truyền thông đã đạt được kết quả nhất định. Tuy nhiên cuộc chiến chưa tàn khi dự thảo luật đặc khu còn nằm trong ngăn kéo của bộ chính trị và hiệp ước Thành Đô vẫn còn nằm trong tay 2 đảng cộng sản Việt –Trung.

Thường vụ quốc hội lùi thời gian cho quốc hội bấm nút thông qua dự luật đặc khu nhưng kế hoạch giao đất cho Trung cộng vẫn còn nguyên chưa hủy bỏ. Để quyết tâm bán nước tuyên giáo trung ương đảng xua dư luận viên, AK 47, công an mạng vào các phương tiện truyền thông ti toe phản bác những nguời dân chống đảng csVN bán nước cho Tàu trên danh nghĩa cho thuê đất dặc khu kinh tế như sau:

“Trung Quốc cũng sang Úc, Mỹ, Canada mua nhà xưởng, mua cơ sở kinh doanh, mua trang trại, mua hầm mỏ sao không thấy dân của họ biểu tình . Ở Úc, Mỹ, Canada có rất nhiều khu toàn Trung Quốc sao không ai sợ là bị mất nước.

Hồi trước ơ Phú Mỹ Hưng cho Đài Loan thuê 100 năm không ai lên tiếng và Phú Mỹ Hưng bây giờ là một trong những nơi tiên tiến và phát triển nhất. Bây giờ có tổ chức quốc tế không ai ngang nhiên chiếm đất của ai được cả.”

Lý luận của bò đỏ đưa ra đúng là lý luận của loài bò, là loài động vật nhai lại!

-Trung Quốc mua trang trại, hảng xưởng, cơ sở kinh doanh, hầm mỏ ở Úc, Mỹ, Canada…đều nằm trong khuôn khổ luật pháp của quốc gia sở tại, và Phú Mỹ Hưng cũng là một dạng phát triển gia cư nằm trong khuôn khổ luật pháp quy định như các nước phát triển tiên tiến khác.

Riêng đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc khác. Nó khác vì những điều khoản trong dự thảo luật do bộ chính trị quyết, được thủ tướng Phúc là chủ tịch ủy ban chỉ đạo đôn đốc quốc hội thông qua cho phép đối tác thuê đất (chủ Tàu) nắm quyền tài phán, xây dựng hạ tầng kỹ thuật công nghệ cao, sử dụng đội ngũ công nghệ cao, dịch vụ phần mềm khắc phục sự cố an toàn thông tin…

Những điều luật thực hiện cho đặc khu kinh tế chỉ ra chính xác nó là nhượng địa, là bước đệm để đảng csVn thi hành hiệp ước Thành Đô biến VN thành một tỉnh thuộc Trung cộng…
Hẹn gặp lại các bạn trên Đọc Và Suy Ngẫm kỳ tới.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TỔ QUỐC VIỆT NAM CÒN HAY ĐàMẤT?!

TỔ QUỐC VIỆT NAM-CÒN HAY ĐÃ MẤT?!

Đất nước Việt Nam “chưa mất” vì chưa bị bọn chệt trắng trợn nện những gót giầy xâm lược lên đó, nhưng đã mất theo kiểu thuê mướn như vụ Formosa ở Hà Tĩnh… 
Và mới đây qua vụ “đặc khu kinh tế” mà đám thủ lãnh đảng cướp VC đã vâng lệnh quan thầy trung cộng để cho tụi chệt chúng nó thuê dài hạn đến 99 năm. 
Với những bằng chứng hùng hồn đó, thiết nghĩ con dân Việt Nam trong và ngoài nước cần ý thức một cách sâu sắc để tránh làm những điều có lợi cho VC và TC…

Nếu người Việt trong nước không can đảm đồng loạt vùng lên, còn người Việt tỵ nạn VC ở hải ngoại chỉ chờ lâu lâu:
“trồi lên yêu nước” 
trong ngày Quốc Hận 30-4, hoặc vài ngày quan trọng khác rồi sau đó cứ “nghỉ khỏe” không làm gì cả, thì dân tộc Việt Nam sẽ trở thành nô lệ giặc tàu là cái chắc.

Chúng ta không thể ra vẻ 
“yêu nước” theo kiểu vung vít thề “chống cộng đến giọt máu cuối cùng” trong các bàn tiệc, nhưng thực chất thì đổ một giọt mồ hôi cho công việc chung hay chống cộng cũng còn không dám, thì yêu nước, thương nòi cái nỗi gì? (HQB)

Trong những năm qua, 
người Việt tỵ nạn chính trị tại hải ngoại có nhiều bàn tán, nhận xét, về số phận của đất nước Việt Nam đang nằm trong tay đảng cướp VC. 
Có người cho rằng trước sau gì Việt Nam cũng sẽ lọt vào tay Trung Cộng.. 
Có người khẳng định rằng Việt Nam đã mất vào tay Trung Cộng rồi, chứ còn chờ đợi trước hay sau?

Không ít người có nhận xét về đất nước Việt Nam bằng thái độ của một kẻ bàng quan. 
Tức là đất nước Việt Nam có còn hay đã mất thì cũng chỉ là chuyện thời sự đối với họ, 
nghe qua rồi bỏ. 
Riêng tôi xin được nói trong tinh thần trách nhiệm và không sợ sai: 
Khi bọn Trung Cộng là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam đã xỏ mũi hay khống chế được cái đám lãnh đạo trong đảng VC và biến chúng nó thành tập đoàn quan thái thú giống như “Thái Thú Tô Định” ngày xưa, tàn ác với dân… thì nước Việt Nam còn gì mà chưa mất?

Tổ Quốc không chỉ là mảnh đất do tiền nhân để lại cho con cháu qua các thời đại, mà Tổ Quốc là vô hình, là niềm hảnh diện của con dân một đất nước. 
Giang sơn của một quốc gia có thể mất vào tay kẻ cướp hay kẻ thù dân tộc, nhưng Tổ Quốc vẫn là “máu thịt” không thể tách rời khỏi thân thể của con dân. Và chắc chắn không một kẻ thù nào có thể lấy hình ảnh thiêng liêng của Tổ Quốc ra khỏi tim óc những người biết yêu Tổ Quốc.

Hình ảnh Tổ Quốc chỉ lu mờ khi người ta tìm cách chối bỏ gốc gác của mình để chọn một loại “tổ quốc” xã hội chủ nghĩa, một thứ “tổ quốc phi nhân” và tình nguyện làm thân nô lệ kẻ thù và mang súng đạn của chúng về dày xéo quê hương. Điều đáng mỉa mai là những tên thuộc loại:
“khôn ngoan trong việc ác, 
dốt nát trong việc lành” 
trong đảng cướp VC lại ngạo mạn cho rằng mình là:
“đỉnh cao trí tuệ loài người” nhưng thực chất bọn chúng chỉ là một tập đoàn
“hèn với giặc, ác với dân”. Chúng nó ác như tên Thái Thú Tô Định ngày xưa, vô cùng tàn bạo và vô nhân đạo đối với người Việt Nam chúng ta.

Niềm tự hào về Tổ Quốc: 
Diện tích đất đai quốc gia này có thể to lớn hơn quốc gia kia, nhưng niềm tự hào về Tổ Quốc của con dân mỗi nước không thể đo lường theo sự lớn nhỏ của phần đất mà họ có. 
Người ta nói:
“Tổ Quốc với con dân giống cha mẹ với con cái” 
không phải là quá đáng. 
Một người yêu ông bà, cha mẹ, người thân, nhưng có thể không yêu Tổ Quốc; nhưng chắc chắn một người biết yêu Tổ Quốc không thể không yêu người thân mình. 
Và một khi đã yêu thì người đó sẽ tìm đủ cách để nói hay làm những điều có lợi cho những gì mình “yêu”.. 
Điều này không khác chi một người lính chiến yêu đời binh nghiệp; người đó xem quân đội là sự nghiệp đời mình. 
Bằng chứng là có một vị Tướng trong quân đội Hoa Kỳ đã tuyên bố: 
“Người ta có thể mang tôi ra khỏi quân đội, nhưng không thể mang quân đội ra khỏi tôi”. (They can bring me out of the army, Abut they can never tear the Army out of me.)

Nguyền rủa Tổ Quốc: 
Phía người Việt Nam, có những tên muốn chứng tỏ mình hiểu biết, thông thái hơn người, 
nên buông lời xúc phạm và nguyền rủa tiền nhân anh hùng. Chúng lên án tổ quốc của chúng bằng những nhận xét hết sức hời hợt, bất công. Chúng đánh mất lòng tự trọng và liêm sỉ tối thiểu để tìm cách đồng hóa những khuyết điểm của chính thể này với tội lỗi tày trời của một đảng gian ác khác, giống như đảng VC hiện nay. 
Hãy chịu khó nghe Nguyễn Gia Kiểng trong “Tổ Quốc Ăn Năn” của đương sự:
“Tổ quốc của phe cộng sản là một tổ quốc gian ác, trong khi tổ quốc của các chính quyền quốc gia là một tổ quốc tầm phào.” 
Chỉ có chế độ gian ác hay chính thể sai lầm chứ không thể có một loại tổ quốc nào là “gian ác” hoặc “tầm phào” cả… 
Dĩ nhiên, bài viết này không dành để tranh luận với những tên “trí thức” thuộc loại không sử dụng óc để nhận xét. 
Tôi chỉ muốn chứng minh rằng: Tổ Quốc Việt Nam là vô hình chứ không chỉ là dãy giang sơn hữu hình đang nằm trong tay những tên VC gian ác để ngày nay chúng tạo không biết bao nhiêu điều tồi tệ trên đó.

Ruồng bỏ Tổ Quốc: 
Có những ông bà “thiêng liêng nửa vời”, đang ở dưới đất mà cứ như thể là đang đi trên mây. Thiên Đàng không biết chừng nào mới vào được, mà quê hương trần gian thì lại không còn đất sống, bởi thái độ “thiêng liêng quá mấu” của mình. 
Không có Thiên Chúa hay Thượng Đế nào dạy con người ruồng bỏ Tổ Tiên, ông Bà hay Tổ Quốc dưới trần gian;
và cũng không có Trời hay Đấng Tối Cao nào cho phép con người chối bỏ Thiên Chúa hay Đấng Thượng Đế để đi thờ lạy tà thần, hoặc tình nguyện làm tay sai cho ma quỷ. 
Kẻ nào hiểu sai lẽ đạo từ Trời để có thái độ quên công ơn Tiền Nhân hay Tổ Quốc của mình, kẻ đó không thể nào có lòng kính trọng Thiên Chúa hay Đấng Thượng Đế một cách hết lòng. 
Ai nhận mình là Cơ Đốc Nhân hãy xem lại lời cầu xin của Chúa Cứu Thế Jesus với Chúa Cha trên trời thì sẽ rõ:
“Con chẳng cầu Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ cho khỏi điều ác.” (Giăng 17:15)

Thu gọn hình ảnh một đất nước: 
Bây giờ chúng ta thử thu gọn hình ảnh một đất nước trở thành hình ảnh một gia đình. Gia đình kia chẳng may bị kẻ cướp xông vào nhà khống chế tất cả mọi người và hãm hiếp, vơ vét của cải mà họ có. 
Chỉ vài người may mắn thoát thân. Người kẹt lại bên trong, ngày đêm phải sống đời đói rách, tủi nhục và mong chờ người chạy thoát quay về cứu mình. 
Trong khi đó người chạy thoát vì phải lo kiếm sống để sinh tồn. Sau khi đời sống ổn định, bắt đầu lo hưởng thụ, lâu ngày quên mình cũng từng là nạn nhân của bọn cướp. 
Có người quên luôn cả ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì và anh chị em của mình vẫn còn nằm trong tay bọn cướp… 
Điều đáng buồn, đáng trách là những người này ung dung trở về căn nhà đó như một người hàng xóm về thăm nhà theo kiểu “áo gấm về làng”. 
Có người còn nhẫn tâm bỏ vài mươi Mỹ kim ra để ngủ trên thân xác tiều tụy của chị em “ruột thịt” với mình. 
Chưa hết, họ còn tỏ ra thân thiện và bắt tay làm ăn với bọn cướp trong các vỏ bọc
“tôn giáo”, “từ thiện” và 
“văn hoá”. 
Ai lên tiếng cản ngăn, họ bảo rằng:
“tôi không làm chính trị”. 
Ai lên tiếng phản đối, họ bảo:
“thôi đừng nói chuyện chính trị”.

Chê bai người Việt: 
Trong sinh hoạt tại hải ngoại, tôi thấy không ít người chẳng làm gì cả, tối ngày chỉ ngồi một chỗ mà than phiền hết điều này việc kia. 
Mỗi năm họ chỉ:
“trồi lên yêu nước” 
một vài lần trong những ngày lễ lớn và thường xuyên
“tỏ vẻ thương nòi” 
chung quanh tách cà phê hay chén trà. Họ chỉ bàn thảo “chuyện đại sự” trong những bữa tiệc linh đình, đầy ắp rượu Mỹ rượu Tây. 
Họ “yêu” đất nước và dân tộc họ bằng những chuyến về thăm nhà theo cung cách của một người ngoại quốc đến Việt Nam sử dụng tài chánh theo kiểu “vung tiền qua cửa sổ”. 
Họ ra vào Việt Nam như người ta đi chợ qua nhiều “vỏ bọc” khác nhau, nhưng thực chất là mang đô-la về nộp cho bọn cướp. 
Để biện minh cho hành động tiêu cực của chính mình, 
họ không ngại nói lời ta thán, chê bai những khuyết điểm trong các sinh hoạt cộng đồng… 
Nhưng lại không biết hay không chịu làm một điều gì cho cộng đồng tốt hơn. 
Họ hết lời ca ngợi các cộng đồng Do Thái, Nhật Bản, 
Đại Hàn, Trung Hoa, Lào và Cam Bốt nhưng lại chê bai, thống trách, thậm chí còn nguyền rủa những khuyết điểm của cộng đồng mình.

Làm được gì cho đất nước?: Trước cảnh nước mất nhà tan, người có lòng tự trọng không thể ngồi đó mà trách nhau hay lên án người thời trước theo kiểu:
“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. 
Các cụ đã dạy, muốn trách người khác, trước hết phải xét lại chính mình. 
Từ ngày 30-4-75 đến giờ, 
ông tướng nào hay ông quan nào không nhận lãnh phần trách nhiệm đã để Việt Nam Cộng Hòa thua VC, mà cứ ngồi thở than, hay chỉ chờ đến ngày Quốc Hận 30-4, hoặc thời điểm mừng Ngày Quân Lực 19-6 hằng năm để kể dài dòng về quá khứ vàng son, hoặc lớn tiếng chửi Mỹ và đồng minh… thì ông tướng đó không phải là vị tướng xứng đúng nghĩa hay một ông quan xứng đáng. 
Và người dân nào, ngay thời ly loạn không đóng góp phần vụ của mình cho đất nước mà chỉ giỏi lên án, hay trách cứ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa bằng thái độ giống như kẻ thù VC, thì người đó chưa xứng đáng làm dân của một đất nước chẳng may gặp cảnh tai ương. 
Nói theo kiểu hết ý: 
Những tên trốn quân dịch, những kẻ chỉ giỏi tìm cách “ngồi mát ăn bát vàng” 
thì không được phép lên án những chiến sĩ “bại trận” hay những ai đã “nằm xuống” vì đã chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc.

Chiến Sĩ Vô Danh

Những Người Lính có số quân và “không số quân” của Việt Nam Cộng Hòa

Cách đây hơn nửa thế kỷ, 
bài diễn văn của cựu Tổng Thống Hoa Kỳ John F Kennedy đọc trong buổi lễ nhậm chức tại Washington DC, ngày 20 tháng Giêng năm 1961, ông đã để lại câu nói bất hủ không chỉ cho nhân dân Hoa Kỳ mà cho cả thế giới về tương quan giữa đất nước và dân tộc:
“Ask not what your country can do for you–ask what you can do for your country”. 
Xin tạm dịch:
“Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho bạn, mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho Tổ Quốc”.
(Câu nói này bị đám bồi bút VC trong nước cho rằng đúng là do Tổng Thống Hoa Kỳ John F Kennedy nói ra, nhưng “bác hồ” của chúng đã nói ý đó trước mọi người. Đúng là bác cháu chúng nó cái gì cũng tài. Thật tội nghiệp!)

Đất nước Việt Nam hiện nay: Theo dõi tình hình Việt Nam và nếu người ta có một cái nhìn khách quan hoặc bằng tâm tình của một nạn nhân đang sống dưới chế độ độc tài VC, hơn là lối nhận xét hời hợt của những “Việt kiều” ra vào Việt Nam như đi chợ cho những mục tiêu đen tối, thì chắc chắn người ta sẽ giật mình và tự hỏi:
Có một đất nước nào mà phụ nữ, trẻ con bị bán ra nước ngoài làm nô lệ tình dục nhiều như Việt Nam? 
Chỉ có Việt Nam.

Có một đất nước nào mà phụ nữ phải trần truồng xếp hàng để cho đàn ông ngoại quốc ngắm nhìn và chọn lựa để mang về “làm vợ” cho cả nhà họ hay không? 
Chỉ có Việt Nam.

Có một đất nước nào mà nhà tù nhiều hơn trường học? 
Chỉ có Việt Nam.

Có đất nước nào mà người dân phải ăn toàn khẩu hiệu
(bánh vẻ) thay cơm? 
Chỉ có Việt Nam.

Có đất nước nào mà người dân bị đàn áp chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước? 
Chỉ có Việt Nam.

Có đất nước nào mà thằng ăn cướp ngồi chiểm chệ xử nạn nhân kẻ cướp không? 
Chỉ có Việt Nam.

Có một đất nước nào mà bọn côn đồ được phép bỏ tù người lương thiện không? 
Chỉ có Việt Nam.

Và còn nhiều điều nghịch lý khác nữa, không sao kể hết trong khuôn khổ một bài viết.

Kết luận:

Một người vì hoàn cảnh phải lìa xa quê hương sống đời lưu lạc một cách lâu dài, chưa hẵn là đã “mất Tổ Quốc”. 
Người ta có thể sống bất cứ nơi nào trên thế giới miễn là vẫn còn nhớ mình là ai và vẫn còn muốn làm một cái gì đó lợi cho đất nước và dân tộc mình. Hoặc nếu không làm được một điều gì có lợi nhưng dứt khoát không làm hại cho đất nước và dân tộc mình, thì người đó vẫn còn Tổ Quốc. 
Bất cứ ai có những hành động tàn phá tài nguyên quốc gia, bất chấp nền luân lý và đạo đức dân tộc mình bị suy đồi, chọn ngồi chung bàn ăn chung mâm với bọn độc tài gian ác vì quyền lợi cá nhân, tiếp tay bọn bán nước hại dân để hãm hại đồng bào, làm tay sai cho ngoại bang hầu được vinh thân, phì da… thì đó mới chính là những kẻ không còn Tổ Quốc.

Huỳnh Quốc Bình
P.O. Box 20361
Salem, OR 97307. USA
(503) 949-8752
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?